Đại di tỷ Tử Y Nữ (2)

Thuyền xanh thon dài, mui thuyền treo đồng đăng, tựa như trôi trong tinh không.

- Bịch!

Vũ Hồng Lăng thu lại đôi cánh rực rỡ trên lưng, lảo đảo rơi xuống thuyền xanh, tóc dài rối bù, đạo bào trên người dính đầy vết máu, gần té ngã.

- Bị thương nặng đến thế sao?

Tử Y Nữ có dung mạo giống Vũ Hồng Lăng đến tám, chín phần, nhưng ánh mắt sâu thẳm không gợn sóng, mang lại cho người ta cảm giác khí chất cao thâm, trí tuệ, dù trước sự sống chết cũng không hoảng loạn.

- Giúp ta một tay, ta muốn thả ra một tia lực lượng Siêu Nhiên trong Linh Giới để giết hắn, băm vằm vạn đoạn, thiên đao vạn quả.

Vũ Hồng Lăng bị Lý Duy Nhất chọc tức đến mức đau gan, trước là đánh lén khiến nàng bị thương nặng, sau là cướp đi Hồng Lăng, gieo xuống phù chú không rõ, sau nữa là liên tục bắn vào nàng.

Nàng chỉ có thể bị động chịu đòn, không thể phản kích.

Cảm giác nhục nhã đó giống như bị người ta lột quần áo làm nhục, còn vẽ lại tranh.

Lý Duy Nhất cầm cung đuổi theo đến cách thuyền xanh ba dặm, phát hiện gợn sóng nước biển dưới chân biến mất, phẳng lặng đến kỳ lạ. Hắn lập tức dừng lại, nhìn chăm chú vào chiếc thuyền nhỏ thắp đồng đăng kia, cảm nhận tiếng đàn ngày càng túc sát.

Vũ Hồng Lăng đứng ở mũi thuyền, khóe miệng vương vệt máu, cố ý khích tướng:

- Duy Nhất ca ca, sao không dám lên nữa? Ngươi lợi hại như vậy, chẳng lẽ là sợ rồi sao?

Lý Duy Nhất nhìn về phía Tử Y Nữ, đoán ra thân phận của nàng, cao giọng cười nói:

- Đừng nghịch ngợm nữa! Có đại di tỷ ở bên cạnh làm ngươi và ta mất tự nhiên, cáo từ!

Tử Y Nữ nói:

- Các hạ có thể làm Hồng Lăng bị thương, xem ra thực lực bất phàm, vội vã đi làm gì? Nghe ta đàn một khúc Khuyên Quân Lưu. Tịch dương ráng chiều tiễn quân đi, riêng ta cố ý khuyên quân ở lại.

Đầu ngón tay Tử Y Nữ gảy dây đàn, mặt biển sôi trào.

Ráng chiều đỏ rực như lửa cháy trên mây sinh ra từ hư không. Ngay sau đó, một vầng mặt trời chiều đỏ rực mọc lên trong nước phía trước Lý Duy Nhất, to lớn như núi, tỏa ánh sáng và nhiệt lượng chói mắt.

Trong tiếng đàn du dương.

Phạm vi ba dặm thay đổi trời đất, từ đêm khuya biến thành chập tối.

Là trận pháp được bố trí trước, cực kỳ lợi hại.

Lúc Lý Duy Nhất tiến vào vùng biển kia đã nhận ra dao động của trận pháp, cho nên mới lập tức dừng lại, quyết đoán rút lui.

- Ầm ầm!

Mặt trời lặn bay tới, đè vùng biển lún xuống.

Lý Duy Nhất không dám coi thường, chống lên Tử Tiêu Lôi Ấn, lấy uy năng của Vạn Tự Khí đánh tan mặt trời bay tới. Mấy chục con rồng lôi điện màu tím bay ngược trở lại, dấy lên từng tầng sóng lớn, lan thẳng về phía thuyền xanh cách đó ba dặm.

Trong đôi mắt Tử Y Nữ lóe tia khác lạ, mười ngón tay cùng ấn lên dây đàn.

Lập tức, mười tầng lưới ánh sáng trận pháp phòng ngự dâng lên lấy thuyền xanh làm trung tâm, chặn lại lôi điện ùa tới.

Tử Y Nữ nói:

- Hồng Lăng thua không oan, không ngờ dưới Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh còn có cường giả trẻ tuổi như ngươi.

Lý Duy Nhất vừa nói vừa lùi xa:

- Khúc đàn của đại di tỷ cực kỳ êm tai dễ nghe, nhưng thanh xuân tươi đẹp như thế mà tử khí hơi nặng.

Sau lưng hắn, Tả Khâu Hồng Đình với khuôn mặt của Lý Duy Nhất, tay cầm Vạn Vật Trượng Mâu từ trong màn đêm nhẹ nhàng đáp xuống mặt biển.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Mau đi thôi, Sinh Vô Luyến và Chân Tâm cũng đang ở vùng biển lân cận.

Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình kích hoạt quan bào Châu Mục, Không Gian Độn Di rời đi.

Họ rời xa vùng biển kia, đến một hòn đảo nhỏ không người cách đó ba trăm dặm.

Không đợi Lý Duy Nhất hỏi tại sao nàng lại ở gần đây, Tả Khâu Hồng Đình đã hỏi trước:

- Vừa rồi ngươi gọi ai là đại di tỷ?

Lý Duy Nhất nói:

- Một câu nói đùa thôi mà! Thật ra ta còn không biết tên thật của các nàng là gì.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Tử Y Nữ tóc trắng, Vũ Hồng Lăng thải vũ. Hai người bọn họ là thiên chi kiêu nữ do Đạo Cung Thần Di Sơn dùng máu Cổ Tiên Phượng bồi dưỡng ra, là hai người mạnh nhất dưới chân truyền. Tu vi võ đạo của các nàng ngang ngửa nhau, nhưng niệm lực, tài học, tạo nghệ trận pháp của Tử Y Nữ đều xuất sắc, thực lực cũng cao hơn một bậc.

Lý Duy Nhất tò mò hỏi:

- Sao các ngươi đều ở gần đây?

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Ngươi, Vũ Hồng Lăng, Khung Cực Đạo Tử mất tích ở vùng biển này, đã sớm kinh động đến Đạo Cung, Cửu Lê Tộc, Tả Khâu Môn Đình, không ít võ tu đang tìm các ngươi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Một chốc một lát không nói rõ được, ta muốn gặp đại nhân vật bên trên.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Ngươi hãy chờ thêm chút nữa.

Một lát sau, những cao thủ hàng đầu dưới Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh như Đường Chiêm, Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên cũng đang tìm kiếm và đấu pháp ở vùng biển này lần lượt trở về hòn đảo nhỏ không người.

...

Trên thuyền xanh.

Tử Y Nữ hơi kinh ngạc hỏi:

- Liễu Phượng Thụ chính là Cửu Lê Thần Ẩn Nhân?

Vũ Hồng Lăng nói:

- Chính xác là vậy.

Tử Y Nữ nói:

- Dù nói ra e rằng cũng không ai chịu tin ngươi. Thứ nhất, Lý Duy Nhất không thể nào vì Khổ Đế mà có xích mích với Cửu Lê Tộc. Thứ hai, Lý Duy Nhất càng không thể nào vì Khổ Đế mà mạo hiểm tính mạng lên chiến hạm Đạo Giáo. Thứ ba, mấy ngày nay Lý Duy Nhất vẫn luôn tranh đấu với chúng ta.

- Dù người trong thiên hạ không tin ngươi, nhưng ta tin.

- Sao ngươi thua thảm như vậy? Theo thông tin ta nắm được, tu vi của hắn còn lâu mới đạt tới Đạo Chủng cảnh đỉnh phong. Cộng thêm Tổ Điền từng vỡ, chỉ có thể tu luyện Phong Phủ, chiến lực cùng cảnh giới sẽ giảm đi nhiều.

Vũ Hồng Lăng không muốn bàn luận việc này, hỏi:

- Tỷ tỷ có từng nghe nói về Lục Dục Phù chưa?

Vẻ mặt Tử Y Nữ nghiêm túc, đôi mắt như có khả năng nhìn thấu mọi chân tướng thế gian, hai ngón tay dò về phía cổ Vũ Hồng Lăng, một ấn ký phù văn lập tức hiện ra.

Sắc mặt nàng thay đổi kịch liệt:

- Việc này tuyệt đối không thể để người bên trên biết, ta sẽ nghĩ cách giải quyết, nếu không, ngươi và ta sẽ vĩnh viễn mất đi...

Tử Y Nữ nhận ra điều gì đó, không nói tiếp.

Trên mặt biển, một giọng nói xa xăm theo gió bay tới:

- Các ngươi muốn giấu giếm điều gì?

Tử Y Nữ và Vũ Hồng Lăng nhìn nhau, cùng quỳ một chân xuống:

- Bái kiến Sinh chân truyền.

Chân truyền, ở thế hệ trẻ là chí cao vô thượng.

Khi chân truyền bước vào Trường Sinh cảnh, đi càng xa trên con đường trường sinh, quyền thế và địa vị đó sẽ còn đạt tới đỉnh cao hơn nữa.

Dưới chân truyền, bất kể tu vi cao bao nhiêu đều phải cúi đầu xưng thần.

Sinh Vô Luyến mặc võ phục trắng, thêu lá mạ xanh, cưỡi gió mà đến, nhẹ nhàng không một tiếng động đáp xuống đỉnh mui thuyền.

Hắn chắp hai tay sau lưng, trên khuôn mặt tuấn tú trẻ trung không tỳ vết khảm một đôi đồng tử màu xám trắng, nhìn chăm chú vào hai cô gái đang quỳ một chân bên dưới.

Toàn thân Sinh Vô Luyến tỏa ra thần quang, giọng điệu bình tĩnh:

- Đứng dậy đi, kẻ các ngươi gặp phải là ai?

Hai cô gái đứng lên.

Không đợi Vũ Hồng Lăng mở miệng, Tử Y Nữ trả lời trước:

- Là Liễu Phượng Thụ! Người này không chỉ có tạo nghệ niệm lực xuất sắc, tu vi võ đạo còn mạnh hơn, đây mới là nguyên nhân thực sự khiến Họa Tâm chết trong tay hắn. Hôm đó, nước biển đã che giấu sự thật.

Cảm giác của Sinh Vô Luyến nhạy bén, nhận ra sâu trong đồng tử Vũ Hồng Lăng có sự thay đổi cảm xúc vi diệu:

- Hồng Lăng, ngươi giao đấu với hắn nhiều nhất, ngươi cảm thấy hắn có lai lịch gì?

Vũ Hồng Lăng hiểu rất rõ ý đồ của tỷ tỷ khi nói vậy, chỉ khi nào Liễu Phượng Thụ đủ mạnh, lai lịch đủ lớn mới có thể giảm bớt sự dị nghị và chê cười vì nàng thua hắn xuống mức thấp nhất.

Hơn nữa, Lý Duy Nhất tuyệt đối không dám thừa nhận mình là Liễu Phượng Thụ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters