Lý Duy Nhất bay đến mép vết nứt, nhìn lên bóng tối vô tận phía trên, đá vụn không ngừng lăn xuống. Tiếng xé gió vang lên bên tai, hắn phát hiện Vũ Hồng Lăng đã đuổi theo.
Trên lưng nàng mọc ra một đôi cánh rực rỡ dài một trượng, không phải do linh quang hay pháp khí ngưng tụ, mà mọc ra từ trong cơ thể, tốc độ cực nhanh.
Hai người không đánh nhau, tranh thủ thời gian bay lên trên.
- Ầm ầm ầm!
Nước biển trút xuống, lực xung kích mạnh mẽ.
Lý Duy Nhất lập tức lấy pháp trượng gỗ đào ra, kích hoạt pháp trượng mọc ra từng rễ cây, như xúc tu dây leo cắm rễ vào vách đá ở mép vết nứt, chống lại sự va đập của nước biển, khó khăn mà leo nhanh lên trên.
Tầng đá ở đây cứng rắn, nếu không thể thoát ra trước khi vết nứt khép lại thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.
Vũ Hồng Lăng dùng lông vũ rực rỡ bao bọc thân hình kiều diễm, thi triển đạo thuật Thủy Độn, trong lực va đập của nước biển đổ xuống, nàng hòa làm một với nước lao vút lên trên.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Tạo nghệ trên phương diện đạo thuật của nàng quả thực không tầm thường.
Thời gian Lý Duy Nhất tu luyện quá ngắn, không thể so sánh với những người tu hành mấy chục năm, có hâm mộ cũng không được, đành dùng pháp trượng gỗ đào leo lên từ từ.
Một lát sau, trên vách đá có dòng nước chảy xiết, Lý Duy Nhất nhìn thấy Vũ Hồng Lăng đang cầm kiếm treo ở phía trên.
Nàng không còn vẻ dũng mãnh khi thi triển đạo thuật lúc trước, leo rất khó khăn, sắc mặt trắng bệch. Phải dốc toàn lực điều động pháp khí bao bọc bên ngoài cơ thể, ngăn lực nước đổ xuống đầu mới có thể leo lên.
Mà dốc toàn lực điều động pháp khí làm thương thế trong cơ thể nàng nặng hơn.
Nhìn thấy Lý Duy Nhất đuổi theo, lòng Vũ Hồng Lăng chùng xuống, lập tức điều động luồng lực lượng Siêu Nhiên ở mi tâm. Một khi đối phương thừa nước đục thả câu, nàng sẽ đồng quy vu tận với hắn.
Lý Duy Nhất không muốn sinh thêm rắc rối, nhanh chóng leo qua bên cạnh nàng.
Vũ Hồng Lăng bám sát phía sau hắn, lập tức trở nên thoải mái hơn nhiều.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi làm thế khiến ta cảm thấy rất không an toàn.
Vũ Hồng Lăng nói:
- Lúc này tập kích ngươi không có bất kỳ chỗ tốt nào cho ta. Lý Duy Nhất, chúng ta hợp tác đi, dựa vào tốc độ của ngươi không thoát ra được, dựa vào tốc độ của ta cũng không thoát ra được. Nếu có thể cùng chống lại thì lúc trước chúng ta đã không rơi xuống dưới.
Lý Duy Nhất nói:
- Muốn hợp tác cũng được, để ta gieo Tử Vong Linh Hỏa cho ngươi đã.
Vũ Hồng Lăng nói:
- Không thể nào! Sau khi ra ngoài, lỡ ngươi dẫn động Tử Vong Linh Hỏa, ta sẽ chết không có chỗ chôn. Điều làm ngươi lo lắng chẳng qua là sau khi ta ra ngoài sẽ trả thù ngươi. Ta có thể thề xóa hết ân oán, tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài rằng Liễu Phượng Thụ chính là ngươi.
Lý Duy Nhất căn bản không tin nàng. Hắn trượt xuống bên cạnh nàng, vẽ một Lục Dục Phù trong lòng bàn tay.
Vũ Hồng Lăng hỏi:
- Ngươi làm cái gì vậy?
Lý Duy Nhất nói:
- Một phù văn, ngươi để ta gieo xuống, chúng ta sẽ là hợp tác chân thành.
Vũ Hồng Lăng cảnh giác hỏi:
- Phù văn gì?
Lục Dục Tâm Ma là Cổ Thiên Tử của vùng đất Lăng Tiêu Sinh Cảnh này.
Lục Dục Phù không nổi tiếng với bên ngoài.
- Yên tâm đi, không chết được!
Lý Duy Nhất vỗ một chưởng lên cổ nàng, phù văn chìm vào trong.
Lực lượng Siêu Nhiên ở mi tâm Vũ Hồng Lăng phun ra nuốt vào, cuối cùng, nàng không đồng quy vu tận với Lý Duy Nhất, cũng không né tránh. Bởi vì nàng phát hiện đất nứt bắt đầu khép lại, thời gian gấp gáp.
Chỉ là phù chú của một Linh Niệm Sư, Đạo Cung có Tiên Hiền chí cường có thể giúp nàng hóa giải.
Niệm sư ở nơi nhỏ bé làm sao biết được sự thần thông quảng đại của cường giả thế gian?
Có lẽ có thể mượn việc này làm tê liệt hắn, khiến hắn phải trả giá bằng mạng sống.
Tiếp theo, lên trước Lý Duy Nhất mở đường, Vũ Hồng Lăng trốn sau lưng hắn điều tức. Sau khi điều tức xong, nàng thi triển đạo thuật Độn Pháp, nắm lấy cổ tay Lý Duy Nhất bay lên một mảng lớn.
Cứ lặp đi lặp lại như thế.
Không biết leo lên bao lâu, đất nứt đã rất hẹp, Lý Duy Nhất kích hoạt quan bào Châu Mục, cuối cùng cũng có phản ứng. Cơ thể hắn được luồng sáng sương mù màu tím bao bọc, vượt qua không gian, nháy mắt sau xuất hiện trên mặt biển.
Bên ngoài, sao trời đầy trời.
Trong biển phản chiếu ánh sao xa xăm.
Gió đêm thổi vào mặt, tâm trạng Lý Duy Nhất sảng khoái. Nghĩ đến mối đe dọa tiềm ẩn, hắn lập tức cảm ứng tình hình đáy biển, dò xét xem Vũ Hồng Lăng có thoát ra được hay không.
Nước biển cản trở việc dò xét, chỉ có thể cảm nhận được tầng bề mặt. Không giống như trong không khí, cảm nhận niệm lực có thể lan ra mấy chục dặm.
Lý Duy Nhất nhắm mắt lại, cảm nhận vị trí của Lục Dục Phù:
- Nàng vậy mà đã thoát ra...
- Rào rào!
Cách đó mười dặm, Vũ Hồng Lăng phá nước lao ra, thi triển thân pháp bỏ chạy thật nhanh:
- Lý Duy Nhất, sau này còn gặp lại!
Lý Duy Nhất kích hoạt quan bào Châu Mục, liên tục Không Gian Khiêu Dược, rất nhanh đã đuổi kịp nàng, chân đạp lên Long Hồn sương trắng được thả ra từ quan bào:
- Tiên tử đừng đi, ngươi đã trúng Lục Dục Phù của ta, ta rất lo lắng cho an nguy của ngươi.
- Không sao! Đưa đến đây thôi, đưa nữa là ta sẽ kích hoạt luồng lực lượng ở mi tâm đấy.
Vũ Hồng Lăng mở rộng đôi cánh rực rỡ sau lưng, bay lên trời cao.
Lý Duy Nhất lấy cây cung Thiên Tự Khí dài hai mét ra, kéo căng dây cung, khóa chặt nàng lại:
- Ngươi tốt nhất nên đi nghe ngóng thử, Lục Dục Phù không phải là loại bùa tốt lành gì, rất khó hóa giải. Cho dù mời trưởng bối sư môn giúp đỡ cũng cực kỳ ảnh hưởng đến danh tiếng của ngươi, sẽ vô vọng với vị trí chân truyền. Trên người chân truyền không thể có bất kỳ vết nhơ nào.
Lục Dục Phù do Đại Niệm Sư gieo xuống cần Siêu Nhiên mới có thể hóa giải.
Lấy cường độ niệm lực hiện tại của Lý Duy Nhất, Thánh Linh Vương Niệm Sư bình thường chưa chắc đã có thể dễ dàng hóa giải Lục Dục Phù trong cơ thể nàng. Đạo Cung có Thánh Linh Vương Niệm Sư ở cấp bậc đó đến Đông Hải hay không vẫn là một ẩn số.
Thứ hai, lấy thiên tư bẩm sinh của Vũ Hồng Lăng, nếu không phải ôm vọng tưởng với vị trí chân truyền thì sao có thể đến Đông Hải trong thời kỳ quan trọng trùng kích Trường Sinh cảnh?
Chắc chắn là nàng gửi gắm hy vọng vào cơ duyên Cổ Tiên Long Hài.
- Bựt!
Một mũi tên bắn ra.
Nước biển dưới chân Lý Duy Nhất bị chấn động tạo ra từng vòng gợn sóng.
Vũ Hồng Lăng đánh ra Pháp khí hình gương để chống đỡ, lại một lần nữa bị chấn thương, miệng mũi chảy máu, vô cùng thê thảm.
Lý Duy Nhất truy kích suốt dọc đường, luôn giữ khoảng cách an toàn, thỉnh thoảng bắn nàng một cái, muốn tiêu hao sức lực của nàng đến chết.
Trên biển, tiếng đàn vang lên.
- Vút!
Một tiếng gảy đàn chói tai bay nhanh đến, hóa thành một luồng âm nhẫn bán trong suốt chém tan mũi tên Thất Trảo Thiên Long Hỏa Diễm do Lý Duy Nhất bắn ra.
Tiếng đàn truyền ra từ một chiếc thuyền xanh dài ba trượng.
Một nữ tử áo tim đeo mạng che mặt ngồi trong thuyền, tao nhã gảy đàn. Cổ cầm đặt trên hai chân nàng, tóc trắng xõa tung bốn phía, mi tâm vẽ hoa điền màu đỏ, ngón tay nhảy múa thoăn thoắt.
Trên người nàng có một khí tràng độc đáo khiến mặt biển quanh thuyền xanh vài dặm phẳng lặng như gương, sao chép y hệt sao trời trên bầu trời.