Lý Duy Nhất có thể cảm nhận được sự lo lắng và bất lực của Lê Tùng Cốc, thở dài:
- Ta chưa từng nghĩ sẽ giết hắn trước mặt mọi người, đây là một sự cố. Lão Lê, Vũ Hồng Lăng đã biết Liễu Phượng Thụ chính là ta, e rằng Đạo Cung sắp tới sẽ trả thù Cửu Lê Tộc. Dưới Trường Sinh cảnh, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng cho lỗi lầm mình gây ra.
- Nhưng trên Trường Sinh cảnh, các người phải chuẩn bị trước.
Lê Tùng Cốc thấy Lý Duy Nhất nhận sai, sắc mặt dịu đi đôi chút:
- Chỉ cần làm việc trong khuôn khổ quy tắc, ngươi đừng có gánh nặng tâm lý, kẻ mất mặt sẽ là bọn họ. Đạo Cung nâng đỡ Lăng Tiêu Đạo Giáo, sẽ không chỉ muốn đất đai mười châu, nếu vì sợ bọn họ mà chỗ nào cũng nhẫn nhịn, chỉ khiến bọn họ được đằng chân lân đằng đầu.
- Nếu ngươi cảm thấy mình gánh được sự trả thù của thế hệ trẻ Đạo Cung, thì chỉ là Họa Tâm thôi, giết cũng chẳng sao!
Lý Duy Nhất tan biến nỗi lo trong lòng, khen:
- Lão Lê, cứng rắn đấy!
Lê Tùng Cốc nói:
- Cứng cái gì mà cứng? Xảy ra chuyện rồi!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Xảy ra chuyện gì?
...
Lê Tùng Cốc và Lý Duy Nhất ngồi xe dị thú đi ra bờ biển.
Lê Tùng Cốc đeo mặt nạ kim loại, mặc áo đen, hóa thân thành Ẩn Quân:
- Tiểu nha đầu đồng ngôn vô kỵ, lỡ lời nói ra. Nghiêu Âm thông minh nhường nào, sau khi sinh nghi đã tìm tới hỏi. Hai mẹ con cãi nhau to, còn đánh nhau, tính cách Nghiêu Âm cứng rắn hơn chúng ta nghĩ.
- Nàng vốn ngoài mềm trong cứng, không dễ bắt nạt. Ngọc Nhi đang ở đâu?
Lý Duy Nhất quan tâm nhất là Đại cung chủ.
Một khi nàng bị lộ, hậu quả quá nghiêm trọng.
Ẩn Quân kinh ngạc nhìn hắn:
- Vấn đề lớn nhất bây giờ là hai mẹ con bọn họ, tự nhiên có người chăm sóc tiểu nha đầu, sẽ không ngược đãi nàng. Ngươi hãy cầm cái này.
Ẩn Quân lấy ra ba tấm phù lục đưa vào tay Lý Duy Nhất.
Là ba tấm Hộ Thân Phù!
- Nhiều quá! Thương Lê, Ẩn Cửu có không?
Lý Duy Nhất biết, Hộ Thân Phù do Thánh Linh Niệm Sư luyện chế sử dụng vật liệu trân quý, cần tiêu hao không ít vật liệu và thời gian mới thành một tấm phù.
Chi phí cực cao.
Mang ra ngoài bán, mỗi tấm đều trị giá mấy trăm vạn Dũng Tuyền Tệ, tương đương với một mạng sống.
Khi Vũ Hồng Lăng chống đỡ sát kiếp của Lý Duy Nhất đã sử dụng loại phù lục tương tự.
Ẩn Quân nói:
- Ngươi và bọn họ không giống nhau, ngươi có thể giết chết Họa Tâm, có thể đấu với Vũ Hồng Lăng, đã trở thành cao thủ cấp lãnh tụ dưới Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chắc chắn sẽ được các thế lực quan tâm đặc biệt. Thần Hành Phù do ngươi luyện chế đã có phẩm cấp rất cao, ta sẽ không đưa thêm!
Lý Duy Nhất cất ba tấm Hộ Thân Phù đi, hỏi lại lần nữa:
- Ai đang chăm sóc Ngọc Nhi?
Ẩn Quân đáp:
- Ẩn Nhị Thập Tứ.
Xe dừng lại bên cạnh Pháp khí chiến hạm của Độ Ách Quan, Lý Duy Nhất xuống xe một mình, chuẩn bị thăm dò tình hình của Nghiêu Âm trước.
Sau khi gặp Nghiêu Thanh Huyền, Nghiêu Âm liền trở về chiến hạm Độ Ách Quan, không xuống thuyền lần nào nữa. Tử đệ trẻ tuổi của Cửu Lê Tộc và Cửu Lê Ẩn Môn đến thăm nàng đều bị từ chối ở bên ngoài.
Sau khi Lý Duy Nhất báo tên, người ra đón là huynh muội Thường Ngọc Kiếm và Thường Ngọc Khanh.
Pháp khí chiến hạm của Độ Ách Quan còn hoa lệ hơn chiến hạm của Lăng Tiêu Đạo Giáo vài phần, trên ba tầng, dưới bảy tầng. Ba cột buồm chọc thẳng lên trời, vải buồm thu chặt.
Đêm đã khuya, trên thuyền khá yên tĩnh.
Chỉ có một phần ba khoang thuyền còn sáng đèn.
Thường Ngọc Kiếm xuất thân từ Ma Quốc nhưng trên người không có chút lệ khí nào, nở nụ cười ôn hòa:
- Tìm thấy Liễu Phượng Thụ chưa?
- Còn sống! Nhưng tên kia khá bí ẩn, ta không biết nhiều về hắn.
Dù sao Lý Duy Nhất có đánh chết cũng sẽ không thừa nhận mình là Liễu Phượng Thụ.
Thường Ngọc Kiếm thấy Lý Duy Nhất chặn đứng chủ đề này thì không hỏi nhiều nữa.
Thường Ngọc Khanh đi theo bên cạnh hai người, bước lên bậc thang:
- Nghiêu sư muội trở về rồi không ra khỏi cửa nữa, không chịu gặp ai. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bây giờ tin đồn bên ngoài càng truyền càng dữ dội.
Lý Duy Nhất đã hiểu rõ về sự tàn khốc trong cuộc tranh đoạt chân truyền của Cổ Giáo.
Với thiên tư của Thường Ngọc Khanh và Thường Ngọc Kiếm, hai người tuyệt đối có tư cách đi tranh.
Thường Ngọc Kiếm nhận ra vẻ mặt Lý Duy Nhất khác thường, cười nói:
- Không phải Ngọc Khanh đang thăm dò hư thực, Lý huynh đệ chớ đa nghi. Ngoài ra, Thường mỗ thực ra không phải đệ tử Độ Ách Quan, là được Độ Ách Quan mời tới trấn giữ thế hệ trẻ. Bởi vì Độ Ách Quan hiện giờ không có Đạo Chủng cảnh cửu trọng nào có thể chống lại Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm.
Lý Duy Nhất thầm khâm phục khả năng quan sát sắc mặt của Thường Ngọc Kiếm, bèn thành thật cho biết:
- Thường cô nương thiên tư vô song, thanh lệ thoát tục, là người cạnh tranh mạnh mẽ cho vị trí chân truyền. Sao ta có thể không lo lắng cho Nghiêu Âm?
Thường Ngọc Kiếm nói:
- Nàng ư? Thiên tư võ Đạo Quả thật hơi đáng khen, nhưng có óc heo. Nếu không, hôm Điểm Tướng Yến nàng đã chẳng hùng hổ chạy tới chất vấn tu vi cảnh giới của Lý huynh đệ.
Lý Duy Nhất nhớ lại tình cảnh hôm đó, lập tức cười nói:
- Thường cô nương quả thật có tính cách thẳng thắn.
Thường Ngọc Khanh nhíu mày liễu:
- Ca, có ai nói xấu người khác giống như ngươi không?
Khoang thuyền Nghiêu Âm ở nằm ở tầng ba của chiến hạm.
Thường Ngọc Kiếm và Thường Ngọc Khanh đưa Lý Duy Nhất đến nơi xong liền cáo từ rời đi.
- Cốc cốc.
Lý Duy Nhất gõ cửa.
Trên cửa khoang gỗ hiện lên từng vòng gợn sóng lưới ánh sáng trận pháp màu xanh nhạt.
Gõ cửa mấy lần không thấy bên trong trả lời, Lý Duy Nhất đặt ngón tay lên cửa, truyền ý niệm vào trong:
- Ta nghe nói ngươi tu luyện ra tâm cảnh Thanh Tịnh Chân Ngã, có cơ hội trở thành chân truyền của Độ Ách Quan. Thanh Tịnh Chân Ngã chẳng lẽ là tự nhốt mình lại, cứ trốn tránh hiện thực?
Vẫn không có phản hồi.
Lý Duy Nhất lại truyền ý niệm:
- Ngươi không muốn làm chân truyền thì còn có nhiều người muốn làm. Nhưng bao nhiêu tộc nhân Cửu Lê Tộc coi ngươi là hy vọng tương lai, chẳng lẽ ngươi muốn tự sa ngã?
- Bây giờ ta dùng ý niệm cẩn thận nói những lời này là vì ta biết thân phận ngươi đã khác, phải cho ngươi sự tôn trọng và thể diện nên có. Nhưng dù sau này ngươi thực sự làm chân truyền Độ Ách Quan, thậm chí Quan Chủ Độ Ách Quan, ngươi vẫn là Ẩn Nhân dưới trướng ta, phải nghe theo mệnh lệnh của Thần Ẩn Nhân ta đây.
- Ẩn Nhị Thập Lục, mở cửa!
Ba giây sau, Lý Duy Nhất quay người định đi, chuẩn bị đến chỗ Nghiêu Thanh Huyền tìm hiểu tình hình.
- Két.
Cửa khoang mở ra, trận pháp tán đi.
Lý Duy Nhất thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nghiêu Âm mà cứ bướng bỉnh mãi thì hắn cũng hết cách với nàng.
Lý Duy Nhất bước vào khoang thuyền, không gian bên trong rộng rãi, trang trí tao nhã, bày biện bình phong bàn ngọc, treo tranh chữ thắp đèn.
Trên bàn đốt hương, khói bay nghi ngút.
Khoang thuyền chia làm hai lớp trong và ngoài, ngăn cách bằng rèm châu.
Lý Duy Nhất đương nhiên biết lúc này trên thuyền có nhiều đôi tai và con mắt đang chú ý đến nơi đây.
Vì thế, hắn không đóng cửa, ngồi xuống ghế ở phòng ngoài.
Nhưng dùng tràng vực niệm lực bao trùm không gian này, ngăn cách âm thanh lọt ra ngoài.
Lý Duy Nhất cầm quyển sách để mở trên bàn lên, là một cuốn Đạo Kinh, sau đó nhìn về phía sau rèm châu. Nghiêu Âm đứng dựa lưng vào tường, không nhìn thấy dáng vẻ của nàng lúc này.