Thân hình giao long của nó bay lượn phía trên ảo cảnh của Phượng Thụ, kéo theo sự thay đổi của thiên tượng.
Mưa to như trút nước, gió lạnh thấu xương.
Minh Giao Vương tự nhận mình là chủ nhân của Đông Hải, lần này sở dĩ đồng ý khai quật Cổ Tiên Long Hài, là muốn mượn cơ duyên này trùng kích cảnh giới Võ Đạo Thiên Tử, hoàn thành hóa rồng.
Kẻ nào đến phá đám, kẻ đó phải chết.
Nhưng sau khi bay vọt lên không trung, Minh Giao Vương nhanh chóng bình tĩnh lại, nhìn thấy phạm vi ngàn dặm đều bị bóng tối sương mù bao phủ. Trong màn đêm, từng luồng khí tức đáng sợ truyền ra, không chỉ có Ngũ Đại Quỷ Vương của bình nguyên Thất Oan đến.
Một thi thể giao long màu đỏ rực nổi trên mặt biển cách đó tám trăm dặm, đầu bị chém rụng, máu nhuộm đỏ cả một vùng biển rộng lớn.
Đó là Xích Giao Vương được Minh Giao Vương sắp xếp ở bên bờ biển, chịu trách nhiệm canh chừng Vong Giả U Cảnh, không ngờ bị âm thầm giết chết.
Có thể thấy, U Cảnh lần này tới đây với khí thế hung hăng, chuẩn bị chu đáo đến mức nào. Chúng biết đối thủ là ai, không phải là hành vi lỗ mãng bốc đồng nhất thời.
- Ha ha, việc khai quật Cổ Tiên Long Hài rầm rộ như thế này, tất nhiên sẽ phá vỡ sự cân bằng thế lực xung quanh. Các ngươi không thông báo trước, bọn ta đành phải không mời mà tự đến.
Ngạ Quỷ Phiêu Tàn trong Ngũ Đại Quỷ Vương, cơ thể nó gầy gò như que củi xuất hiện trên mặt biển.
Nó ngưng tụ ra quỷ thể chân thật, để mình trần, bụng xẹp lép, trơ từng rẻ xương sườn, dưới chân là một xoáy nước biển đường kính hàng trăm dặm.
Minh Giao Vương thò ra một cái đầu đáng sợ to như quả đồi từ trong mây, trong miệng lôi điện giao thoa, gầm lên:
- Kẻ nào giết Xích Giao Vương?
- Là ta.
Trong bóng tối, một gã khổng lồ bước ra.
Một nửa thân mình của tên khổng lồ ở dưới biển, một nửa trên mặt biển, khoác áo tím dệt đạo văn, mái tóc dài buông xõa như thác tiên.
Đây là một cảnh tượng vô cùng kỳ dị, rõ ràng là hình dạng con người, nhưng lại cao lớn đến đáng sợ.
Thi khí trên người tên khổng lồ này nồng nặc, ngũ quan thối rữa, hệt như một kẻ không có mặt.
Theo bước chân nó đi ra từ bóng tối, thi khí lan tràn trên mặt biển, ùa về phía chín cây Tỏa Long Trụ.
Lập tức, tai ách biến đổi xung quanh Cổ Tiên Long Hài càng thêm khủng khiếp, lòng đất không ngừng phun ra huyết tuyền.
Dây xích sắt trên thân Long Hài rung bần bật, từng tia sương mù màu xám thấm ra từ long lân.
Rất giống với thi biến trong truyền thuyết.
Ngay cả các Siêu Nhiên cũng đều kinh hồn bạt vía.
- Hóa ra là Cự Linh Thi Vương giá lâm Đông Hải!
- Chư vị cùng nhau nghênh chiến đi, Động Khư Quỷ Thành xuất động, đánh đuổi bọn chúng về.
Danh tiếng của Cự Linh Thi Vương tại Vong Giả U Cảnh nổi như cồn. Theo truyền thuyết, nó là tân linh sinh ra từ một người khổng lồ Cổ Tiên, quanh năm ngủ say dưới thi hải hủ trạch, chỉ nghe lệnh của Động Khư Quỷ Thành.
Cổ Tiên Long Hài xuất hiện dấu hiệu thi biến.
Độ Ách Quan, Đạo Cung, Minh Giao Vương, Thủy Mẫu lão tổ, toàn bộ cường giả đều cực kỳ thận trọng, bàn bạc đưa ra sách lược.
Nghênh chiến trước, khai quật sau.
Thủy Mẫu lão tổ sử dụng Pháp khí chí thượng, một lần nữa trấn áp Cổ Tiên Long Hài về lòng đất.
- Vút! Vút...
Từng bóng dáng Siêu Nhiên phóng lên trời từ đáy biển khô cạn, lao về phía Cự Linh Thi Vương và bóng tối vô tận.
Vài vị Siêu Nhiên vung tay áo, cuốn lấy từng chiếc chiến hạm ở vùng biển bên ngoài ném về phía vùng biển khô cạn đang được bao bọc bởi chín Tỏa Long Trụ, tránh cho tất cả tan thành mây khói trong cuộc quyết đấu sắp diễn ra.
Tông chủ Lôi Tiêu Tông bay qua phía trên Phượng Thạch Tiều, cất tiếng thét dài:
- Mọi người hãy xuống lòng đất ẩn nấp trước! Đừng hoảng loạn, trời chưa sập được đâu, đám cường giả vong linh này đến vì Cổ Tiên Long Hài, đánh đuổi là xong.
Trong số các Siêu Nhiên của Lăng Tiêu Nhân tộc đến Đông Hải, tu vi của hắn là cao nhất.
Tả Khâu Hồng Đình lập tức tìm tới Lý Duy Nhất:
- Lão tổ bảo chúng ta sau khi xuống đó thì đi về phía nam, đừng tụ tập một chỗ, cố gắng tản ra.
Lý Duy Nhất không hiểu ý, hỏi:
- Có ý gì?
Tả Khâu Hồng Đình giải thích:
- Dưới lòng đất cũng có nguy hiểm, nếu tập trung cùng tiến lên thì mục tiêu quá lớn, rất dễ bị diệt toàn quân. Hai ta đi cùng có thể hỗ trợ lẫn nhau.
Đám võ tu thuộc phe Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình đã sớm tập hợp xong xuôi, lập tức xông ra khỏi Phượng Thạch Tiều, hướng về phía đáy biển chằng chịt các khe nứt.
Đám võ tu và yêu thú trên tám hòn đảo còn lại cũng liều mạng chui xuống lòng đất.
Đại chiến Siêu Nhiên bùng nổ, chín hòn đảo không còn an toàn nữa, lúc nào cũng có thể vỡ vụn sụp đổ.
Những kẻ có thể tới được Cửu Hoàn Tiều, bất kể là đám sinh linh tụ tập trên chín hòn đảo hay những kẻ từ chiến hạm rơi xuống, đều là những cường giả có thể một mình đảm đương một phương, ít có võ tu ở dưới Đạo Chủng cảnh.
Lý Duy Nhất cõng Ngọc Nhi trên lưng, sau đó thả pháp khí bao bọc lấy Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ, cùng đám người khe nứt.
Trong quá trình rơi xuống, hai ngón tay hắn điểm ra phong ấn Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Tứ, lấy chiếc túi vải đen có thể phong ngũ quan trùm lên đầu họ, tiếp đó, thu bọn họ vào Không Gian Huyết Nê.
Tình hình trước mắt vô cùng nguy cấp, tu vi của hai nàng lại quá thấp, đây là cách ổn thỏa nhất.
Một khi rơi xuống lòng đất, Lý Duy Nhất không chắc liệu có thể mở Không Gian Huyết Nê ra được nữa hay không.
Tả Khâu Hồng Đình liếc nhìn hắn, tò mò hỏi:
- Ngươi không bảo vệ Ngọc Nhi luôn à?
Ngọc Nhi nằm sấp trên lưng Lý Duy Nhất, hai tay vẫn ôm bảo hạp, môi mím chặt, bộ dáng cực kỳ căng thẳng.
Lý Duy Nhất do dự một thoáng, ngón tay duỗi về phía bảo hạp, định thu nó vào Không Gian Huyết Nê.
Nhưng ngón tay hắn vừa chạm vào, một luồng hàn khí đáng sợ liền truyền tới, nương theo đầu ngón tay lan tỏa khắp toàn thân.
Trên da toàn thân hắn kết sương trắng, cả cánh tay tê dại trong nháy mắt, giống như bị đóng băng thành băng tinh.
May thay, Ngọc Nhi xoa mạnh bảo hạp, bóp nát băng tinh, ngón tay Lý Duy Nhất mới nương theo đó rút ra ngoài được. Sau đó, hắn vội điều động pháp khí Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long ở Phong Phủ, vận chuyển qua lại mấy lần trên cánh tay mới giúp cánh tay bị đông cứng hồi phục lại.
Ngọc Nhi bóp nát toàn bộ băng tinh trên bề mặt bảo hạp, lau chùi sạch sẽ xong mới đưa tới bên má Lý Duy Nhất:
- Đây, sư phụ, cho người nè.
Lý Duy Nhất nín thở ngưng thần, sợ Ngọc Nhi làm xằng bậy:
- Cầm ra xa một chút, thứ này rất tà dị, hơi khắc ta, đừng để nó chạm vào người ta.
Kể từ lúc Cổ Tiên Long Hài xuất thế, hạt châu trong hộp ngày càng băng giá, hiện tại thì không thể chạm vào.
- Ồ!
Nàng vội vàng đưa bảo hạp ra xa, một tay cầm nó, giấu cổ tay ra sau lưng.
Nàng phát hiện thì ra mình dùng một tay cũng có thể khống chế được nó.
Tả Khâu Hồng Đình luôn cảm thấy Lý Duy Nhất kỳ lạ, chả hiểu ra làm sao. Thân hình và khuôn mặt nàng biến thành bộ dáng của Liễu Phượng Thụ, lấy pháp trượng gỗ đào ra cầm trong tay.
- Ầm!
- Ầm!
...
Mọi người lần lượt rơi xuống đất, đồng loạt thả đạo tâm ngoại tượng ra để làm giảm quán tính rơi xuống.
Tiếp đó là đám người tản ra bỏ chạy.
Không gian lòng đất nơi đây rất giống với nơi Lý Duy Nhất và Vũ Hồng Lăng từng xông vào. Vòm đá phía trên cao đến ngàn trượng, sỏi đá không ngừng rơi.
Các Trường Sinh cảnh đã sớm bỏ chạy hết, bọn họ hiểu rõ sự nguy hiểm của Siêu Nhiên đấu pháp hơn cả võ tu Đạo Chủng cảnh. Phàm là có một vị Siêu Nhiên nào của Vong Giả U Cảnh xông vào, chắc chắn sẽ là một hồi kiếp nạn phải chết.
Trốn càng xa, cơ hội sống sót càng cao.
Chỉ thưa thớt vài Trường Sinh cảnh dám nán lại chỗ này. Số đông đều đang tìm kiếm, dò xét khắp nơi dưới lòng đất.