Đường Vãn Châu và Đại Trường Sinh của Long Môn

Nhưng Phi Long không chỉ có một hậu duệ là Kỳ Lân Trang, ở thời đại xa xưa hơn, hắn từng có hậu đại với nữ tử Nhân tộc. Long Môn chính là gia tộc của nữ tử Nhân tộc đó, toàn bộ gia tộc đều là nô bộc của Phi Long.

Thánh Linh Niệm Sư của Hoài Di là Đạm Đài Kim Vân, đã là một lão nhân hai trăm bảy mươi tuổi, ngồi trên lưng một con kỳ trùng giáp xác to cỡ con bò vàng, tay cầm ngọc trượng, men theo một dòng linh hà phát sáng chảy lơ lửng đuổi tới nơi.

Trên mặt hắn xếp đầy nếp nhăn, mái tóc dài xám trắng xõa hai bên má, giọng nói khàn khàn:

- Đường Vãn Châu có thể đạt tới Trường Sinh cảnh nhị trọng chỉ trong vòng bốn mươi năm ngắn ngủi, chiến lực không thua kém chân truyền Cổ Giáo, trên người ắt có cơ duyên nghịch thiên. Bên trên đã hạ lệnh, nàng nằm trong danh sách phải giết.

Giọng nói của Đường Vãn Châu vang lên từ khe núi:

- Bên trên? Bên trên là ai thế, là lão tổ Long Hối Điền của Long Môn, hay là Kỳ Lân Trang, hoặc là còn có bên trên cao hơn nữa?

Trước khi Ngũ Giao Ngọc Lộ lật nghiêng rơi xuống đất, nàng đã bay ra trước, thân thể đập vào khe núi.

Nàng không thể dùng Độn Địa Thuật để chạy trốn.

Thanh Cửu Thiên Long Trì Kiếm của Long Tự cắm trên mặt đất, cố định địa thế trong vòng vài chục dặm.

Đường Vãn Châu bị thương rất nặng, máu tươi thấm ướt hắc y, mặt tái nhợt, ngọc quan bị nổ nát, mái tóc đen dài buông xõa, trông vừa chật vật lại vừa thê mỹ.

Tay nàng nắm chặt Thần Tuyết Kiếm, dáng vẻ trác việt anh tuấn, tựa như cành mai không chịu khuất phục dưới núi tuyết, kiêu ngạo đứng trên mặt đất vỡ vụn trong khe núi.

Nàng ngẩng nhìn Long Tự và Đạm Đài Kim Vân ở phía trên bên trái và phải, cố tỏ ra thoải mái cười nói:

- Thiên chi kiêu nữ như bản quân đây, làm sao có chuyện không mang theo sát chiêu cấp Siêu Nhiên chứ? Muốn giết ta à, ai trong các ngươi muốn chết trước?

Bạch Hạo của Bạch Di chính là Dị Nhân Chủng Trường Sinh cảnh, sau lưng mọc ra một đôi cánh chim khổng lồ dài vài chục mét, từ trong mây bay ra:

- Đừng để nàng dọa sợ! Ta vừa nhận được tin, ở Tiên Phần, nàng đã sử dụng một chiêu lực lượng mà Đường Sư Đà ban cho để giết chết nhiều vị cự đầu Trường Sinh cảnh của Yêu tộc, cướp đi một món kỳ bảo.

Đường Vãn Châu hỏi:

- Sao ngươi biết ta không có chiêu thứ hai?

Bạch Hạo hừ lạnh:

- Bản tọa tung hoành thiên hạ hai trăm năm, lẽ nào lại bị một tiểu nha đầu như ngươi dọa? Nếu ngươi vẫn còn chiêu thì tung ra đi. Long Tự đại nhân, ngài cứ lùi ra xa, chỉ cần ngăn cản nàng trốn thoát là được. Để ta ép nàng phải tung ra lực lượng chiêu thứ hai mà nàng nói.

Bạch Hạo cầm trường sóc, không chút e sợ mà lao bổ xuống dưới.

Từ trong trường sóc hiện ra hơn ba ngàn kinh văn, uy năng cuồn cuộn mãnh liệt.

Một sóc đâm ra, trời long đất lở.

Cùng là Thiên Tự Khí tam phẩm, nhưng nằm trong tay Trường Sinh cảnh so với võ tu Đạo Chủng cảnh thì uy lực có sự khác biệt một trời một vực. Nói cho cùng, Thiên Tự Khí đặt vào tay võ tu Đạo Chủng cảnh thuần túy chỉ là sự lãng phí.

- Đoạn Nhạc!

Đường Vãn Châu thi triển Tiên Sát Thần Tuyết Thập Tứ Kiếm, một kiếm vung lên, tiếng kiếm ngâm lan xa cả trăm dặm, vô cùng chói tai.

- Ầm!

Mũi kiếm va chạm kịch liệt với trường sóc đâm xuyên mặt đất, gợn sóng năng lượng khiến đất đá xung quanh nổ tung, từng vòng âm thanh bùng nổ chấn động lan tỏa ra ngoài.

Đường Vãn Châu liên tiếp lùi lại mười mấy bước, mỗi bước dài mười trượng, xung quanh dấu chân toàn là vết nứt. Nàng đang bị thương, lại hứng chịu một kích này, đúng là thương càng thêm thương, máu từ miệng nàng tuôn ra như suối.

Ánh mắt Đường Vãn Châu nghiêm túc, chiến ý không hề suy giảm, thầm suy đoán xem rốt cuộc Bạch Hạo là dũng mãnh không sợ chết, hay đã thực sự nhìn thấu được hư thực của nàng.

Bạch Hạo quát:

- Con chim hoàng yến được Bắc Cảnh nuôi nhốt kia, sát chiêu của ngươi đâu rồi?

Bạch Hạo thu cánh đáp đất, vung trường sóc bổ tới.

Cán sóc biến to cỡ thân cây, thần quang nở rộ, kinh văn lóe lên, đánh văng Đường Vãn Châu lùi xa hơn một dặm, thân thể đập mạnh vào ngọn đồi thấp.

Có Long Tự tọa trấn, Bạch Hạo không chút lo lắng sẽ hấp dẫn Đại Trường Sinh tới, xuất chiêu quyết đoán, dốc toàn lực chiến đấu.

Long Tự vẫn luôn đứng trên đỉnh Ngọc Lộ, không hề lùi ra xa, ánh mắt quét nhìn bốn phía, cảnh giác vùng không gian lòng đất rộng lớn mà tăm tối này.

- Ầm!

Đường Vãn Châu lao xuyên qua ngọn đồi thấp, hóa thành một luồng kiếm quang phóng thẳng lên trời cao.

Đạm Đài Kim Vân hét lên:

- Thiếu Quân đừng đi!

Đạm Đài Kim Vân giơ ngón tay điểm ra giữa không trung, một trận ấn có đường kính một dặm hiện lên giữa bầu trời, đánh Đường Vãn Châu lại rơi xuống đất.

Ba người đang trốn trong trận pháp ẩn nấp đều vô cùng căng thẳng, đã từng nghĩ tới việc có thể sẽ chạm trán với cự đầu Trường Sinh cảnh, nhưng không ngờ lại gặp phải những tồn tại lợi hại đến mức này.

Sắc mặt Tả Khâu Hồng Đình khá nhợt nhạt, thấp giọng nói:

- Long Tự là Đại Trường Sinh của Long Môn, một tồn tại tựa như chiến thần hô mưa gọi gió suốt hàng trăm năm qua tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Đường Vãn Châu bị hắn và các cự đầu trong Di Tặc Tam Đảo chặn đánh, hôm nay e là khó thoát khỏi cái chết. Ta dám khẳng định, nàng chẳng còn sát chiêu gì nữa, chỉ là đang phô trương thanh thế.

Tứ trọng trở lên được xưng là Đại Trường Sinh, hầu hết đều là những nhân vật sống trên hai, ba trăm tuổi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngươi có vẻ rất nuối tiếc nhỉ?

Tả Khâu Hồng Đình cười khổ:

- Sao nào? Ngươi nghĩ rằng ta hy vọng nàng bị giết sao? Tuy Tả Khâu Môn Đình và Tuyết Kiếm Đường Đình là đối thủ cạnh tranh, nhưng đó là ở phương diện gia tộc, là sự giằng co về mặt lợi ích giữa các thế lực lớn của Nam Cảnh và Bắc Cảnh. Đứng ở góc độ cá nhân, Đường Vãn Châu xứng đáng được coi là nhân kiệt số một của Lăng Tiêu Sinh Cảnh ngàn năm qua, cả thiên phú lẫn tâm trí đều thuộc hàng đầu, ta rất khâm phục.

- Những kẻ địch muốn bóp chết nàng từ trong trứng nước còn nhiều hơn số người muốn giết ngươi gấp bội, nhưng nàng có thể dùng tư thế sắc bén đó để sống sót đến tận bây giờ. Hơn nữa, càng sống càng mạnh, mang theo dáng vẻ muốn dùng chính sự sắc bén này để vươn thẳng tới cấp Siêu Nhiên, đủ thấy bản lĩnh của nàng lớn đến mức nào.

- Khi ta mới sáu, bảy tuổi, phu tử trong Tộc Học thường kể về những truyền thuyết mà nàng xông pha tạo ra, lấy nàng làm tấm gương để khích lệ chúng ta.

- Ta từng mơ tưởng đến một ngày được so tài với nàng trên chiến trường, đại diện cho Nam Cảnh đánh bại nàng. Nhưng chưa bao giờ nguyền rủa hay hy vọng nàng bị kẻ khác giết, tâm tính hèn nhát như vậy thì sau này sao có thể trở thành cường giả được?

Liễu Diệp khẽ gật đầu, khâm phục nói:

- Lăng Tiêu Sinh Cảnh quả không hổ danh là nơi được công nhận sẽ đón thế hệ vàng, chỉ bằng những lời lẽ hào sảng này của Tả Khâu cô nương, thành tựu tương lai tuyệt đối sẽ không kém hơn Đường Vãn Châu.

Tâm trạng Lý Duy Nhất nặng nề, ánh mắt sâu thẳm.

Lấy tình giao hữu giữa hắn và Đường Vãn Châu, đương nhiên hắn không muốn nhìn nàng ôm hận chết tại nơi này, phải nghĩ cách ứng cứu.

Hắn nhìn sang Ngọc Nhi bên cạnh, lại vỗ vào túi trùng, kiểm tra tình huống của Đại Phượng.

Sau đó, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Tả Khâu Hồng Đình, Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết, thân hình nhanh chóng trở nên vạm vỡ, khuôn mặt có đường nét cương nghị bá khí, hắn biến thành bộ dạng của Đường Sư Đà.

Nhưng chỉ giống được sáu, bảy phần. Suy cho cùng, hắn chỉ từng nhìn thấy bóng dáng và khí vận của Đường Sư Đà từ xa, ngoài ra chỉ từng xem tranh.

Trong khoảnh khắc Lý Duy Nhất thi triển Dịch Dung Quyết, Long Tự đang đứng trên đỉnh Ngọc Lộ bỗng cảm nhận được một gợn sóng dao động nhỏ, lạnh lùng quát lớn:

- Các hạ lẩn trốn lâu như vậy rồi, vẫn chưa chịu hiện thân sao?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters