Lý Duy Nhất nói:
- Không ai cố ý lừa ngươi, mẹ ngươi có nỗi khổ của bà ấy. Nếu không phải bà ấy âm thầm hy sinh, kết quả của trận chiến Vân Thiên Tiên Nguyên khó đoán trước.
Lý Duy Nhất tiếp tục nói:
- Bà ấy từng nói với ta, năm đó bà ấy không thể không chết, nếu không phải được An Nhàn Tĩnh thu nhận và che chở, ngươi có biết bà ấy sẽ có kết cục gì không? Ngươi đã mười tám tuổi chứ có phải con nít đâu? Từ ngày ta quen biết ngươi, ngươi luôn hành động theo cảm tính, muốn làm chân truyền phải giấu được tâm sự, kìm nén cảm xúc, phân rõ đúng sai...
Nghiêu Âm nói:
- Ta không phân rõ được, rốt cuộc ngươi là ai? Ta còn không phân rõ được ngươi là ai, ngươi dựa vào đâu bắt ta phân rõ đúng sai? Ngươi có tư cách gì ở đây răn dạy, ngươi đã trải qua những gì mà ta trải qua chưa?
Lý Duy Nhất im lặng một lát:
- Ít nhất ngươi còn có mẹ, ta đến mẹ ta là ai cũng không biết, ta thậm chí không có một người thân nào. Ở Địa Hạ Tiên Phủ, là mẹ ngươi che chở ta, nên ta mới có thể sống sót đi ra khỏi tổng đàn Đạo Giáo.
- Ta đến đây không phải để khuyên ngươi tha thứ cho bà ấy, bởi vì bà ấy không làm sai điều gì, không cần ngươi tha thứ. Ta lo lắng cho an nguy của ngươi, nên đến nói cho ngươi một số sự thật ngươi phải biết, tin rằng sau khi ngươi biết sự thật sẽ hiểu được nỗi khổ của bà ấy.
Sau bức tường, đôi mắt Nghiêu Âm đẫm lệ, tủi thân tột cùng.
Lý Duy Nhất lấy ra một đóa Hi Hòa Hoa đặt lên bàn:
- Ta đã hái Chí Dương Chi Hoa giúp ngươi! Ngươi là Ẩn Nhân của ta, sau này gặp bất cứ khó khăn gì, chỉ cần đến tìm ta, ta nhất định dốc toàn lực giúp ngươi. Hôm nay ta lấy thân phận Thần Ẩn Nhân đến khuyên ngươi, hoặc nói là mắng ngươi, cũng sẽ gánh trách nhiệm của Thần Ẩn Nhân.
- Nghĩ kỹ rồi thì đến tìm ta.
Tính cách của Nghiêu Âm thực ra rất kiên cường, cũng cực kỳ quyết đoán. Nàng lau đi nước mắt, ngón tay chải lại tóc, vén rèm châu, bước nhanh ra ngoài.
Lý Duy Nhất đã rời đi.
Trên bàn, Hi Hòa Hoa tỏa ra ánh sáng vàng, cánh hoa trong suốt, nở rộ vô cùng lộng lẫy, tỏa ra mùi hoa nhàn nhạt.
Ngoài ra, còn có hai tấm phù lục.
Một tấm Hộ Thân Phù, một tấm Thần Hành Phù.
Lý Duy Nhất đi xuống lầu thuyền, xuất hiện trên sàn thuyền. Hắn cảm nhận được sự dòm ngó, quay người nhìn lên đỉnh lầu thuyền.
Dưới ánh sao, Phục Văn Ngạn đứng bên lan can lầu thuyền tầng ba, nhìn hắn với nụ cười khiêu khích, không hề né tránh hay dời đi.
Sau lưng Phục Văn Ngạn có bốn nam nữ trẻ tuổi, đều mặc nho bào, họ vừa từ trong phòng bước ra.
Bốn người đều khí tức nội liễm nhưng ánh mắt sáng như sao, nhìn xuống dò xét, có tò mò, cũng có địch ý.
Dáng vẻ đó rất giống như Phục Văn Ngạn cố ý dẫn bọn họ ra nhận mặt Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đáp lại bằng nụ cười, khẽ gật đầu, sau đó xuống thuyền rời đi.
- Phục Văn Ngạn không tiết lộ bí mật ta và Đăng Phượng Công Chúa đoạt Địa Thư của hắn ra ngoài, chứng tỏ trên người hắn còn có Địa Thư, nên mới che giấu bí mật này.
- Kẻ này vốn dòm ngó vị trí chân truyền, nay thấy ta và Nghiêu Âm quan hệ thân thiết, nhất định sẽ có mưu đồ. Vừa rồi hắn cố ý lộ ra nụ cười khiêu khích, khiến ta sinh lòng lo lắng.
- Để hắn sống thì Nghiêu Âm sẽ luôn gặp nguy hiểm.
Lý Duy Nhất trở lại trong xe, hỏi Ẩn Quân:
- Dường như Độ Ách Quan mời không ít ngoại viện, tình hình thế nào?
Xe chạy đi, hướng về cứ điểm Cửu Lê Ẩn Môn.
Ẩn Quân nói:
- Sức ảnh hưởng của Độ Ách Quan đủ để vươn tới hơn mười Sinh Cảnh, nhiều thế lực đều có tộc nhân bái sư vào quan. Ngươi cứ hiểu Độ Ách Quan là triều đình, những người bái sư vào quan này tương đương với người làm quan trong triều.
- Bây giờ một miếng lợi ích lớn bày ra trước mắt, Độ Ách Quan thiếu nhân vật cấp lãnh tụ dưới Trường Sinh cảnh, tự nhiên phải mời một số cao thủ trẻ tuổi tới.
- Đây là sự phân chia lợi ích dưới Trường Sinh cảnh của các ngươi! Bên trên đã thương nghị xong, đến lúc đó tất cả võ tu dưới Trường Sinh cảnh chỉ có thể ở bên ngoài, trên Trường Sinh cảnh mới được đi vào lòng đất. Hơi khác biệt so với sự sắp xếp ban đầu.
- Cao thủ hàng đầu dưới Trường Sinh cảnh của Lăng Tiêu Sinh Cảnh mấy ngày tới hẳn là sẽ gặp mặt một lần, chắc chắn ngươi có tên trong danh sách.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Mấy người từ Tông Thánh Học Hải tới đây đều có tu vi gì?
Ẩn Quân lộ ra vẻ mặt đăm chiêu, cười hỏi:
- Ngươi muốn ra tay với Phục Văn Ngạn?
Lý Duy Nhất gật đầu.
Ẩn Quân lại hỏi:
- Vì Hồng Đình?
Lý Duy Nhất lườm hắn:
- Nhớ thương vị hôn thê của ta, tuy khiến người ta đau đầu nhưng còn chưa tới mức phải chết, dù sao Tả Khâu Hồng Đình không chỉ có thiên tư phi phàm mà dung mạo còn diễm tuyệt. Thiên chi kiêu nữ như vậy, nếu có người ái mộ liền bị ta giết thì nàng quả thực là họa quốc ương dân, hại người hại ta.
- Phục Văn Ngạn phải chết là vì ta và hắn kết thù ở Du Châu cũ. Hơn nữa, ta lo lắng hắn bất lợi cho Nghiêu Âm...
Nghe đến đây, trong mắt Ẩn Quân lộ ra hàn quang:
- Vậy hắn tốt nhất đừng sống sót rời khỏi Đông Hải.
Trong xe thoáng chốc như hầm băng.
Trong mắt Ẩn Quân, Lý Duy Nhất sớm muộn gì cũng sẽ tung cánh bay cao, Nghiêu Âm và Thương Lê mới là rường cột tương lai của Cửu Lê Tộc.
Ẩn Quân nói:
- Tông Thánh Học Hải có bốn người dưới Trường Sinh cảnh được mời tới, yếu nhất đều là Truyền Thừa Giả cửu trọng. Thông tin cụ thể của bọn họ đợi ngày mai ta sẽ giao cho ngươi.
- Ngươi làm việc thì ta yên tâm. Nhưng nhất định phải cẩn thận, đối thủ rất mạnh. Theo ta được biết, Diêu Khiêm từng ra tay với Phục Văn Ngạn nhưng thất bại.
- Ngoài ra, Độ Ách Quan muốn nhanh chóng bồi dưỡng ra thiếu niên Thiên Tử cửu trọng, cách đây không lâu có Đại Trường Sinh thu lấy một ít Lục Trảo Tiên Long Khí từ Cửu Hoàn Tiều mang về Nguyệt Long Đảo giao cho Phục Văn Ngạn luyện hóa hấp thu. Tu vi của hắn chắc chắn đã tinh tiến.
Lý Duy Nhất bừng tỉnh:
- Thảo nào vừa rồi ánh mắt của hắn tự tin như vậy.
Xe đi tới cứ điểm Cửu Lê Ẩn Môn.
- Bái kiến Ẩn Quân!
- Bái kiến Thần Ẩn Nhân!
...
Sau khi vào cửa, nhiều Ẩn Nhân và Ẩn Nhân trưởng lão đều bị kinh động, lần lượt tiến lên bái kiến.
Bọn họ đang đả tọa tu luyện trong sân, hô hấp pháp khí thiên địa.
Ngọc Nhi vốn đã ngủ say, nghe thấy tiếng động bên ngoài liền đi chân trần xuống lầu, lao vào lòng Lý Duy Nhất òa khóc:
- Sư phụ, Ngọc Nhi gây họa rồi! Ta không cố ý, ta không biết sư tổ và tỷ tỷ sẽ đánh nhau...
Lý Duy Nhất ngồi xổm xuống an ủi nàng:
- Đừng khóc nữa, sư phụ không trách Ngọc Nhi. Ngọc Nhi chỉ là trẻ con, Ngọc Nhi vốn không biết mâu thuẫn của họ. Ẩn Nhị Thập Tứ, ngươi qua đây cho ta, ngươi trông trẻ kiểu gì vậy? Muộn thế này rồi sao Ngọc Nhi còn chưa ngủ, còn không mang giày?
Ẩn Nhị Thập Tứ đuổi theo xuống lầu bị mắng thì ngẩn người, lập tức cắn chặt răng, ánh mắt trầm xuống:
- Ta là Ẩn Nhân, không phải nha hoàn của đệ tử ngươi.
- Ngươi còn dám cãi lại? Muội muội Nghiêu Âm của ngươi dám đánh mẹ mình, ngươi không biết ngăn cản à? Ngươi làm tỷ tỷ kiểu gì vậy?
Lý Duy Nhất rất thích nhìn dáng vẻ chống đối của Ẩn Nhị Thập Tứ.
Hai, ba năm không gặp, hắn rất nhớ bộ dáng đó của nàng.