Ba vạn dặm đáy biển sâu (1)

- Đều là công lao của Thiếu Dương Tinh, huyết khí ở đó từng chút một phục sinh thân thể ta. Sức mạnh tinh thần ở đó nuôi dưỡng tàn hồn của ta. Đáng tiếc, Linh Giới của ta bị hủy, nếu tinh thần niệm lực vẫn còn, có lẽ có cơ hội thắp sáng lại.

Quan tiền bối không có quá nhiều không cam lòng, đã rất thỏa mãn.

Hắn khác với Thiền Hải Quan Vụ.

Dã tâm của Thiền Hải Quan Vụ lớn hơn, theo đuổi cao hơn, muốn trở lại là sinh linh máu thịt, quay về làm Thiên Tử, nghịch phạt lên Tiên Cảnh.

Còn Quan tiền bối chỉ có thể coi là thi linh, điểm khác biệt với những thi linh có thân xác Siêu Nhiên khác là Thanh Đồng Cổ Thuyền đã giữ lại ký ức kiếp trước của hắn. Thiếu Dương Tinh nuôi dưỡng thân thể, tàn hồn, Bỉ Ngạn Thiên Đan của hắn.

Khi Lý Duy Nhất lần đầu tiến vào Thiếu Dương Tinh, Quan tiền bối từng nói rằng, trong trận chiến ngàn năm trước, bọn họ đều bị lực lượng không gian tiếp dẫn đến Thiếu Dương Tinh, sau đó xuất phát.

Chính vì vậy, tất cả người tham chiến đều sinh ra liên hệ đặc biệt với Thiếu Dương Tinh, có thể mượn sức mạnh của nó để dưỡng thương và dưỡng hồn.

Là Đạo Tổ, chủ nhân của Thái Cực Ngư ban cho người tham chiến đãi ngộ đặc biệt.

Quán tiền bối đã hóa thành tro, bị chôn dưới lòng đất Không Gian Huyết Nê đều có thể ngưng tụ ra một thân thể huyết nê hình người. Đủ thấy sự thần bí và mạnh mẽ của sức mạnh Thiếu Dương Tinh.

Quan tiền bối nói:

- Chúng ta đi Địa Hạ Tiên Phủ là để tìm kiếm vật chất năng lượng giúp khôi phục tu vi nhanh chóng. Nếu không có chuyến đi đó, thực lực của ta không thể khôi phục đến cấp Siêu Nhiên, nhưng so với trạng thái đỉnh phong thì vẫn còn kém xa.

Lý Duy Nhất trầm ngâm:

- Vậy việc khai quật Cổ Tiên Long Hài sẽ là cơ hội tiếp theo để khôi phục thực lực?

- Đúng vậy!

Quan tiền bối hỏi:

- Vụ Thiên Tử đâu?

Lý Duy Nhất lắc đầu thở dài:

- Nàng không tới tìm ta! Trong một số thời điểm, ta có thể mơ hồ cảm ứng được phương vị của nàng, nhưng cảm giác đó rất vi diệu, giống như giơ tay bắt gió, không chắc mình có thực sự bắt được gió hay không.

Giọng của Linh Vị tiền bối từ trong quan tài truyền ra:

- Lấy tu vi hiện tại của ngươi thì người Dương Hôn không thể rời xa ngươi quá xa.

Lý Duy Nhất hơi ngạc nhiên, không ngờ Linh Vị tiền bối cũng ở trong quan tài, hỏi:

- Bao xa thì tính là xa?

Linh Vị tiền bối đáp:

- Ta không biết! Ta chỉ biết, khi người Dương Hôn rời xa ngươi vượt quá một khoảng cách nhất định sẽ bị bại lộ trong pháp tắc sinh mệnh.

Quan tiền bối nói:

- Chưa chắc, Bách Ngục Phong Linh của Vụ Thiên Tử luyện chế từ Tiên Cốt, có lẽ có thể tránh được pháp tắc sinh mệnh.

Lý Duy Nhất biết rõ mình có con đường tu hành riêng, bèn hỏi:

- Hai vị tiền bối có biết về Tiêu Linh Quân không?

- Bọn họ liên lạc với ngươi rồi?

Quan tiền bối nói:

- Đối với ngươi thì đó là một nơi không tồi. Ta từng làm Tiêu Tôn của Động Khư Doanh một thời gian, rất quen thuộc với khu vực đó, xong chuyện ở đây chúng ta hãy cùng đi.

Lý Duy Nhất cười nói:

- Quan tiền bối quả nhiên là toàn tài, cái gì cũng biết, cái gì cũng từng làm.

Trong lòng hắn cuối cùng cũng có nắm chắc.

Bước ra khỏi phòng, Lý Duy Nhất và Ẩn Quân men theo cầu thang hẹp đi lên phía trên.

Ẩn Quân đầy vẻ lo âu:

- Khôi Thủ trở về là chuyện vui lớn, nhưng bên phía Địa Lang Vương Quân thì phải làm sao? Nếu không sớm lấy lại Tiên Pháp Tinh Thần, một khi Thạch Na Nhĩ phá cảnh Siêu Nhiên, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn. Man tặc chung quy vẫn là Man tặc, ắt sẽ nghĩ cách thoát khỏi sự kìm kẹp.

Lý Duy Nhất hiểu ra, e rằng đám người Ẩn Môn hoàn toàn không biết thực lực thật sự của Quan tiền bối, tưởng rằng Quan tiền bối chỉ là tàn thi nên mới phái Chuyết lão bảo vệ.

Quan tiền bối giấu nghề như vậy ắt có băn khoăn của mình.

Nhưng Lý Duy Nhất đã sớm muốn lấy viên Tiên Pháp Tinh Thần kia của Thạch Na Nhĩ.

Hai người lên đến sàn thuyền, nhìn thấy Tả Khâu Hồng Đình mặc đạo bào, từ trên biển cưỡi gió đạp trăng mà đến, thân thể ngọc ngà như tiên ngọc điêu khắc, cuối cùng nàng cũng dùng bộ mặt thật gặp người.

Nàng nhẹ nhàng đáp xuống, khoan thai hành lễ, rất có khí chất thanh cao thoát tục tiên phong đạo cốt:

- Bái kiến Ẩn Quân, lão tổ muốn gặp hai vị.

...

Trên tầng cao nhất của chủ hạm Tả Khâu Môn Đình, một ngọn đèn thắp sáng trưng.

Tả Khâu Nhiễm ngồi bên bàn bày đầy sách cổ, nhìn ba người trong phòng, vẻ mặt nghiêm túc, hồi lâu sau mới nói ra một câu:

- Nói không chừng, thật sự có liên quan đến Tiên Đạo Long Mạch.

Ẩn Quân nín thở:

- Lão sư, rốt cuộc tình hình hiện tại là sao?

- Chuyện này quan hệ quá trọng đại, không thể nói nhiều với các ngươi Không gian dưới lòng đất kia đã di chuyển đến nơi khác. Các bên đạt được thỏa thuận, tạm thời che giấu chân tướng, lập tức khai quật Cổ Tiên Long Hài. Ba ngươi là người biết chuyện, ta cảnh cáo lần nữa, tuyệt đối không được để lộ tin tức.

Tả Khâu Nhiễm lấy từ trong tay áo rộng của nho bào ra hai tấm phù lục, đưa cho Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình:

- Việc khai quật Cổ Tiên Long Hài là cơ hội lớn cho hai ngươi, đồng thời cũng kèm theo nguy hiểm và áp lực cạnh tranh cực lớn. Đến lúc đó, bọn ta không thể lo cho các ngươi. Có thấy sợ khi đối mặt với đám Thiên Tử Đạo Chủng cảnh cửu trọng Sinh Vô Luyến, Tử Vô Yếm không?

Tả Khâu Hồng Đình nhìn phù lục trong tay:

- Cái này là cho chúng ta bảo mạng à?

- Vạn Dặm Thần Hành Phù!

Tả Khâu Nhiễm nói:

- Nếu các ngươi gặp nguy hiểm đến tính mạng, kích hoạt phù này có thể bộc phát tốc độ nhanh vô song. Hn nữa, phù quang có sức phòng ngự rất mạnh, trong thời gian ngắn có thể trốn chạy vạn dặm.

Ẩn Quân đá nhẹ Lý Duy Nhất một cái:

- Còn không mau cảm ơn lão tổ? Đại Trường Sinh nhìn thấy phù này cũng đỏ mắt, giá trị ngang với một mạng đấy.

Lý Duy Nhất biết rõ Tả Khâu Nhiễm coi hắn là vị hôn phu của Tả Khâu Hồng Đình nên mới đối xử bình đẳng mà cho phù. Hắn nhận lấy cũng đồng nghĩa với việc nhận vị lão tổ này.

Đối với Tả Khâu Nhiễm, Lý Duy Nhất sớm nợ ân tình, trong lòng vô cùng kính trọng, nhận lão tổ cũng chẳng sao.

Nhưng chuyện hôn sự với Tả Khâu Hồng Đình...

Lý Duy Nhất nói:

- Lão tổ đang xem thường ta và nàng ấy à? Đối mặt với bọn họ, không đến mức phải dùng tới bảo vật như vậy.

- Tốt, câu này có khí phách!

Tả Khâu Nhiễm như đang đợi câu này của hắn, lập tức nói:

- Hai ngươi, ai dùng phù này trước thì lần sau thủ đoạn bảo mạng cho các ngươi sẽ giảm một cấp. Người dùng phù này sau sẽ có phần thưởng khác. Có biết tại sao không?

Tả Khâu Hồng Đình tĩnh lặng như tranh vẽ, giống một tài nữ Nho Đạo biết lễ nghĩa, hoàn toàn khác với vẻ hoạt bát thường ngày:

- Lão tổ muốn ép chúng ta làm việc cẩn thận, cố gắng dựa vào trí tuệ và sức mạnh của mình để giải quyết vấn đề.

Lý Duy Nhất nói:

- Sợ chúng ta có chỗ dựa rồi ngông cuồng tự đại, ai cũng dám chọc, việc gì cũng dám làm, mất đi phán đoán về năng lực thực sự của mình.

Tả Khâu Nhiễm gật đầu:

- Đây cũng là lý do tại sao lão phu không đưa cho các ngươi phù lục loại công kích. Nhưng ta không đưa cho các ngươi, không có nghĩa là trưởng bối của các thế lực khác không đưa cho bọn họ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters