- Cái gọi là vùng hỗn độn, là nơi Sinh Cảnh và U Cảnh đan xen, ngăn cách lẫn nhau, nhưng giữa các Sinh Cảnh vẫn có thể qua lại. Không giống như Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Vũ Lâm Sinh Cảnh cách gần nhất bị ngăn cách bởi mười vạn dặm Đông Hải, ở giữa toàn là u ám và hung sát. Võ tu Trường Sinh cảnh vượt biển cũng là cửu tử nhất sinh.
- Những Sinh Cảnh trong vùng hỗn độn đó, bao gồm một số Sinh Cảnh ở phía nam của Bách Cảnh Sinh Vực đều nằm trong phạm vi ảnh hưởng của thế lực Độ Ách Quan. Dựa theo đánh dấu trên bản đồ, Thanh Vân Giới Cảnh cách Độ Ách Quan ít nhất cũng cỡ một vạn dặm. Ta chỉ ở Độ Ách Quan hơn hai năm, phải lần theo bản đồ mới biết được vị trí chính xác.
Liễu Diệp đi tới, truyền âm cho Lý Duy Nhất:
- Trong vòng năm trăm dặm quanh đây không có tiền bối cường giả Tiêu Linh Quân. Chúng ta bây giờ rất nguy hiểm, cần phải tụ hợp với Đại Trường Sinh đáng tin cậy trước.
Quanh năm sống ở Vong Giả U Cảnh khiến hắn không có cảm giác an toàn, chỉ cảm thấy nguy cơ rình rập tứ phía.
Không gian dưới lòng đất quá rộng lớn, thực ra đều trải dài về các hướng đông, tây, nam, bắc. Bọn họ sau khi xuống đây đã đi về phía nam gần hai ngàn dặm, nhưng căn bản không nhìn thấy biên giới.
Hai ngàn dặm rất xa, nhưng vẫn chưa thoát khỏi phạm vi đấu pháp của Siêu Nhiên.
Một khi Siêu Nhiên đánh thủng đáy biển, luồng lực lượng đó dư sức giết chết bọn họ trong nháy mắt.
Tả Khâu Hồng Đình thầm thắc mắc, chuẩn bị đi nhổ trận kỳ để lập tức khởi hành về phía nam:
- Lão tổ đã bảo chúng ta đi về phía nam, Trường Sinh cảnh của Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc chắc chắn cũng đi về hướng này. Theo lý mà nói, đáng lẽ phải có người đến tiếp ứng chúng ta chứ.
Lý Duy Nhất chợt đè lại vai ngọc của nàng, làm động tác im lặng.
- Vút!
Hơn mười vị cường giả của Lôi Tiêu Tông, do Đại trưởng lão Trần Cẩn dẫn đầu, xuất hiện cách trận pháp ẩn nấp chừng trăm trượng. Bọn họ đi nhanh, trên người lấp lánh tia chớp.
Sau khi dừng lại, một vị trưởng lão áo tím lên tiếng:
- Trốn nhanh thật, phương hướng hẳn là không sai, sao lại không đuổi kịp chứ?
Giáp Thủ của Lôi Tiêu Tông là Lôi Vũ nói:
- Tuyệt đối không thể để bọn họ hội họp với Đại Trường Sinh của Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình. Tiếp tục đuổi theo, nhất định phải cản bọn họ lại.
Sau khi đám người Lôi Tiêu Tông rời đi, lại có một bóng người đạp gió hạ xuống, vô cùng phiêu dật.
Hắn khoác một bộ đạo bào, ánh mắt trong bóng tối tỏa ra luồng sáng chói lọi. Hắn đeo một thanh kiếm cổ trên lưng, tìm kiếm dấu vết khắp nơi. Nán lại một lát, hắn biến mất vào trong bóng đêm với tốc độ nhanh đến mức khó tin.
Bọn họ đều không phát ra đạo tâm ngoại tượng vì sợ để lộ vị trí của mình. Trong lúc tìm kiếm, bọn họ cũng ẩn giấu bản thân.
Vẻ mặt Liễu Diệp nghiêm túc:
- Xem ra có người đang theo dõi chúng ta, trận chiến lúc trước đã kinh động không ít kẻ địch ngầm.
Tả Khâu Hồng Đình nín thở ngưng thần:
- Vị cường giả mặc đạo bào vừa nãy chính là Tề Kiếm Như của Độ Ách Quan, nghe nói tu vi đã đạt tới Trường Sinh cảnh nhị trọng, rất nổi danh, là tồn tại thực sự đăng đường nhập thất. Trước khi Nghiêu Âm xuất hiện, hắn là một trong những nhân vật tuyệt đỉnh có khả năng trở thành chân truyền của Độ Ách Quan nhất. Chắc hẳn là tiếng hô trước khi chết của Phục Văn Ngạn đã kinh động đến hắn.
Lý Duy Nhất từng gặp Tề Kiếm Như:
- Nếu hắn đang tìm kiếm và giải cứu Phục Văn Ngạn, ta ngược lại sẽ khâm phục hắn ba phần.
Ba người mặc Dạ Hành Y tàng hình vào, thu liễm khí tức, đi vòng một đoạn đường về hướng đông rồi mới đi hướng nam.
Toàn bộ không gian lòng đất đều là nơi chôn Cổ Tiên, dọc đường có thể thấy không ít dấu vết văn minh thời viễn cổ lưu lại.
Long văn cổ xưa loang lổ trên vách núi, hố tế tự bỏ hoang, thạch thú nằm chỏng chơ...
Ở một vài nơi, có thể nhìn thấy những dấu vết chiến đấu khủng khiếp.
Vết đao chẻ đôi ngọn đồi, đao ý ngưng tụ không tan. Vết cào xé rách đất đao, trảo ấn còn to hơn thân thể Lý Duy Nhất.
Tả Khâu Hồng Đình nói:
- Không gian lòng đất quá nguy hiểm, cự đầu Trường Sinh cảnh tụ tập. Hơn nữa, nhỡ đâu có Siêu Nhiên của Vong Giả U Cảnh xông vào, không dám tưởng tượng hậu quả đó. Chúng ta đi về hướng nam một đoạn, phải nghĩ cách đánh thủng vòm đá trên cao rồi rời đi ngay.
- Muốn trốn ra, chống lại nước biển đổ ập xuống thì ít nhất cần có tu vi Trường Sinh cảnh.
Lý Duy Nhất nhớ tới không gian đáy biển mà hắn và Vũ Hồng Lăng đã xông vào, nơi này và nơi đó liệu có liên thông với nhau không?
Ở giữa thế nhưng cách nhau hơn hai vạn dặm.
- Ầm ầm ầm!
Phía xa xa truyền đến tiếng chấn động, giống như có xe ngựa đang chạy băng băng.
Tiếng bánh xe và trục xe vang lên như sấm sét, nếu đúng là xe ngựa thì phải khổng lồ đến cỡ nào?
Tả Khâu Hồng Đình lập tức ném trận kỳ của trận pháp ẩn nấp ra phía sau một ngọn đồi. Lý Duy Nhất rút Vạn Lý Thần Hành Phù ra, kẹp giữa các ngón tay.
Liễu Diệp kích hoạt Thánh Hiền Mặc Hải, bao bọc ba người... không, bốn người lại.
Đối mặt với Trường Sinh cảnh, trốn tránh và bỏ chạy là lựa chọn hàng đầu.
- Gào! Gào...
Tiếng long ngâm vang lên hết đợt này đến đợt khác, như vạn con rồng lao nhanh, thanh thế to lớn.
Càng lúc càng gần.
Ba người nấp sau ngọn đồi, không nhìn thấy rốt cuộc là tình huống gì, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng màu xanh lạnh lẽo chiếu tới từ xa.
Lại có hàn khí khủng khiếp đóng băng mặt đất.
- Ầm ầm!
Cỗ xe nghiền nát không khí, luồng khí nổ tung, chạy nhanh qua phía trên từng ngọn đồi.
Nếu Lý Duy Nhất dám leo lên đỉnh đồi nhìn về phía xa, hắn sẽ nhìn thấy, cỗ xe đang chạy được kéo bởi năm Giao Hồn của Tuyết Long Giao, thùng xe to như cung điện, được bao phủ bởi trận văn và lưới ánh sáng của trận pháp, giống hệt một áng thần vân.
Khí tức của mỗi một Giao Hồn Tuyết Long Giao đều dâng trào vô cùng, không hề thua kém Giao Mãng thực sự.
Đây là bảo giá mà Cổ Thiên Tử từng cưỡi, phòng ngự và tốc độ hoàn toàn bùng nổ, Đại Trường Sinh bình thường cũng đành bất lực.
Một thanh Long Lân Cổ Kiếm dài bảy trượng, rộng một trượng, khi bay lượn xuất hiện quang ảnh thanh long dài trăm trượng, đâm thủng từng tầng bức tường khí, đánh trúng cỗ xe đang bỏ chạy.
- Ầm!
Ánh sáng trận pháp của cỗ xe bùng nổ, cản lại Long Lân Cổ Kiếm. Nhưng nó bị lực lượng bùng phát từ trên cổ kiếm chấn động đến mất cân bằng, lật nhào rơi xuống, đập nát một vùng đồi thấp.
Đất rung núi chuyển, nơi cỗ xe rơi xuống chỉ cách đám người Lý Duy Nhất bốn dặm.
Long Tự từ trên trời giáng xuống, thân hình rơi xuống cỗ xe, đạp cho cỗ xe lại lún xuống ba, thước, không cho Đường Vãn Châu cơ hội tiếp tục điều khiển xe.
Hắn trầm giọng quát:
- Quả là một kỳ bảo chạy trốn tốt, đáng tiếc kéo xe chỉ là năm con Tứ Trảo Giao Mãng, trận pháp cũng là sau này luyện chế ra, không thể sánh với Thiên Tử Ngọc Lộ chân chính.
Giao Hồn của năm con Tuyết Long Giao bị hồn niệm Trường Sinh của Long Tự trấn áp gắt gao, nằm rạp trên mặt đất gào thét.
Long Tự là cường giả hàng đầu của Long Môn, cao ba trượng, có sừng rồng. Hắn không phải Dị Nhân Chủng, mà là bán yêu, trong cơ thể chảy huyết mạch của Vũ Gia và Phi Long.
Vạn năm trước, Vũ Gia uống nước Tử Mẫu Tuyền, sinh ra Phi Long và Phi Phượng.
Ba ngàn năm trước, Phi Long uống nước Tử Mẫu Tuyền, sinh ra Kỳ Lân Trang.