Da của hắn đã biến thành màu ngũ sắc, quả thực đã nhận được lợi ích phi thường.
- Là thật, thật sự có thể tăng cường thân thể.
- Huyết khí cũng thay đổi rồi!
Các võ tu trên đảo lại một lần nữa sôi sục, mọi người cảm thấy lần này thu hoạch quá nhiều. Sau đó, ai nấy đều thi triển thủ đoạn hút những chiếc lá lông vũ phượng hoàng bay bên ngoài hòn đảo.
Lý Duy Nhất ý thức được, là do thân thể của mình vốn đã tương đối bền bỉ và mạnh mẽ, nên mới không có cảm giác rõ rệt. Đối với những võ tu khác thì thứ này mang đến ích lợi rất lớn.
Hắn đánh ra Hồng Lăng, giúp đám người Ẩn Nhân trẻ tuổi như Nghiêu Âm, Ẩn Nhị Thập Tứ thu thập lá cây. Một lúc sau, hắn dừng lại, nhìn chằm chằm vào tuyền nhãn vừa trống rỗng sinh ra trên không trung.
Trong tuyền nhãn tuôn ra pháp khí dạng lỏng, xung quanh mọc lên từng cây dược thảo kỳ lạ, không rõ phẩm cấp, tất cả đều bị các Siêu Nhiên thuận tay thu lấy.
Cũng có một vài Đại Trường Sinh xông ra từ lòng đất, đoạt được một, hai cây.
- Ể! Kia là... cái gì?
Lý Duy Nhất phát hiện trên không trung vùng biển khô cạn xuất hiện từng luồng bạch quang.
Bên trong bạch quang bao bọc từng long ảnh mờ nhạt, thoắt ẩn thoắt hiện, vô cùng huyền bí.
Ngọc Nhi gọi khẽ:
- Sư phụ...
Luồng hàn khí tỏa ra từ bảo hạp đã làm đông cứng đôi tay của nàng, không thể vứt bỏ, nhưng chiếc hộp cứ rung bần bật.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, sốt ruột nhìn về phía Lý Duy Nhất, không biết phải làm sao.
Lý Duy Nhất vờ như không nhìn thấy ánh mắt của nàng, cực kỳ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Cổ Tiên Long Hài phía xa. Bởi vì ngay lúc này, hắn cũng không biết phải làm thế nào.
Xung quanh có vô số ánh mắt đang nhìn, hắn căn bản không dám dùng Đạo Tổ Thái Cực Ngư để thu.
Hơn nữa, lấy tu vi hiện tại của hắn cũng chưa chắc thu được.
- Là Long Hồn Nguyên Quang!
- Là do một sợi hồn niệm của Cổ Tiên Cự Long ngưng tụ mà thành, bên trong ẩn chứa cảm ngộ đại đạo của nó. Sau khi luyện hóa có thể nâng cao tu vi, vừa tăng cường hồn linh và ngộ tính.
Trong khe nứt dưới đáy biển, một vài Trường Sinh cảnh lao ra tranh giành.
Long Hồn Nguyên Quang có ích lợi cực lớn đối với việc tu hành của Trường Sinh cảnh. Mỗi khi luyện hóa một đoàn sẽ được lượng lớn cảm ngộ đạo pháp, tiết kiệm được mười năm khổ tu.
- Vút!
Từng đoàn Long Hồn Nguyên Quang lơ lửng trên không trung giống như bị dẫn dắt bởi hạt châu trong bảo hạp, đồng loạt bay về phía Phượng Thạch Tiều.
Hiện tượng lạ này khiến một vài vị Siêu Nhiên phải đưa mắt nhìn sang, nhưng không để bụng mấy. Hiện tượng lạ cỡ này quá đỗi bình thường, chỉ cần không phải thi biến hoặc xuất hiện tà túy viễn cổ là được.
Lý Duy Nhất liếc mắt nhìn Ngọc Nhi bên cạnh, lo sợ Long Hồn Nguyên Quang trực tiếp bay vào bảo hạp, sẽ chuốc lấy sự nghi ngờ của mấy nhân vật ghê gớm kia.
Thế là, hắn che trước người Ngọc Nhi, kích hoạt quan bào Châu Mục trên người.
Hình thêu vân long trước ngực quan bào lập tức tỏa sáng, xuất hiện từng vòng không gian gợn sóng.
- Vút! Vút...
Liên tiếp mười mấy đoàn Long Hồn Nguyên Quang xuyên qua trận văn và lưới ánh sáng, đâm thẳng vào hình thêu trên quan bào của Lý Duy Nhất.
Hình thêu trên quan bào Châu Mục có không gian nội bộ, phong ấn Long Hồn của Phi Long.
Số Long Hồn Nguyên Quang còn lại đều bị những Trường Sinh cảnh đuổi theo phía sau thu mất.
Bọn họ đến từ các đại thế lực, tu vi sâu không lường được, đứng ngoài lưới ánh sáng, chăm chú nhìn Lý Duy Nhất một lúc, nghĩ rằng Long Hồn Nguyên Quang bị thu hút bởi Long Hồn của Phi Long bên trong quan bào Châu Mục.
Siêu Nhiên Nhân tộc của Lăng Tiêu Sinh Cảnh ở ngay phía xa, không một ai dám xông vào Phượng Thạch Tiều cướp đoạt, nên bọn họ nhanh chóng rời đi.
- Trời ạ, quan bào Châu Mục có lực lượng thần dị như vậy sao, biết sớm thì lúc nãy ta cũng kích hoạt rồi!
- Trong quan bào phong ấn Long Hồn của Phi Long mà.
Trên Phượng Thạch Tiều, nhiều võ tu có quan bào Châu Mục đều ghen tị và hối hận, vỗ đùi đen đét.
Đại trưởng lão Lôi Tiêu Tông đi tới, mỉm cười ôm quyền:
- Lý tiểu hữu, lão phu là Trần Cẩn của Lôi Tiêu Tông. Lúc nãy thấy ngươi thu lấy được không ít Long Hồn Nguyên Quang, thật đáng chúc mừng. Chắc tiểu hữu cũng đoán được mục đích đến đây của lão phu, Lão phu một trăm bốn mươi tuổi mới phá cảnh Trường Sinh, thật sự không nắm chắc có thể bẻ gãy khóa thứ hai là Phản Hồn Tỏa trước khi hao hết thọ nguyên. Không biết có thể mua vài đoàn Long Hồn Nguyên Quang không, giá cả có thể thương lượng.
Đương nhiên là Lý Duy Nhất không đồng ý, hắn đang nghĩ cách từ chối khéo.
Lão tộc trưởng Xích Lê đã tiến đến nói:
- Lão Trần, tổng cộng cũng chỉ có mười mấy đoàn Long Hồn Nguyên Quang, chưa nói đến có đủ cho Thần Ẩn Nhân dùng không, cho dù muốn bán, chắc chắn hắn cũng phải bán cho Cửu Lê Tộc trước.
Lão tộc trưởng Khí Lê cũng nói:
- Đúng vậy, món đồ như này có tiền cũng không mua được. Lão phu còn muốn mua một đoàn dùng để tu luyện đây này.
Đại trưởng lão Lôi Tiêu Tông cười nói:
- Lý tiểu hữu là Phong Phủ chủng đạo... Bỏ đi, không nhắc nữa là được, là lão phu đường đột rồi!
Phong Phủ chủng đạo có thể phá cảnh Trường Sinh chỉ tồn tại trong truyền thuyết, ngoài đời thực chẳng có một người làm được.
Lão tộc trưởng Xích Lê nhìn theo bóng lưng Đại trưởng lão Lôi Tiêu Tông rời đi, rồi truyền âm cho Lý Duy Nhất:
- Bây giờ mọi người đều biết ngươi đã thu thập hơn mười đoàn Long Hồn Nguyên Quang, nhất định phải cẩn thận. Đừng đánh giá thấp sự khát khao tu vi cảnh giới của những võ tu Trường Sinh cảnh. Phá một trọng chính là được thêm sáu mươi năm thọ, tương đương với việc được sống thêm một đời.
Lý Duy Nhất gật đầu vâng dạ.
- Tà túy phương nào?
Một tiếng quát lớn còn vang dội gấp mười lần tiếng sấm truyền ra từ chiến hạm khổng lồ trên vòm trời kia. Sóng âm như sóng trào, chấn động khiến đám võ tu trẻ tuổi trên chín hòn đảo ở dưới ngã như rạ.
Giữa lúc mọi người chưa hiểu nguyên do.
Trong tầng mây, một bóng cột màu đen xuyên qua bầu trời từ hướng đông sang hướng tây. Tiếp đó, nó xé mây bay ra, chém thẳng vào chiến hạm của Đạo Cung.
Là một cây trường thương!
Nó to như cối xay, tựa như đỉnh núi đè ngược xuống, kình khí chấn động khiến phạm vi mấy trăm dặm quay cuồng.
Từ trên chiến hạm, một Hỗn Nguyên Đại Thủ Ấn bay ra đỡ trường thương.
- Ầm ầm ầm!
Siêu Nhiên đấu pháp, đánh đến mức đất trời rung chuyển, khí chấn tận mây xanh, kinh văn bắn tứ tung.
Nước biển rào rạt tràn qua chín hòn đảo, cuồn cuộn đổ về vùng biển khô cạn ở trung tâm.
Chiến hạm rung lắc, từng sợi xích kinh văn nối liền với nó, và cả Cổ Tiên Long Hài treo trên xích đều kéo mạnh xuống.
- Ầm ầm ầm.
Cổ Tiên Long Hài rơi xuống đất, đập nát thế giới đáy biển của cả vùng đại dương.
Tiên Tuyền lơ lửng trên không trung nháy mắt hóa thành huyết tuyền.
Ngay cả ảo cảnh của Phượng Thụ cũng trở nên xám xịt, không còn rực rỡ nữa.
Tất cả tiên khí sương mù màu vàng và tường thụy đều biến mất, xuất hiện dấu hiệu của tai ách, âm khí âm u.
Sinh linh hình người trên chiến hạm bay dùng giọng già nua lạnh lùng quát lớn:
- Lũ quái vật vong linh các ngươi thật sự đến rồi! Nếu đã muốn chết, vậy ta sẽ nghiền nát các ngươi trước.
Tông chủ Lôi Tiêu Tông nói:
- Kẻ đến là Ngũ Quỷ Thất Oan.
Bình nguyên Thất Oan tiếp giáp với Đông Cảnh, Bắc Cảnh, Đông Hải, rộng khoảng vạn dặm, chiếm cứ trăm châu trong hai trăm bảy mươi hai châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh năm xưa.
Ngũ Đại Quỷ Vương là chúa tể của bình nguyên Thất Oan, con nào cũng thần thông quảng đại, uy danh vang dội khắp Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải. Siêu Nhiên của Nhân tộc và Yêu tộc đã giao thiệp với chúng hàng ngàn năm, ai nấy đều biết rõ gốc gác của nhau.
- Làm càn!
Minh Giao Vương hiện chân thân giao long đen như mực, phát ra tiếng rống chói tai, móng vuốt cưỡi mây xông lên vòm trời.