Gặp lại Quan tiền bối (2)

Nếu có thể mượn cơ hội này phá đứt một cái Trường Sinh Tỏa, thân phận địa vị của họ trong giới Trường Sinh Giả sẽ tăng mạnh. Trường Sinh thất cảnh, mỗi cảnh là một bầu trời.

Hơn nữa, phá một cảnh sẽ có được một giáp thọ nguyên, tương đương với cả đời của người thường. Cám dỗ như vậy, đền đáp phong phú như thế, dù có vỡ đầu chảy máu cũng phải tranh.

Ngược lại, đa số võ tu Đạo Chủng cảnh chỉ muốn nâng cao tu vi một chút, không đến mức trực tiếp liên quan đến sinh tử và thọ nguyên. Chỉ có Long Chủng chủng đạo, Dị Nhân Chủng, và những thiên kiêu tuyệt đỉnh muốn tu luyện thân thể Trường Sinh Thể mới là không tranh không được.

Cần lão nhìn về phía Lý Duy Nhất, truyền âm:

- Nếu tình hình không ổn, ngươi lập tức theo ta đến trạm gác.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Còn những người khác thì sao?

Cần lão đáp:

- Ta chỉ có thể mang theo người trong Ẩn Môn... ừm, mang được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Mang thêm một người đều là vi phạm quân lệnh.

Nghiêu Âm đội mũ che mặt yểu điệu đứng cạnh Lý Duy Nhất, đôi mắt nhìn xuống như muốn đếm hết kiến trên mặt đất vậy. Nghiêu Thanh Huyền khoác áo đen, đeo mặt nạ, đứng cùng một chỗ với các Trường Sinh cảnh của Ẩn Môn, đang bàn bạc bí mật gì đó.

- Vù!

Võ tu Trường Sinh cảnh Tề Kiếm Như của Độ Ách Quan tựa như tuyệt đại Kiếm Tiên, anh tư tuấn tú, đáp xuống ngọn núi nơi các võ tu Cửu Lê Ẩn Môn đang tụ tập như một chùm sáng.

Hắn nhìn Nghiêu Âm:

- Sư muội, trưởng lão bảo ta đón ngươi qua đó.

Nếu là lúc khác, Nghiêu Âm sẵn lòng ở cùng đám người Cửu Lê Ẩn Môn.

Nhưng giờ phút này, nàng không chút do dự đồng ý, vẫy tay từ biệt đám người Lý Duy Nhất, Ẩn Nhị Thập Tứ, Ẩn Cửu, Ẩn Quân.

Trước khi đi, Nghiêu Âm truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Ta sẽ sớm thu gom Cực Trú Chân Đan.

Sau khi Tề Kiếm Như đưa Nghiêu Âm rời đi, Nghiêu Thanh Huyền mới nhìn theo bóng lưng nàng.

Ẩn Quân cảm thán một tiếng, thì thầm bên tai Lý Duy Nhất:

- Nàng giữ khoảng cách để bảo vệ Nghiêu Âm. Nếu bị Tây Phương Yêu tộc biết nàng còn sống, không chỉ Nghiêu Âm gặp nguy hiểm cực lớn, mà Cửu Lê Tộc cũng có thể tan thành mây khói.

Lý Duy Nhất khá lo lắng:

- Có lẽ Đạo Giáo sẽ báo tin cho Tây Phương Yêu tộc.

Ẩn Quân nói:

- Điều này thì không đâu, Đạo Giáo tưởng rằng nàng đã chết dưới Tử Vong Linh Hỏa của Đạo Tổ.

Lý Duy Nhất cảm nhận được tình cảnh khó khăn của Nghiêu Thanh Huyền, với tính cách của nàng, e rằng sớm muộn gì cũng sẽ bỏ đi xa. Thiên hạ tuy lớn nhưng nơi nào cũng hung hiểm, nàng biết đi về đâu?

Ánh mắt hắn rơi vào Cần lão và Liễu Diệp, thầm suy tư.

Thiên tượng lạ xuất hiện ở vùng biển quanh Nguyệt Long Đảo kéo dài suốt nửa ngày.

Thỉnh thoảng lại có tin tức truyền về đảo.

Đa phần đều là tin đồn thất thiệt, có người nói Vong Giả U Cảnh có cường giả ngang hàng với Lan đại nhân giá lâm, cũng có người nói trên biển xuất hiện Lục Trảo Tiên Long Khí, lại có người bảo dưới đáy biển xuất hiện Khư Uyên đang nuốt chửng nước biển.

Sắc trời dần tối, mặt biển khôi phục vẻ yên bình.

Mọi thiên địa dị tượng kinh người đều biến mất.

Một vị Siêu Nhiên của Đạo Cung quay về đầu tiên, điều khiển chiếc liễn giá bạch ngân to như cung điện xuất hiện trên bầu trời Nguyệt Long Đảo, giống như thiên thần trở về, cung điện tựa Ngọc Khuyết Tiên Giới.

Hắn đón toàn bộ những võ tu trẻ tuổi có thiên phú đỉnh cao nhất của Đạo Cung đi.

Liễn giá chạy về phía nam, tầng mây ầm vang, không khí chấn động kịch liệt.

Các võ tu còn lại của Lăng Tiêu Đạo Giáo đều lên Pháp khí chiến hạm, rời cảng ra khơi.

Không bao lâu sau, các Siêu Nhiên của Yêu tộc, Độ Ách Quan, Lăng Tiêu Nhân tộc lần lượt trở về Nguyệt Long Đảo. Bọn họ như đã thương lượng trước, không nhắc tới chuyện vừa xảy ra, chỉ dặn dò tất cả võ tu trẻ tuổi lập tức lên thuyền tới Cửu Hoàn Tiều.

Một số Siêu Nhiên hoặc điều khiển Pháp khí thuyền bay, hoặc sai khiến tọa kỵ, mang theo một bộ phận con cháu trẻ tuổi đi trước một bước.

Trong ánh hoàng hôn, từng chiếc chiến hạm khổng lồ rời cảng, đi về phía biển sâu.

Ngàn buồm cùng đi, cột buồm như rừng.

Lúc này, trăng sáng nhô lên khỏi mặt biển, tất cả tàu thuyền đều thắp đèn, trong sự u tĩnh lại tràn ngập vẻ bận rộn.

Võ tu Cửu Lê Ẩn Môn hòa vào các bộ tộc Cửu Lê, phân tán lên năm chiếc chiến hạm. Chiến hạm thuộc phe Tả Khâu Môn Đình nhiều tận bảy chiếc, neo ở vùng biển lân cận, cùng nhau tiến lên.

Ẩn Quân và Lý Duy Nhất đứng trên sàn thuyền, đón gió ấm trên biển, ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ trên mặt biển.

Ẩn Quân nói:

- Có sai lệch so với thời gian dự kiến! Trước đó, bên trên từng tiết lộ việc khai quật Cổ Tiên Long Hài phải đợi đến một tháng sau, nói là vẫn chưa chuẩn bị đầy đủ. Bây giờ xem ra, dưới lòng đất đã xảy ra chuyện lớn gì đó, bọn họ chuẩn bị khai quật trước thời hạn.

Lý Duy Nhất nói:

- Không có bất kỳ tin tức nào dưới lòng đất bị lộ ra, chứng tỏ các Siêu Nhiên đã đạt được thỏa thuận nào đó, muốn che giấu chân tướng.

Ẩn Quân gật đầu đầy vẻ đồng tình:

- Chờ tin tức từ lão sư đã! Đúng rồi, Khôi Thủ cũng ở trên thuyền.

Khôi Thủ mà Ẩn Quân nhắc tới chính là Quan tiền bối Lê Viên Triệt.

Lý Duy Nhất và Ẩn Quân dọc theo cầu thang xuống khoang thuyền tầng đáy khá tối tăm.

Người chịu trách nhiệm bảo vệ Quan tiền bối là Chuyết lão với cái đầu hổ to lớn.

Lý Duy Nhất nhìn quan tài đá quen thuộc trong phòng, lòng dâng lên một cảm xúc kích động, hạ giọng hỏi:

- Có bao nhiêu người biết Quan tiền bối trở về?

Chuyết lão có quan hệ rất tốt với Lý Duy Nhất, trên người không có khí thế của cường giả:

- Chỉ có Cửu Lê Ẩn Môn biết, và chưa đến mười người.

Trước đêm Lăng Tiêu Sinh Cảnh nổ ra bạo loạn, Quan tiền bối buộc phải để lộ bí mật mình trở về mới có thể vào Ẩn Môn, mời Ẩn Tổ ra.

Đây là rủi ro bắt buộc phải mạo hiểm!

Giọng của Quan tiền bối từ trong quan tài truyền ra:

- Hai ngươi ra ngoài trước đi! Lão phu và Duy Nhất ở riêng một lát.

Chuyết lão và Ẩn Quân hành lễ xong rồi lui xuống.

Nắp quan tài đá mở ra một khe hở, tràn ra thi khí âm hàn bao phủ cả căn phòng, cách ly với bên ngoài.

Lý Duy Nhất cảm nhận được dao động pháp khí mạnh mẽ trong luồng thi khí này. Mỗi một luồng khí đều giống như thần xích, tựa như có thể phong tỏa không gian.

Trong ba vị tiền bối, Quán tiền bối chỉ còn tro, Linh Vị tiền bối chỉ còn một hồn.

Mỗi mình Quan tiền bối giữ lại được tàn thi.

Phải biết rằng, đây là tàn thi của Siêu Nhiên đỉnh phong!

Lý Duy Nhất đưa ngón tay ra chạm vào thi khí:

- Pháp khí của Quan tiền bối hẳn là pháp khí Siêu Nhiên nhỉ?

Trong quan tài đá, giọng Quan tiền bối truyền ra:

- May mắn giữ lại được Bỉ Ngạn Thiên Đan! Nhờ vào sức mạnh thần bí của Thiếu Dương Tinh, Tổ Điền và Bỉ Ngạn Thiên Đan mà ta sống lại được một chút.

- Sống lại được một chút?

Lý Duy Nhất biết rõ, ở Vong Giả U Cảnh, thi hài Siêu Nhiên sinh ra linh trí, hóa thành thi linh, không có nghĩa là có thể phát huy ra sức mạnh của Siêu Nhiên.

Thứ nhất, những thi hài này thất thoát lượng lớn bí năng thân thể.

Thứ hai, Tổ Điền teo lại, Bỉ Ngạn Thiên Đan hoặc là đã sớm truyền cho hậu thế, hoặc tiêu tan, hoặc nguội lạnh.

Quan tiền bối cười nói:

- Chính là như ngươi đoán đấy, có thể phát huy ra một phần sức mạnh của Siêu Nhiên.

Lý Duy Nhất mừng rỡ:

- Thảo nào các người dám xông vào Địa Hạ Tiên Phủ, hơn nữa còn an toàn rút lui.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters