Dụ dỗ lẫn nhau (2)

- Kẻ có chỗ dựa thì được trưởng bối sư môn ban cho lực lượng mạnh hơn.

- Họa Tâm không phải Thủ Tịch tầm thường, thi thể có đại hung hiểm. Nếu ngươi tin được ta, thì ta có thể giúp ngươi giải trừ tai họa ngầm.

- Không tin được.

Lý Duy Nhất chuyển giọng:

- Nhưng ta là người thấy mỹ nhân thì luôn mềm lòng. Bất kể ngươi ôm tâm tư gì, dựa vào lời nhắc nhở vừa rồi của ngươi, ta cũng phải có qua có lại.

- Ấn ký kia bắt nguồn từ Phật Môn. Muốn tham ngộ thì phải giống như ta... ừm, cũng giống như Phật, trong lòng ôm ấp từ bi lương thiện, tuyệt đối không thể có sát niệm, ác niệm, nếu không sẽ bị phản phệ.

- Khuyên ngươi hướng thiện, chắc chắn ngươi sẽ cho rằng ta đang lừa ngươi.

- Thật ra ấn ký này xoay thuận chiều đại diện cho công đức vô lượng. Xoay ngược chiều thì đại diện cho sinh tử tuần hoàn. Phật Ma chỉ trong một ý niệm, ngươi thử quan sát tham ngộ ngược xem, có thể nó càng hợp với ngươi.

Lý Duy Nhất mỉm cười rời khỏi. Trong lối đi, cứ đi một đoạn hắn lại bố trí một trận pháp, để tránh bị nàng lặng lẽ tới gần mà không hay biết.

Thạch điện rất hùng vĩ, sâu đến vài dặm.

Năm tháng vô tận trôi qua, tất cả những gì từng bày biện đều đã mục nát thành tro bụi, không còn lại gì.

Lý Duy Nhất đi trong chủ điện có mái vòm cao đến ba mươi trượng, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở của chính mình. Chính giữa phía trước là tòa đài bằng đá cao bảy, tám mét, tuyệt đối không phải xây cho con người, là thần tọa của sinh linh khổng lồ nào đó.

- Xoạt!

Thông Thiên Nhãn mở ra ở mi tâm.

Hắn lại phái Nhị Phượng ra ngoài. Hắn không tin nơi bất phàm như vậy mà thực sự không còn bảo vật nào lưu lại.

Một khắc sau.

Lý Duy Nhất tìm thấy lối vào một mật thất trong vách đá phía sau tòa đài đá. Mật thất giấu rất kỹ, tường dày đến hai, ba trượng, lần đầu tiên thám thính Thông Thiên Nhãn cũng không phát hiện ra.

Mật thất rộng mười trượng vuông, bên trong trống không.

- Chính là chỗ này, không có dấu vết Vũ Hồng Lăng từng tới, mật thất rất kín đáo.

Lý Duy Nhất nôn nóng muốn tu luyện Lục Như Phần Nghiệp tầng ba đến đại thành, mượn thế đó ngưng tụ Phong Phủ Đạo Quả. Phong Phủ đã tu đến lục trọng đỉnh phong, chỉ thiếu bước phá cảnh cuối cùng.

Để giết Họa Tâm, hắn đã dùng hết thủ đoạn, trận pháp và Địa Kiếm Phù luyện chế trước đó đều đã bị dùng hết.

Lấy thủ đoạn mà Linh Niệm Sư bát tinh như hắn đang nắm giữ, cùng với tu vi võ đạo lục trọng, đối đầu với cường giả như Vũ Hồng Lăng căn bản không chiếm được chút lợi thế nào.

Phải ngưng tụ ra Đạo Quả mới có thể lật ngược tình thế bất lợi.

Lý Duy Nhất thả ra niệm lực, kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, thử tiến vào Không Gian Huyết Nê.

- Ầm!

Đạo Tổ Thái Cực Ngư xoay chuyển, từng vòng gợn sóng không gian lan tỏa.

Lập tức, một lực lượng không biết tên trong thiên địa đối kháng lại với nó. Không gian xung quanh cùng với vách đá mật thất đều chấn động theo.

- Răng rắc!

Vách đá mật thất xuất hiện vết nứt, từng tảng đá vụn rơi xuống.

Lý Duy Nhất lập tức dừng kích hoạt, sợ bị chôn vùi, càng lo kinh động đến sinh linh khủng bố ở nơi này. Đàn chim Cù Như và tiếng long ngâm cho thấy nơi này có sinh vật sống khác, rất nguy hiểm.

Động tĩnh dữ dội vừa rồi đã hấp dẫn Vũ Hồng Lăng tìm tới.

Bên ngoài, trận pháp do Lý Duy Nhất bố trí bị nàng phá từng cái một.

Lắng tai nghe kỹ, có thể nghe thấy nàng xuất hiện trong chủ điện, đang tìm kiếm khắp nơi.

Nàng tìm kiếm rất lâu, cuối cùng cất tiếng gọi:

- Lý Duy Nhất, ngươi trốn làm gì? Có phải ngươi tìm được bảo khố viễn cổ, muốn một mình nuốt trọn không?

Sau đó, Vũ Hồng Lăng gọi ra Pháp khí chiến kiếm, chém lung tung trong thạch điện.

Qua hồi lâu, thực sự không tìm thấy Lý Duy Nhất, nàng mới hậm hực rời đi.

Ánh mắt Lý Duy Nhất bình tĩnh, sau khi xác định bên ngoài không có tiếng động mới lấy thi thể không đầu của Họa Tâm ra. Không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn sử dụng Thông Thiên Nhãn quan sát Tổ Điền của thi thể.

Bên trong Tổ Điền thần diễm bùng cháy, giống như lò nung đỏ rực.

Đạo Quả lơ lửng ở trung tâm, chói mắt như mặt trời.

Dưới đáy Tổ Điền là một đoàn pháp khí vô cùng dày nặng, hơn pháp khí hỏa diễm của Họa Tâm gấp mười lần. Ngoài ra còn có gần ngàn kinh văn Siêu Nhiên chìm nổi trong pháp khí.

Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, không ngờ trong cơ thể Họa Tâm ẩn chứa một đoàn lực lượng Siêu Nhiên.

Một khi thả lực lượng này ra, không chừng Trường Sinh cảnh bình thường đều phải ngã ngựa.

- May mà lực lượng Siêu Nhiên khó điều động, cộng thêm lúc đó Họa Tâm căn bản không ngờ ta sẽ đột nhiên ra tay phản kích.

Lý Duy Nhất thầm thấy may mắn.

Đương nhiên, đoàn lực lượng Siêu Nhiên này chắc chắn không bằng lực lượng trong áo choàng Thiên Tự Khí.

Muốn lưu trữ một chiêu lực lượng vào trong vũ khí cần tiêu hao tu vi của bản thân cực lớn.

Lấy Tuyết Kiếm Đường Đình làm ví dụ, đối với Đường Sư Đà, e rằng chỉ có Đường Vãn Châu mới xứng đáng để hắn làm như vậy. Đường Vãn Thu chưa chắc có tư cách khiến hắn tổn hao tu vi để bảo vệ.

Không phải không coi trọng, mà là có phương pháp khác thay thế.

Nếu đã nhìn thấu, Lý Duy Nhất tự nhiên cẩn thận làm việc. Hắn thử vài lần, cuối cùng tìm ra phương pháp. Sử dụng Ác Đà Linh đánh vào Tổ Điền của Họa Tâm trước để trấn áp đoàn lực lượng Siêu Nhiên kia, sau đó rút từng luồng Huyễn Tẫn Thần Diễm ẩn chứa trong Đạo Cung.

Mấy canh giờ tiếp theo, Lý Duy Nhất hấp thu hoàn toàn Huyễn Tẫn Thần Diễm.

Cả mật thất hóa thành biển lửa.

Trong biển lửa ngưng tụ ra Kim Ô, Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long, Kỳ Lân, Loan Điểu, Phù Tang Thần Thụ, nhật nguyệt tinh tú... Lục Như Phần Nghiệp tầng ba từ tiểu thành từng bước leo lên đại thành.

Đến cuối cùng, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng hơi không chịu nổi lực lượng hỏa diễm này, đều cuộn tròn trốn vào góc tường.

Trong khoảng thời gian đó, Vũ Hồng Lăng ba lần quay lại.

Lần thứ ba quay lại, nàng lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ chết dưới lực lượng quỷ dị nào đó rồi?

Sau đó, nàng không còn đến chính điện nữa.

Một ngày sau.

- Thu!

Lý Duy Nhất thu tất cả hỏa diễm biến hóa, từng luồng như thủy triều rút về phía Phong Phủ, lao vào chín đóa Đạo Liên.

- Ầm!

Hỏa diễm hình Kim Ô va vào chín đóa Đạo Liên, lập tức in từng kinh văn có đặc điểm Kim Ô lên cánh hoa, giống như lông vũ, như móng vuốt, chim bay.

Các hình dạng lửa khác nhau lần lượt in lên.

Chín đóa Đạo Liên dần dần xuất hiện biến hóa.

Vô số kinh văn lấp lánh, cánh hoa mở ra đến cực điểm, hào quang tăng vọt.

Cực thịnh tất suy.

Từng cánh hoa rơi xuống, hóa thành hỏa diễm và kinh văn. Sau đó, trên Đạo Liên lại mọc ra cánh hoa mới, luôn duy trì chín lớp, tuần hoàn lặp lại.

Tất cả cánh hoa đều rơi rụng chín vòng, lại mọc ra chín vòng, giống như trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn.

- Xoạt!

Chín cánh hoa đều rơi xuống, hóa thành chín luồng hà vụ bao phủ Phong Phủ.

Lần này, trong hỏa diễm hà vụ không có kinh văn. Kinh văn đều co rút hội tụ trên đài sen trụi lủi, đài sen tụ thành một trái cây cỡ hạt đậu xanh.

Đạo Quả hình thành cần hấp thu lượng lớn pháp khí thiên địa.

Lý Duy Nhất không thể vào Không Gian Huyết Nê, lại không dám hấp thu pháp khí bên ngoài, sợ vào thời điểm mấu chốt này thu hút Vũ Hồng Lăng tới.

Vì thế, hắn cố gắng khống chế để Đạo Quả chỉ hấp thu viên Trường Sinh Kim Đan trong Phong Phủ.

Trường Sinh Kim Đan là do Nghiêu Thanh Huyền đã tặng từ trước, hắn vẫn luôn đặt trong Phong Phủ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters