Dụ dỗ lẫn nhau (1)

Trước đó chỉ kịp nhìn thoáng qua, giờ khắc này Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng có nhã hứng chiêm ngưỡng dung nhan kinh người của nàng ở cự ly gần. Đường nét sống mũi dọc dừa nhu hòa, đôi môi đỏ mọng như tự tỏa ra mùi thơm lạ.

Cộng thêm dáng người ngọc phong chập trùng, eo thon của nàng, trong hoàn cảnh đặc biệt này có vẻ đẹp yếu đuối dụ người ta tới gần.

Lý Duy Nhất không che giấu ánh mắt của mình:

- Bây giờ ta hơi tin trong ngôi thạch điện này không có cạm bẫy! Bởi vì cạm bẫy lớn nhất đang ở ngay trước mắt. Hay là nàng đeo mặt nạ lên đi!

Những sự vật tốt đẹp luôn khiến người ta thích, đồng thời thường đi kèm với nguy hiểm cực lớn.

- Sợ yêu ta à?

Ánh mắt Vũ Hồng Lăng long lanh ướt nước, đôi môi đỏ mọng đầy sức quyến rũ khẽ mở:

- Thật ra chúng ta không nhất thiết phải phân sinh tử. Có lẽ ở đây cô nam quả nữ vài năm, quan hệ của chúng ta sẽ như keo sơn, nếm tất cả thú vui cá nước giao hòa trong sự khô khan tẻ nhạt.

Lý Duy Nhất tò mò hỏi:

- Quả thực khiến người ta mong đợi. Nhưng Hồng Lăng Tiên Tử à, chắc trên người nàng không phải chỉ quấn một dải lụa đỏ chứ?

Lý Duy Nhất trí tuệ sáng suốt, nhận ra Vũ Hồng Lăng luôn tìm kiếm sơ hở trên người hắn, bèn lùi lại hai bước.

Cách ăn mặc của nàng rất kỳ lạ, chỉ có từng lớp lụa đỏ quấn quanh người, mảng lớn da thịt kiều diễm lộ ra ngoài, dưới cần cổ gợi cảm và xương quai xanh là sự tròn trịa và khe rãnh. Đôi chân bên dưới thì toát lên vẻ đàn hồi và săn chắc có thể nhìn thấy bằng mắt thường, châu tròn ngọc sáng.

Điều khiến người ta khó hiểu là, nàng ăn mặc như vậy nhưng không khiến người ta cảm thấy dung tục, nguyên do là vì khuôn mặt kia thực sự quá hoàn mỹ thánh khiết. Mỗi một sợi tóc rủ xuống dường như đều được sắp đặt tỉ mỉ.

Ngón trỏ tay phải của Vũ Hồng Lăng nghịch ngợm xoay chuyển, một đầu Hồng Lăng bay về phía hắn:

- Có muốn mở ra xem không?

Lý Duy Nhất giơ tay lên.

Vũ Hồng Lăng hừ lạnh:

- Ngươi dám!

Hồng Lăng bay trở về, nàng lập tức hỏi:

- Ngươi thực sự đã tu luyện ra được thứ gì đó từ ấn ký kia à?

Lý Duy Nhất chợt hiểu ra, hắn nhận ra nàng hẳn là không nhìn thấu sự huyền diệu của ấn ký chữ Vạn. Vì thế, hắn quyết định mượn cơ hội này lừa dối nàng.

Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay xòe ra.

- Xoạt!

Pháp lực màu vàng phun trào từ tuyền nhãn trong lòng bàn tay, ngưng tụ thành một chữ Vạn chậm rãi xoay tròn.

Từng luồng hào quang rực rỡ như nhụy hoa bằng vàng cũng xoay theo.

Lý Duy Nhất nói như thật:

- Ấn ký này bác đại tinh thâm, lai lịch bất phàm. Theo đà xoay tròn của nó có thể sinh ra pháp lực dị chủng.

Hắn nói nửa thật nửa giả:

- Loại pháp lực dị chủng này lưu chuyển trong cơ thể, vậy mà có thể cường hóa ngân mạch, tẩy luyện pháp khí. Ta đoán, nếu tu luyện thời gian dài, thiên tư, thiên chất nhất định sẽ tiến bộ một bậc.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Vũ Hồng Lăng nhìn chằm chằm vào ấn ký trong lòng bàn tay Lý Duy Nhất. Nàng nín thở, nhịp tim đập hơi tăng tốc.

Nàng hoàn toàn tin tưởng lời Lý Duy Nhất.

Ngay cả Cổ Tiên cũng nghiên cứu thứ này, có lẽ sự huyền diệu trong đó còn hơn thế nữa.

Lý Duy Nhất tiếp tục nói:

- Loại pháp lực đặc biệt và ấn ký thần bí này dường như có thể khắc chế Sát Yêu. Chim Cù Như mà nàng nói quả thực mạnh mẽ, nhưng khi dính phải ấn ký thì căn bản không rũ bỏ được, rất nhanh sẽ bị thiêu thành tro bụi.

- Nàng có muốn tham ngộ không? Với thiên tư của nàng, nếu có nó trợ giúp, tất nhiên sẽ tiến bộ, muốn tranh vị trí chân truyền cũng không khó.

Vũ Hồng Lăng cực kỳ động lòng:

- Điều kiện của ngươi là gì?

Lần này thì Lý Duy Nhất thực sự xác định nàng không thể tham ngộ được gì từ trên vách đá.

Ấn ký trong lòng bàn tay hắn tan đi:

- Ngươi thật sự dám hỏi à? Truyền cho ngươi, để thực lực ngươi tiến bộ rồi giết ta sao? Ngươi đừng mơ đến chuyện đoạt lấy, nó bị chạm vào là tan biến ngay.

Ngực Vũ Hồng Lăng phập phồng, nỗ lực kìm nén sát ý trong lòng, âm thầm suy nghĩ cách khiến hắn ngoan ngoãn dạy cho mình:

- Ngươi dám trêu chọc ta?

Giết hắn, có lẽ sẽ làm nàng mất cơ hội leo lên đại đạo vô thượng.

Vì sao cơ duyên chỉ có thể gặp mà không thể cầu này lại để một tên Thủ Tịch thượng đẳng như hắn ngộ ra được? Ông trời bất công, không phân biệt được rồng rắn, đây là muốn để một phàm nhân nghịch tập đi lên sao?

Lý Duy Nhất lần nữa kéo giãn khoảng cách với nàng, lại để bảy con Phượng Sí Nga Hoàng chắn phía trước, sau đó xòe hai tay, cố ý để ấn ký chữ Vạn trong Thần Khuyết chiếu rọi lên đỉnh đầu.

Ấn ký lớn chừng một trượng, kim quang rực rỡ, huyền ảo vô cùng.

Khi Thập Nhị Tự Đạo Chủng trong Thần Khuyết ngưng tụ ra, ấn ký chữ Vạn và Ấn Thái Cực Đồ đã từng hiển hiện. Nhưng sau đó thì vô ảnh vô hình, không thể nắm bắt.

Sau khi Lý Duy Nhất tham ngộ ấn ký chữ Vạn trên vách đá, ấn ký trong Thần Khuyết cũng hiện ra lại.

Nhìn thấy Lý Duy Nhất giống như Thánh Linh khắc trên vách đá, treo ấn ký thần bí trên đỉnh đầu để tu luyện, Vũ Hồng Lăng không thể bình tĩnh được nữa.

Nhìn nam tử trước mắt này, nàng không còn tâm thái nhìn xuống nữa, cảm thấy hắn tương lai có thể dựa vào ấn ký này đuổi kịp mình, thậm chí vượt qua mình.

Chết tiệt!

Mình dẫn hắn đến vách đá làm gì!

Vũ Hồng Lăng dù sao cũng là thiên chi kiêu nữ hàng đầu, nàng nhanh chóng bình ổn tạp niệm trong lòng, biết đối phương cố ý dụ dỗ mình. Giống như việc nàng chủ động tháo mặt nạ, lấy sở trường của mình công kích vào dục vọng của đối phương.

Lý Duy Nhất liếc nhìn Vũ Hồng Lăng ở phía xa, thấy nàng bình tĩnh đả tọa trên bậc đá như Bồ Tát nhìn xuống, trong lòng thầm bội phục.

Nếu nàng không mắc lừa, Lý Duy Nhất lười tiếp tục dây dưa với nàng, chuẩn bị đi vào sâu trong thạch điện tìm nơi bế quan, hấp thu Huyễn Tẫn Thần Diễm trong cơ thể Họa Tâm.

- Giao cửa lớn cho tiên tử, Liễu mỗ đi sâu vào thạch điện thám thính. Tuyệt đối đừng để đàn chim Cù Như xông vào, nếu không chúng ta chẳng khác nào mua dây buộc mình, trốn cũng không thoát.

Vũ Hồng Lăng chợt nói:

- Ta hiểu rồi!

Lý Duy Nhất dừng bước hỏi:

- Tiên tử hiểu cái gì?

Vũ Hồng Lăng ngước mắt lên, hai hàng lông mi cong vút:

- Ta hiểu vì sao ngươi giết Họa Tâm rồi. Ngươi muốn đoạt lấy Huyễn Tẫn Thần Diễm trong cơ thể hắn để tu luyện đại thuật Lục Như Phần Nghiệp.

Ánh mắt Lý Duy Nhất hơi sâu thẳm.

Thấy vẻ mặt Lý Duy Nhất thay đổi, nàng biết ngay mình đoán không sai, lập tức nở nụ cười đầy cảm giác thành tựu:

- Ta từng xem qua vài loại đại thuật của Lăng Tiêu Đạo Giáo, có hứng thú với Lục Như Phần Nghiệp nhất, bởi vì ta cũng tu luyện đại thuật hỏa diễm. Ta nghe võ tu của Lăng Tiêu Đạo Giáo kể, vị Thần Tử phản đồ của kia bọn họ nghiên cứu sâu về loại đại thuật này.

Lý Duy Nhất nói:

- Bóc tơ kén, nhìn thấu chân tướng. Tiên tử thông minh tuyệt đỉnh, nhưng ngươi có thể giả vờ như không biết mà.

Vũ Hồng Lăng nói:

- Bởi vì ta sợ ngươi bị thi thể của Họa Tâm giết chết.

Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc hỏi:

- Ngươi nói thế là sao?

Vũ Hồng Lăng đáp:

- Thiên tài cấp Thủ Tịch của Đạo Cung đi rèn luyện ở U Cảnh hoặc nơi nguy hiểm đều sẽ tìm cách đổi một, hai chiêu thủ đoạn bảo mệnh. Ví dụ như Hộ Thân Phù, Độn Thuật Phù, trận pháp do Thánh Linh Niệm Sư luyện chế.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters