Vũ Hồng Lăng không tin hắn.
Nàng tận mắt nhìn thấy trận chiến kia, rõ ràng là tên này giả vờ yếu thế, dẫn dụ Họa Tâm xuống đáy biển, sau đó bất ngờ bày ra thực lực chân chính, đánh cho Họa Tâm trở tay không kịp.
Khung Cực Đạo Tử cũng là kiểu chết tương tự.
Đều bị hắn dùng thế sét đánh không kịp bưng tai giết chết trong tình huống tự cho là cục diện rất tốt.
Muốn trốn nhưng không kịp.
Muốn thi triển át chủ bài giữ mạng, nhưng căn bản không có cơ hội.
Vũ Hồng Lăng dùng giọng điệu chân thành nói:
- Không được coi trọng? Sư tôn của Họa Tâm chính là một vị Siêu Nhiên của Đạo Cung. Bình thường mà nói, ở Đạo Cung phải đạt tới Trường Sinh cảnh mới có thể bái sư Siêu Nhiên. Bây giờ ngươi hiểu tại sao ta muốn đuổi giết ngươi rồi chứ? Tình huống lúc đó mà không giữ ngươi lại, bên trên nhất định giáng tội cho ta.
Lý Duy Nhất nhớ rất rõ ràng, lúc thi triển Nghiệp Hỏa Hóa Hình dưới đáy biển, Họa Tâm trong lúc nguy cấp đã ấn bàn tay về phía Tổ Điền.
Hắn rất lo lắng bên trong Tổ Điền của Họa Tâm ẩn giấu lực lượng đáng sợ, lúc hái Đạo Quả, hấp thu Thần Diễm Huyễn Tẫn phải cực kỳ cẩn thận.
Nàng lại nói:
- Trong tất cả cao thủ trẻ tuổi của Đạo Cung đến Đông Hải lần này, Họa Tâm xứng đáng xếp vào mười hàng đầu. Ngươi mạnh hơn hắn, cho nên ngươi cũng là cực kỳ kiệt xuất, thành tựu tương lai sẽ không thấp.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Còn ngươi? Ngươi xếp thứ mấy?
Vũ Hồng Lăng nói:
- Ta xếp thứ tư! Trên ta là hai vị chân truyền và tỷ tỷ của ta.
- Hai vị chân truyền ở Đạo Chủng cảnh có thể vượt qua hai cảnh giới nghịch phạt. Đến cửu trọng lại tu luyện thân thể cường độ chín phần chín Trường Sinh Thể, gần như vô địch dưới Trường Sinh cảnh.
Lý Duy Nhất tò mò hỏi:
- Theo ta được biết, đa số thiếu niên Thiên Tử đều sẽ không cứ tốn thời gian ở cửu trọng để tu luyện thân thể, sẽ trực tiếp đột phá. chân truyền Đạo Cung hẳn là không thiếu Trường Sinh Đan mới đúng.
Vũ Hồng Lăng nói:
- chân truyền không giống những người khác! chân truyền phải tu luyện ra Trường Sinh Thể ở Đạo Chủng cảnh. Chỉ có như vậy, chiến lực ở Trường Sinh cảnh mới có thể mạnh hơn một, hai phần, chặt đứt Trường Sinh Tỏa cũng sẽ dễ dàng hơn chút. Đừng coi thường một, hai phần này, nó chính là chênh lệch giữa chân truyền và không phải chân truyền.
- Đồng thời, sau khi trở thành chân truyền, chân kinh, đan và dược, đạo thuật, của cải, địa vị, quyền lực có thể tiếp xúc được cao hơn nhiều so với không phải chân truyền.
- Cùng là thiếu niên Thiên Tử ở Đạo Chủng cảnh, chân truyền và không phải chân truyền tích lũy theo năm tháng, khoảng cách sẽ càng ngày càng lớn.
- Cuối cùng ở Trường Sinh cảnh, chỉ có chân truyền mới có thể vượt qua một cảnh giới đánh bại kẻ địch. Không phải chân truyền có xác suất lớn chỉ có thể xưng vương ở cùng cảnh giới, thoái hóa thành thiên tài cấp Thủ Tịch đỉnh phong.
Lý Duy Nhất có thể nghe ra nàng có khát vọng với hai chữ chân truyền, một người để lộ ra dục vọng của mình tương đương với có nhược điểm.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Khó tu ra Trường Sinh Thể lắm à?
Vũ Hồng Lăng nói:
- Đối với võ tu Trường Sinh cảnh thì không khó, đối với võ tu Đạo Chủng cảnh lại khó như lên trời, lãng phí nhiều thời gian, có thể sẽ kẹt ở chín phần chín, không sinh ra Huyết Dịch Hồng Lưu đặc biệt kia. Huyết Dịch Hồng Lưu là vốn liếng lớn nhất để Trường Sinh Thể đối kháng với Trường Sinh Giả.
Lý Duy Nhất từng cho rằng Ma Đồng đã tu luyện ra Trường Sinh Thể, hiện tại xem ra hẳn là không có.
Lúc Ma Đồng ở Thành Lăng Tiêu là vội vàng phá cảnh. Sau khi phá cảnh có chênh lệch chiến lực khá lớn với Đường Vãn Châu.
Trạng thái hai người lúc này rất kỳ quái, giống như bằng hữu quen biết nhiều năm, đều vô cùng chân thành, nói chuyện hòa hợp, nhưng cách nhau một khoảng mấy chục trượng.
Vũ Hồng Lăng khẽ than:
- Chúng ta đừng vọng tưởng nữa, thay vì lãng phí thời gian tu luyện Trường Sinh Thể, không bằng sớm phá cảnh Trường Sinh, đạt tới Trường Sinh cảnh thì địa vị sẽ hoàn toàn khác biệt. Bọn chúng đã về rồi!
Đại Phượng và con Cốt Linh kia bay xuống từ bầu trời cao mấy trăm trượng.
- Quá cứng, càng đào càng cứng, tầng nham thạch giống như kim loại, thỉnh thoảng còn có hỏa diễm màu vàng tràn ra. Làm sao bây giờ? Chúng ta có thể thật sự không ra được!
Đại Phượng dùng ý niệm báo tình hình cho Lý Duy Nhất.
Bên kia, Vũ Hồng Lăng nghe xong Cốt Linh bẩm báo, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía Lý Duy Nhất:
- Chúng ta không thể thù địch nhau nữa, phải cùng nghĩ cách trốn ra ngoài. Ta có phát hiện ghê gớm trên vách đá, vốn không muốn nói cho ngươi... Cùng nhau nghiên cứu chứ?
Lý Duy Nhất không bị thiện ý và sự chân thành nàng thả ra lúc trước làm tê liệt, hắn cảnh giác lên.
Ai mà chẳng nói miệng được?
Nhưng thật sự có phát hiện lớn, nàng sẽ vô tư chia sẻ sao?
Lý Duy Nhất mang theo bảy tiểu gia hỏa, Tử Tiêu Lôi Ấn không rời tay, đi theo Vũ Hồng Lăng tới dưới vách đá, giữ khoảng cách mười trượng trở lên với nàng.
Vũ Hồng Lăng chỉ qua:
- Ta từng nhìn thấy hình khắc tương tự trên một cuốn sách cổ của Đạo Cung, Triêu Mộ Song Thủ Thánh Linh là sự tồn tại vĩ đại nhất trong thiên địa, là một vị Chí Tôn thời kỳ Cổ Tiên Cự Thú. Hình khắc của ngài vậy mà xuất hiện ở chỗ này, ngươi biết điều này có ý nghĩa gì không?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Có ý nghĩa gì?
Vũ Hồng Lăng nói:
- Chúng ta rơi vào một nơi đáng sợ không thể tưởng tượng nổi, bất cứ lúc nào cũng sẽ có nguy hiểm tính mạng. Ngươi xem ấn ký ở phần cổ Thánh Linh kia đi, truyền thuyết ẩn chứa ức vạn biến hóa, có thể ngộ ra đại đạo thành tiên.
Pháp khí trong cơ thể nàng âm thầm điều động, chỉ chờ Lý Duy Nhất bị ấn ký chữ Vạn ảnh hưởng hồn linh ý thức liền nắm lấy cơ hội, một đòn giết chết hắn.
Lý Duy Nhất đã sớm nhìn thấy ấn ký chữ Vạn kia.
Trong truyền thuyết, tay chân và lồng ngực Phật Tổ đều có ấn ký này, tổng cộng năm chữ, tượng trưng cho thần thông rộng lớn và vạn sự vạn vật.
Chỉ nhìn thoáng qua, Lý Duy Nhất đã cảm giác được ấn ký này không tầm thường, giống như Đại Nhật Như Lai chiếu rọi trên đỉnh đầu.
Trên biển kinh văn bên trong Đạo Tổ Thái Cực Ngư, Phật Văn và Đạo Kinh mỗi bên một nửa, Lý Duy Nhất tham ngộ vô cùng khó khăn. Giờ khắc này, Phật Văn đã tham ngộ trước đó giống như được tẩy đi bụi trần, lại như mây mù bị thổi tan.
Từng Phật Văn trở nên rõ ràng, có thể lập tức giải tích ý nghĩa của nó.
Trên mười hai đóa Đạo Liên trong Thần Khuyết của Lý Duy Nhất lập tức tràn ngập Phật quang, sinh ra từng Phật Văn màu vàng, tu vi tăng trưởng với tốc độ cực nhanh.
Vũ Hồng Lăng nhíu mày.
Nàng nhìn thấy trên người Lý Duy Nhất hiện lên kim quang càng lúc càng sáng, trong cơ thể vang lên từng tiếng phạn.
Nàng không mạo muội động thủ, ánh mắt đối phương rất sáng ngời, không giống như trúng chiêu. Hơn nữa, niệm lực của đối phương vẫn luôn đề phòng nàng.
Một, hai khắc ngắn ngủi trôi qua, Lý Duy Nhất cảm thấy mình thu hoạch rất lớn, nhìn thật sâu về phía Vũ Hồng Lăng cách đó không xa:
- Ấn ký này xác thực không tầm thường, đa tạ chia sẻ. Hồng Lăng Tiên Tử có muốn cùng nhau tham ngộ không?
- Nó không thích hợp với ta lắm! Ngươi tu luyện trước, ta đi nơi khác thăm dò thử, cũng tránh cho ngươi vẫn luôn đề phòng ta, làm như ta sẽ gây bất lợi cho ngươi vậy.
Thấy Lý Duy Nhất thật sự tham ngộ ra thứ gì, tâm tình Vũ Hồng Lăng khó chịu, có một loại cảm giác mua dây buộc mình, mười ngón tay siết chặt rất muốn đánh hắn.