Kim cốt chín phần chín, Nhị Phượng lại lập công

Trên đường về Cửu Hoàn Tiều, Lý Duy Nhất và Đăng Phượng Công Chúa thương nghị thỏa đáng công việc hợp tác tiếp theo, hai bên đều không nhắc tới Địa Thư, mà nói chuyện về truyền thuyết Vũ Gia và Phượng Thụ Long Thành.

- Trong truyền thuyết, Vũ Gia uống nước Tử Mẫu Tuyền sinh ra Phi Long và Phi Phượng.

- Mà Tử Mẫu Tuyền, nghe nói ban đầu nằm dưới một gốc cây phượng trong Long Thành, về sau nhiều lần qua tay bị Thánh Anh đoạt được.

Lý Duy Nhất hỏi thăm:

- Long Thành trong ảo ảnh có phải thực sự tồn tại hay không?

Đăng Phượng Công Chúa khẽ lắc đầu, tỏ vẻ không biết:

- Vũ Gia đã rời đi gần vạn năm, quá xa xưa, xưa đến mức có thể chôn vùi mọi chân tướng, nhiều thứ đều chỉ là lời đồn đãi năm ba câu. Cho dù Đông Hải đã từng thật sự có một tòa thành cổ hùng vĩ như vậy thì cũng sớm bị đại địa chôn vùi hóa thành phế tích.

Lý Duy Nhất nói:

- Hỏa Tuyền của công chúa điện hạ dường như có lai lịch rất không đơn giản. Tử Vô Yếm nói nó nổi danh cùng Trí Tuyền, Tử Mẫu Tuyền.

Đăng Phượng Công Chúa cảm thấy vị Cửu Lê Thần Ẩn Nhân này rất không có chừng mực, mọi người còn chưa thân đến mức không chuyện gì không nói.

Nàng qua loa nói:

- Nếu thật sự lợi hại như vậy thì tại sao không thiêu chết một võ tu Đạo Chủng cảnh như hắn? Hắn hô lên câu đó chẳng qua là muốn mượn dao giết người, ly gián chúng ta.

Trở lại Cửu Hoàn Tiều.

Lý Duy Nhất dặn dò ba vị tộc trưởng, bốn vị Tế Ti đề phòng Đạo Cung trả thù và ám sát, sau đó tiến vào Không Gian Huyết Nê, bế quan luyện hóa cánh hoa Trường Sinh.

- Vù!

Thời Gian Chi Kiển được dệt ra, bao phủ hắn và bảy con Phượng Sí Nga Hoàng.

Cánh hoa hình trái tim màu vàng giống như đúc bằng vàng ròng, một mảnh mỏng manh nhưng nặng hơn một cân.

Mùi thơm nồng đậm, ráng vàng từng sợi như tơ.

Theo lời Tả Khâu Hồng Đình nói, phải dùng pháp khí luyện hóa trước mới có thể ăn vào.

- Xèo xèo!

Pháp khí trạng thái Thất Trảo Thiên Long tuôn ra từ hai lòng bàn tay hắn, không gian nhỏ bé giữa hai tay như hóa thành một cái đỉnh lò bao bọc cánh hoa, từng bước luyện hóa nó thành dạng lỏng.

Chỉ có một giọt nhỏ xíu, bằng hạt đậu nành, giống như đan dược.

Lý Duy Nhất hấp thu nuốt vào, lập tức cơ thể như bị đốt cháy, bụng đau rát, như có ngàn vạn dòng suối lửa đang chảy và bùng cháy trong tạng phủ.

Dược năng kịch liệt, kim quang xuyên qua thân thể, từ mỗi lỗ chân lông bắn ra ngoài.

Cơn đau truyền đến xương cốt.

Xương toàn thân hắn đều như bị lửa nung, nóng bỏng như khối sắt nung đỏ.

Đây còn là kết quả sau khi luyện hóa rồi mới nuốt!

Nếu không luyện hóa mà trực tiếp nuốt, có thể tưởng tượng phản ứng sẽ kịch liệt cỡ nào. Không chịu đựng được liền sẽ tự thiêu mà chết.

Ba cánh hoa của Trường Sinh Thảo, công hiệu mỗi cánh đều khác, bình thường cần dùng cùng lúc để phối hợp với nhau.

Cánh hoa màu đỏ tu luyện huyết khí và cơ bắp tạng phủ.

Cánh hoa màu xanh luyện gân tạo da.

Lý Duy Nhất là do tổng thể thân thể đã tu luyện đến cường độ Trường Sinh Thể hơn bảy phần, cho nên mới dám một lần nuốt hết giọt lỏng của cánh hoa màu vàng để rèn luyện kim cốt chín phần chín.

Đổi lại là người thân thể không đủ mạnh thì cần phải chia ra nuốt nhiều lần.

- Rắc rắc.

Xương cốt lấy tốc độ không thể tin nổi cứng hơn, càng ngày càng nóng, vượt qua cường độ huyết nhục gân da quá nhiều.

Lột xác kéo dài suốt bốn ngày.

Kim quang toàn thân Lý Duy Nhất dần tan biến, chỉ cảm thấy cơ thể trở nên vô cùng rắn chắc, sống lưng như ngọn núi, hai cánh tay như cây cầu thần, dường như trời sập xuống cũng có thể chống lên.

Khi cường độ kim cốt tăng lên đến chín phần chín của Trường Sinh Thể, lực phòng ngự thân thể của hắn tăng mạnh. Khi chiến đấu hoàn toàn có thể dùng thân thể cứng rắn chống đỡ công kích Pháp khí của một số võ tu.

Lực lượng tăng lên không nhiều, cơ bắp, huyết khí, gân da vẫn dừng lại ở mức cũ, cần có cánh hoa màu xanh và đỏ.

- Trường Sinh Thảo quá huyền diệu, có thể xưng là đệ nhất kỳ dược của Đạo Chủng cảnh. Nếu lại có một cây xuất hiện, nhất định phải không tiếc mọi giá đoạt lấy.

Lý Duy Nhất để lại sáu con Phượng Sí Nga Hoàng trong Không Gian Huyết Nê, chỉ mang Nhị Phượng đi ra ngoài.

Tầm Tiên Châu trong cơ thể Nhị Phượng có thể cảm nhận trước Lục Trảo Tiên Long Khí và Trường Sinh Thảo xuất hiện, dựa vào ưu thế này, Lý Duy Nhất có thể đi thu lấy trước mọi người một bước.

Ngọc Nhi ở trên sàn thuyền luyện tập Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn, động tác chuẩn xác, khắc khổ nghiêm túc. Nhưng không có uy lực gì, chỉ có chiêu thức.

Lý Duy Nhất cấm mọi người tập với nàng.

Tả Khâu Hồng Đình đứng bên lan can sàn thuyền, nữ cải nam trang, tay cầm quạt xếp, dải buộc tóc trên đầu bay bay, đón gió đứng đó:

- Ngươi làm sư phụ kiểu gì vậy? Ngọc Nhi chăm chỉ hiếu học như thế, ngươi không thể truyền cho nàng Thổ Nạp Pháp và Minh Tưởng Pháp sao? Nếu ngươi cứ giấu giếm thì có thể đưa nàng cho ta làm đệ tử.

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào Tả Khâu Hồng Đình, thầm than.

Nếu để Tả Khâu Hồng Đình biết Ngọc Nhi chính là Đại cung chủ, liệu nàng có qua được cửa ải trong lòng hay không?

Phải biết rằng, phụ thân của Tả Khâu Hồng Đình là vì Tiểu Điền Lệnh mà chết ở Thành Lăng Tiêu, nàng vẫn luôn coi Đại cung chủ là kẻ thù giết cha.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi không hiểu! Đây là phương pháp tu luyện đặc biệt của sư môn chúng ta, Thập Nhị Tán Thủ của Xiển Môn ít nhất phải tu luyện mười mấy hai mươi năm, sau đó mới tiếp xúc võ đạo, mới có thể giống như ta mở ra nhiều ngân mạch hơn, rèn luyện ra kim mạch, tiến triển tu hành cực nhanh.

- Mười hai chiêu tán thủ này là đang lặp lại rèn luyện thân thể, nâng cao thiên tư căn cốt. Chúng ta không thể vội vàng xây lầu, mà nên tốn nhiều thời gian hơn để đặt nền móng vững chắc.

Tả Khâu Hồng Đình nghe vậy thì xúc động, thầm suy tư, thật sự tin vào cách nói này.

Ngọc Nhi luyện xong, lấy giấy bút ra lẳng lặng ghi lại những gì Lý Duy Nhất giảng. Thói quen mỗi ngày ghi chép một lần này, nàng giữ gìn còn tốt hơn Lý Duy Nhất.

Tả Khâu Hồng Đình và Lý Duy Nhất đạp sóng mà đi, lên Phượng Thạch Tiều.

Trên đảo đá, mấy chục võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh tụ tập, lần lượt tiến lên bái kiến và hành lễ, những cường giả thế hệ trước cũng không ngoại lệ.

Nói cho cùng, thực lực mới là đạo lý cứng rắn.

Tả Khâu Hồng Đình nói:

- Đăng Phượng Công Chúa tâm cơ rất sâu, không thể tin hoàn toàn. Nàng tuyên bố ra ngoài rằng Liễu Phượng Thụ và Vũ Hồng Lăng có quan hệ phi phàm, ngoài mặt là địch nhưng thực chất đã kết minh, muốn đoạt lấy vị trí chân truyền của Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm. Nàng muốn cho Đạo Cung coi chúng ta là kẻ địch lớn nhất.

Lý Duy Nhất quá hiểu sự đen tối của Đăng Phượng Công Chúa:

- Tất cả các thế lực tụ tập ở Cửu Hoàn Tiều, bao gồm cả nội bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, quan hệ đầu tiên của mọi người đều là cạnh tranh, sau đó mới là hợp tác.

- Hợp tác là vì sinh tồn và lợi ích, là lựa chọn bất đắc dĩ.

- Cho nên, không cần để trong lòng làm gì. Mục tiêu chủ yếu của chúng ta là hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí, nâng cao tu vi cảnh giới.

Hôm nay trời trong, gió êm sóng lặng.

Lý Duy Nhất ở trên Phượng Thạch Tiều nghiên cứu trận văn của đảo và cây Tỏa Long Trụ kia. Hắn đợi hai canh giờ.

Nhị Phượng truyền ra ý niệm:

- Tầm Tiên Châu có cảm ứng, ngoài sáu mươi dặm về phía đông.

Lý Duy Nhất mừng thầm, kéo Tả Khâu Hồng Đình còn đang không hiểu chuyện gì hóa thành hai luồng lưu quang đi về phía đông.

Võ tu Lăng Tiêu trên Phượng Thạch Tiều đều mờ mịt kinh ngạc, không hiểu tại sao.

Đừng nói bọn họ, ngay cả Tả Khâu Hồng Đình bị kéo đi cũng liên tục hỏi Lý Duy Nhất muốn làm gì.

Mặt biển êm đềm, không có bất kỳ sự khác thường nào.

- Gào!

Bất chợt, đáy nước truyền ra tiếng long ngâm trầm thấp.

Mặt biển bốc cháy.

Tiếp đó, tiên hà ngút trời, mông lung, ngưng tụ ra từng luồng Lục Trảo Tiên Long Khí.

- Mau thu lấy, hấp thu đi.

Lý Duy Nhất thả ra đạo tâm ngoại tượng Thất Trảo Thiên Long ở Phong Phủ. Từng con Thiên Long lao ra bao phủ cả vùng biển, không ngừng cắn nuốt Lục Trảo Tiên Long Khí.

Tả Khâu Hồng Đình thả ra đạo tâm ngoại tượng, pháp khí bay ra từ Tổ Điền là hình thái Ngũ Trảo Chân Long, nói:

- Ngươi bây giờ làm ta càng ngày càng nhìn không thấu, sao ngươi biết trước được vậy?

Thiếu niên Thiên Tử Long Chủng chủng đạo của Độ Ách Quan tu luyện ra đều là cấp độ Ngũ Trảo Chân Long.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters