Mười bộ Cốt Linh có hình người, cũng có hình thú. Hốc mắt bọn chúng cháy lên Quỷ Hỏa, trên người có kinh văn lấp lóe, đề phòng Lý Duy Nhất ở bờ bên kia.
- Không biết yêu nữ này có địa vị thế nào ở Đạo Cung, nàng mạnh hơn Họa Tâm nhiều. Nàng có mười Thệ Linh Thống Soái bảo vệ, bảy tiểu gia hỏa chưa chắc có thể nhanh chóng công phá. Mình lo chữa thương trước, khôi phục pháp khí đã.
Thứ Lý Duy Nhất kiêng kỵ nhất là tiếng long ngâm vừa rồi, thế là lấy áo choàng Thiên Tự Khí mà Đường Vãn Châu đưa cho ra, khoác lên người, sau đó thi triển Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp.
Pháp khí hội tụ về phía hắn, hóa thành vòng xoáy.
Pháp khí thiên địa nơi này hoàn toàn khác biệt với bên ngoài, nồng đậm và tinh thuần, còn hơn Vân Thiên Tiên Nguyên một bậc. So với Vong Giả U Cảnh pháp khí mỏng manh thì quả thực giống như hai thái cực.
Cổ quái là.
Thánh Cảnh tu luyện như thế lại không có ngọn cỏ, chưa mọc ra bảo dược, tinh dược, không có bất kỳ sinh cơ nào.
Tiếng long ngâm không vang lên nữa, cũng không có sinh linh hình rồng xuất hiện.
Trong mấy tháng qua, Khung Cực Đạo Tử tấn công đông nam U Cảnh đã thu hoạch rất lớn, bên trong Túi Càn Khôn có tới mấy chục cây tinh dược ngàn năm. Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ăn uống thả cửa, con nào con nấy bụng tròn vo, hơi thở đều là mùi thơm tinh dược, sinh ra hà quang.
Một canh giờ sau.
Thương thế Lý Duy Nhất bị ba người Họa Tâm, Khung Cực Đạo Tử, Vũ Hồng Lăng lần lượt gây ra đã khôi phục sáu, bảy phần. Thần Khuyết, Tổ Điền, Phong Phủ, ngũ hải trong cơ thể đều có pháp khí hùng hậu, toàn thân lại tràn đầy lực lượng.
Hắn bỗng nhiên mở hai mắt ra.
Chỉ thấy lòng sông phía trước đã sớm biến mất không còn tăm tích.
Sau khi bị nước biển rộng mấy chục dặm trùng kích, mặt đất lõm xuống mấy chục mét, có xương cốt khổng lồ, một phần lộ ra ngoài. Mặc dù kích thích mạnh thị giác nhưng tuyệt đối không thể nào là hài cốt Cổ Tiên, hoặc xương cốt Thiên Tử, chúng không có dư uy sau khi chết đánh thẳng vào hồn linh.
Một bóng đỏ, lụa mỏng bay múa đi trên xương cốt, chỉ còn cách Lý Duy Nhất hai, ba dặm. Mười con Cốt Linh Thống Soái màu xanh xám xếp thành một hàng ngang đi theo sau lưng nàng, đều rất có khí thế.
Lụa đỏ trên người yêu nữ Đạo Cung không phải Pháp khí phẩm cấp bình thường, Lý Duy Nhất đã tiến vào phạm vi tấn công của nó.
Lý Duy Nhất bỗng nhiên đứng dậy, một tay cầm pháp trượng gỗ đào, một tay nắm Tử Tiêu Lôi Ấn, âm thầm kích hoạt, trên người hiện lên điện quang.
Đồng thời, Linh Giới nơi mi tâm vẽ trận văn, tiến vào trạng thái chiến đấu mạnh nhất.
Hắn truyền âm cho bảy con Phượng Sí Nga Hoàng:
- Dậy đi, chuẩn bị nghênh chiến.
Lý Duy Nhất không muốn quyết chiến với Vũ Hồng Lăng ngay bây giờ, muốn trì hoãn thời gian để tu luyện tầng ba của Lục Như Phần Nghiệp, bèn nói:
- Nếu Hồng Lăng Tiên Tử muốn chiến, Liễu mỗ nhất định theo tới cùng. Nhưng trận chiến này tạo ra động tĩnh sẽ kinh động đến sinh linh phát ra tiếng long ngâm kia, ta cho rằng vẫn nên lý trí một chút.
Xưng hô Hồng Lăng Tiên Tử này là hắn nghe được từ chỗ Khung Cực Đạo Tử.
Vũ Hồng Lăng cười nói:
- Liễu mỗ? Đều đến nước này, ngươi còn không thừa nhận mình là Cửu Lê Thần Ẩn Nhân?
- Yên tâm, cái chết của Khung Cực Đạo Tử đối với ta không khác gì một con chó hoang chết bên đường. Còn về Họa Tâm, ta và hắn không có giao tình gì, ngược lại có tính cạnh tranh nhiều hơn. Cho nên, ta không đến mức vì bọn họ mà bất chấp tất cả giết ngươi.
- Nơi này không tầm thường, rất có thể là một tòa Cổ Tiên Thánh Cảnh bị thất lạc, pháp khí trong thiên địa uẩn dưỡng một luồng Tiên Khí, có thể gọi là Thánh Linh Khí. Chúng ta có khả năng sẽ bị nhốt ở chỗ này cả đời, giết ngươi rồi ta sẽ cô đơn biết bao? Cô đơn còn đáng sợ hơn cái chết.
Lý Duy Nhất nào dám tin nửa chữ của nàng?
Không có sát niệm mãnh liệt, vậy tại sao đuổi theo hắn hơn hai ngàn dặm?
Lý Duy Nhất nói:
- Cổ Tiên Thánh Cảnh bị thất lạc! Nếu truyền tin này về Đạo Cung, ngươi hẳn là có thể nhận được phần thưởng không nhỏ nhỉ?
Toàn bộ nam bộ Doanh Châu, có chưa tới mười tòa Cổ Tiên Thánh Cảnh, gần như đều là nơi ở của Cổ Giáo và hoàng đình.
Vũ Hồng Lăng đi tới trong vòng trăm trượng, thấy Lý Duy Nhất thả ra trận văn bèn dừng bước:
- Có ra được hay không còn chưa biết đâu.
Lý Duy Nhất nói:
- Lấy tu vi của ngươi, dù là đại địa vạn trượng cũng có thể đào xuyên qua.
Nàng nói:
- Ngươi quá lạc quan rồi! Bảo địa như Cổ Tiên Thánh Cảnh vậy mà không ai biết, ngươi biết điều này có ý nghĩa gì không? Nghĩa là nó ngăn cách với thế giới, muốn ra vào khó như lên trời.
Hai người không ngồi chờ chết, đều muốn tìm đường ra trước.
Lý Duy Nhất phái Đại Phượng đi, Vũ Hồng Lăng thì phái một Cốt Linh Thống Soái mạnh nhất.
Bọn chúng leo lên vách đá, đi tới khung đỉnh cao mấy trăm trượng để đào bới bùn đá.
Thấy mãi không tìm được sơ hở trên người Lý Duy Nhất, lại vô cùng kiêng kỵ tiếng long ngâm chưa biết, Vũ Hồng Lăng bay đi, tiến đến nghiên cứu vách đá phía trên dòng sông dung nham.
Lúc trước nàng đã phát hiện ra một số thứ kỳ lạ, muốn xác nhận lại.
Lý Duy Nhất nảy sinh hứng thú với hài cốt khổng lồ dưới đáy lòng sông, bay vút qua, quan sát tỉ mỉ:
- Phần lộ ra ngoài đã dài đến trăm mét, đây là sinh linh gì để lại?
Lý Duy Nhất dùng ngón tay gõ, lại lấy Thiên Kê Kiếm ra chém.
Không phải xương vàng, bên trong không tìm thấy Kim Tinh Cốt Tủy.
Hắn lập tức mất hứng thú, liếc nhìn bóng đỏ trên vách đá phía xa, ngón tay âm thầm vẽ kinh văn khôi thuật trên hài cốt khổng lồ, sử dụng linh quang viết chữ cổ Lâm, chôn Đạo Quả của Khung Cực Đạo Tử vào bên trong xương cốt.
Vũ Hồng Lăng đứng dưới một vách đá khắc hình vẽ cổ xưa.
Trên vách đá khắc họa một sinh linh hình người có hai cái đầu, đầu mọc ở vị trí hai tay, một cái già nua, một cái trẻ tuổi. Vị trí cổ lơ lửng một ấn ký chữ Vạn.
Năm tháng trôi qua quá lâu, hình vẽ đã rất mờ.
Nàng nhìn chăm chú ấn ký chữ Vạn một lát, lập tức trời đất quay cuồng, ý thức sắp bị nghiền nát, suýt nữa rơi xuống dòng sông dung nham phía dưới, vội vàng cưỡng ép bản thân dời mắt đi, trong lòng rất kinh hãi.
Chỉ là một vết ấn ký mờ nhạt mà sao có uy năng như thế?
Đôi mắt Vũ Hồng Lăng híp lại, nảy ra kế hay.
- Vù!
Nàng kéo lụa dài bay về phía bờ sông đối diện vách đá:
- Đừng bố trí khôi thuật nữa! Hài cốt khổng lồ như thế sẽ làm tiêu hao nhiều niệm lực. Hơn nữa, với tốc độ của ta thì nó không làm gì được ta.
Lý Duy Nhất không hề có vẻ lúng túng khi mưu tính bị vạch trần:
- Ta dùng để đối phó nguy hiểm chưa biết! Chúng ta tuyệt đối không thể mang lòng khác nhau, hãy gác lại ân oán, mọi chuyện chờ trốn ra ngoài rồi tính. Cũng hy vọng Hồng Lăng Tiên Tử chân thành giống như Liễu mỗ, nếu không cứ luôn đề phòng lẫn nhau thực sự quá mệt mỏi.
Vũ Hồng Lăng nhẹ gật đầu:
- Thực lực của ngươi rất mạnh, lại có kỳ trùng hỗ trợ, ta muốn giết ngươi sẽ phải trả cái giá không nhỏ. Thôi được, dừng ở đây đi.
Nàng ngồi xuống đất, chân trái duỗi thẳng, chân phải co lên, từ vòng ngọc trên cổ tay lấy ra một chiếc bảo bình thanh đồng, đổ ra Kim Tinh Cốt Tủy từ bên trong, thưởng thức giống như uống rượu:
- Ngươi có muốn nếm thử một ngụm không?
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu, hỏi bóng gió:
- Họa Tâm không được coi trọng trong Đạo Cung các ngươi nhỉ! Ta chỉ muốn tỷ thí với hắn, tưởng rằng hắn có bảo vật hộ thân sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, không ngờ... hầy, ta không cố ý.