Thiên Kiếm Phù (2)

Lý Duy Nhất và Liễu Diệp quay lại, từ xa liền thấy Đăng Phượng Công Chúa bay ra từ Hỏa Tuyền, bèn hô lớn:

- Lỗ to rồi, lần này lỗ to rồi! Không chỉ đắc tội triệt để với Đạo Cung, ngươi nhìn xem chúng ta tổn thất nặng nề cỡ nào?

Một bóng người xinh đẹp của Đăng Phượng Công Chúa từ giữa không trung chiếu xuống mặt biển, cười nói:

- Bản công chúa chịu trách nhiệm mọi tổn thất.

Lý Duy Nhất nói:

- Dùng cánh hoa Trường Sinh trả nợ.

- Được!

Đăng Phượng Công Chúa nhận lời ngay lập tức, nhưng lập tức đổi chủ đề:

- Mảnh hôm nay thì không được, ngày sau đoạt được Trường Sinh Thảo, bản công chúa sẽ tặng Cửu Lê Tộc nguyên một cây.

Lý Duy Nhất nói:

- Nói miệng không bằng chứng, ai tin được ngươi?

Đăng Phượng Công Chúa lấy ra một dược hạp, ném cho Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất mở ra xem, là một cây tinh dược năm ngàn năm, đủ để bảy con Phượng Sí Nga Hoàng trong những ngày tới phá cảnh lên bát trọng.

Cây tinh dược đã ăn chỉ làm cho sáu con Phượng Sí Nga Hoàng lên thất trọng đỉnh phong, chưa thể phá cảnh. Nhị Phượng có thể phá cảnh lên bát trọng là nhờ công lao của Tầm Tiên Châu.

Nói cho cùng vẫn là do quá nhiều miệng ăn.

Bảy cái miệng, mỗi cái chỉ có thể chia được một phần bảy của cây.

Lý Duy Nhất nói:

- Một cây thuốc này của ngươi cũng chỉ bằng một tấm Thiên Kiếm Phù của ta. Ta thất bại vô số lần, tiêu hao nhiều tài nguyên mới luyện chế ra được một tấm. Tinh dược năm ngàn năm này ta tìm Mã Gia là có thể mua được, không phải mua không nổi.

Đăng Phượng Công Chúa nói:

- Tinh dược năm ngàn năm không phải có tiền là mua được, ở Đạo Vực dược viên của châu thành một châu chỉ mọc ra vài cây, cực kỳ trân quý.

- Mã Gia là nhìn trúng tiềm lực của ngươi mới bán cho ngươi, cố ý kết giao. Nó như thần long thấy đầu không thấy đuôi, khi muốn gặp ngươi thì ngươi lúc nào cũng có thể tình cờ gặp nó. Khi ngươi thực sự muốn tìm nó, chưa chắc đã tìm được.

Tinh dược năm ngàn năm quả thực khó mua, đã là chủ dược luyện chế Linh Đan hạ phẩm, Cổ Giáo sẽ thu mua với giá cao.

Ẩn Quân đi dạo khắp hải thị cũng chỉ mua được bảy cây tinh dược ba, bốn ngàn năm.

Đăng Phượng Công Chúa lại nói:

- Hôm nay bản công chúa có thủ đoạn khác, chưa chắc đã không thoát được. Nhưng dùng át chủ bài bây giờ sẽ vô cùng nguy hiểm cuộc tranh đấu tiếp theo. Cho nên, bản công chúa ghi nhớ tình nghĩa tương trợ của Cửu Lê Tộc, tương lai sẽ báo đáp hậu hĩnh

Một vị Tế Ti khiêm tốn nói:

- Công chúa điện hạ khách khí rồi, chuyện nhỏ thôi.

Hắn bị Khí Lê ở bên cạnh đấm cho một quyền.

Khí Lê rất rõ ràng, để Đăng Phượng Công Chúa nợ ân tình quan trọng hơn là để nàng bồi thường, nói:

- Cửu Lê Tộc lần này quả thực tổn thất không nhỏ, mọi người đều bị thương rất nặng, nhưng không cần trả nợ, Cửu Lê Tộc muốn kết giao bằng hữu với công chúa điện hạ.

Đăng Phượng Công Chúa rất thông minh, nhìn thấu ý đồ của Khí Lê tộc trưởng, đương nhiên vui vẻ kết thiện duyên. Vì sự can thiệp của Đạo Cung, khu vực quanh Đông Hải sắp tới sẽ là một thời đại hỗn loạn, thêm một người bạn liền bớt một kẻ địch.

Sau khi trò chuyện một hồi, nàng thương nghị với Lý Duy Nhất, biết vị Cửu Lê Thần Ẩn Nhân này có quyền nói chuyện còn hơn cả mấy vị tộc trưởng.

Nàng nói:

- Cánh hoa màu vàng mà ngươi đạt được đủ để ngươi tu luyện kim cốt đến chín phần chín. Cánh hoa màu xanh của ta cũng có thể làm cho thân thể ta tăng lên một mảng lớn.

- Tuy không thể giết chết Tử Vô Yếm, nhưng đã hủy diệt thủ đoạn bảo mệnh của hắn, lần sau ắt là ngày chết của hắn. Hơn nữa, chúng ta cũng thăm dò ra thực lực của Tử Vô Yếm, hắn đã luyện hóa bảy mươi ba cái Thiên Tử Cốt, cho nên mới có thể nhanh chóng tu luyện thân thể đến cường độ chín phần chín.

Xương Võ Đạo Thiên Tử mà Tử Vô Yếm luyện hóa tương tự như long cốt của Phi Long được thưởng trong Tiềm Long Đăng Hội, là được gõ xuống từ thi thể Thiên Tử, tinh hoa lực lượng bên trong đã tán đi, chỉ còn lại lực phòng ngự mạnh mẽ và thế vận Võ Đạo Thiên Tử ít ỏi.

Tả Khâu Hồng Đình với thân phận Liễu Phượng Thụ tham gia vào cuộc thảo luận:

- Nếu để hắn hấp thu đủ Lục Trảo Tiên Long Khí, rèn luyện vào bảy mươi ba cái Thiên Tử Cốt, trong xương ẩn chứa Tiên Khí thì dù không tu thành Trường Sinh Thể cũng có thể đấu cứng với võ tu Trường Sinh cảnh yếu nhất.

Sau đó, Đăng Phượng Công Chúa đề nghị ám sát Minh Giao Vương Tử.

Nàng tuyên bố trong Giao tộc đã có cường giả sớm thần phục nàng, có thể thần không biết quỷ không hay áp sát đánh lén. Nàng có thể nhường lợi ích, tất cả bảo vật đều thuộc về Lý Duy Nhất và Liễu Phượng Thụ.

Lý Duy Nhất biết Đăng Phượng Công Chúa đang mưu tính điều gì.

Minh Giao Vương Tử và Bạch Dã Thanh chiếm được ba hòn đảo, còn nàng chỉ có một.

Yêu thú đi theo Thủy Mẫu tộc rất đông, một hòn đảo căn bản không đủ. Yêu thú bên dưới chắc chắn sẽ nghi ngờ năng lực của vị lãnh tụ như nàng.

Nếu Minh Giao Vương Tử bị ám sát, Bạch Dã Thanh chỉ có thể liên hợp với nàng cùng nhau chống lại Độ Ách Quan và Đạo Cung. Đến lúc đó, chắc chắn hắn sẽ chia cho nàng một hòn đảo.

Chiêu này của nàng có thể nói là một mũi tên trúng hai đích.

Lý Duy Nhất không muốn bị lợi dụng, trầm tư giây lát:

- Tử Vô Yếm và Phục Văn Ngạn mới là kẻ địch lớn nhất hiện tại của chúng ta. Trước khi giải quyết bọn họ, vẫn là đừng gây thêm thù oán. Theo ta được biết, nội bộ Đạo Cung không phải một khối sắt liền nhau, nhiều người đều theo dõi vị trí chân truyền. Chúng ta có thể lợi dụng điểm này để mượn dao giết người.

Đăng Phượng Công Chúa cười nói:

- Ngươi ám chỉ Vũ Hồng Lăng phải không?

Nàng nhìn chằm chằm vào Liễu Phượng Thụ, cho rằng Hồng Lăng trong tay Lý Duy Nhất là do Liễu Phượng Thụ đoạt từ chỗ Vũ Hồng Lăng.

Dù sao hai người từng mất tích một khoảng thời gian.

Tả Khâu Hồng Đình trong bộ dạng Liễu Phượng Thụ thì mặt tràn đầy ý cười, tò mò nhìn về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất không làm chuyện trái lương tâm, trong lòng thản nhiên trả lời:

- Công chúa điện hạ có thể thử nói tin tức Tử Vô Yếm bị trọng thương cho Vũ Hồng Lăng. Không chừng tỷ muội các nàng sẽ nhân cơ hội ra tay.

Đăng Phượng Công Chúa nói:

- Chỉ sợ các nàng không có khí phách này.

Lý Duy Nhất lại nói:

- Còn có thể tung tin tức, cứ nói Vũ Hồng Lăng ở dưới đáy biển lấy được cơ duyên nghịch thiên, thực lực đã không thua kém thiếu niên Thiên Tử cùng cảnh giới.

Động tĩnh bùng nổ dưới đáy biển vùng biển Nguyệt Long Đảo, sinh linh khác không biết chuyện này, nhưng chắc chắn Đăng Phượng Công Chúa hiểu rõ một chút nội tình.

Đăng Phượng Công Chúa cười nói:

- Ngươi quả thật là đủ âm hiểm!

- Công chúa điện hạ!

Nhóm cường giả Yêu tộc như Quy Thư Sinh, Ba Ba Thế Tử dẫn theo đại quân yêu thú rầm rộ chạy tới, thấy Đăng Phượng Công Chúa bình an vô sự thì đều thở phào nhẹ nhõm.

Đăng Phượng Công Chúa cao giọng tuyên bố để nâng cao sĩ khí:

- Chư vị không cần lo lắng, Tử Vô Yếm đã bị bản công chúa và bằng hữu Cửu Lê Tộc làm trọng thương, chật vật bỏ chạy giữ mạng. Cái gọi là chân truyền quả thực danh không xứng thực, sau này gặp võ tu Đạo Cung thì bảo bọn họ sớm một chân truyền khác đi, Tử Vô Yếm đừng ra đây làm mất mặt xấu hổ nữa.

Đại quân yêu thú lập tức gào thét, như đã đánh thắng trận.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters