Cho dù là con cái ruột thịt cũng chưa chắc được tặng cho loại bảo vật hộ thân thế này.
Vị hôn phu này của nàng đúng là rất giỏi giấu giếm.
Đại Phượng bay lượn vòng quanh Đường Vãn Châu, tỏ ra vô cùng vui vẻ.
Đường Vãn Châu vuốt ve bộ lông vũ nhiều màu của Đại Phượng khi nó đậu xuống vai nàng.
Nàng lấy ra một cây tinh dược năm ngàn năm đưa cho nó, cười nói:
- Hôm nay có thể thoát thân, công lao của Đại Phượng xếp thứ nhất. Cây tinh dược này cho ngươi, chỉ cho một mình ngươi thôi!
Từ trong túi trùng bên hông Lý Duy Nhất, một cái đầu thò ra, ngay sau đó là cái thứ hai, thứ ba...
Đương nhiên, Lý Duy Nhất không có suy nghĩ đi tranh công với một con kỳ trùng, nhưng hắn âm thầm bái phục sự hào phóng của Đường Vãn Châu:
- Nó đã hấp thu một lượng lớn Lục Trảo Tiên Long Khí và tiên đạo kinh văn, mới vừa khôi phục lại, tạm thời không ăn nổi đâu.
Đại Phượng ôm chặt lấy tinh dược, hệt như một con gà mái giữ mồi, dùng cánh lông và cánh màng bọc nó lại.
Đường Vãn Châu nhìn Lý Duy Nhất, hỏi:
- Lấy giao tình của chúng ta, không cần phải khách sáo tạ qua lại. Bên trên tình hình thế nào rồi? Nghe nói đại quân Vong Giả U Cảnh đã đến Đông Hải, các vị Siêu Nhiên đều đi nghênh chiến hết rồi sao?
Lý Duy Nhất liền kể lại những tình huống mà mình biết.
Đường Vãn Châu chìm vào trầm tư, lẩm bẩm:
- Quá nguy hiểm, phải nhanh chóng rời khỏi Đông Hải. Bây giờ chúng ta giống như những con trùng trong túi trùng của Siêu Nhiên vậy, một khi Túi Càn Khôn vỡ nát, tất cả đều phải chết ở đây.
Lý Duy Nhất khẽ gật đầu, cảm giác nguy cơ trong lòng cũng mãnh liệt không kém, hỏi:
- Vậy Đại Trường Sinh của Lăng Tiêu Nhân tộc đâu? Sao ngươi lại bị nhiều vị mạnh như vậy đuổi giết?
Đường Vãn Châu đáp:
- Đám người Đại Trường Sinh vì tranh đoạt mệnh dược, và minh khí bồi táng Cổ Tiên đánh rơi mà đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu. Sao ta biết Long Môn và Di Tặc Tam Đảo vốn bị người người hô đánh lại đột nhiên ló mặt ra chứ?
Tả Khâu Hồng Đình thong thả bước tới:
- Mệnh dược là dược gì, ta chưa từng nghe nói qua.
Đường Vãn Châu đánh giá Tả Khâu Hồng Đình, trong đầu hiện lên cảnh tượng hỷ khánh trong bữa tiệc đính hôn của nàng và Lý Duy Nhất tại Tả Khâu Môn Đình, lập tức biết nàng là ai.
Đường Vãn Châu nói:
- Các ngươi chưa từng nghe qua cũng là điều hết sức bình thường, trước khi đến đây, bản quân cũng chưa nghe bao giờ.
...
Dưới sự dẫn dắt của Đường Vãn Châu, mấy người thu liễm khí tức, âm thầm đi về hướng nam.
Trên đường đi, Đường Vãn Châu từng cảm nhận được khí tức của Bạch Hạo.
Có bóng đen bay qua bầu trời, nàng đã sử dụng bí bảo để tránh né.
Đường Vãn Châu chưa từng nghĩ tới việc nhờ Đại Trường Sinh của Bắc Cảnh báo thù, trong người nàng có một luồng đấu chí ngoan cường đối mặt thử thách, và chiến thắng nó.
Nàng lạnh lùng nói:
- Trong vòng mười năm, bản quân nhất định phải báo thù này, tự tay giết hai tên đó. Thực ra nếu chỉ đối đầu riêng với Long Tự, ta vẫn có thể chạy thoát thân, nhưng bị ba tên cùng lúc vây giết, con đường lên trời xuống đất đều bị chặn lại.
Ngoài ra, nàng luôn cảm thấy hôm nay mình đã làm mất thể diện của Thiếu Quân Bắc Cảnh, nên muốn đích thân lấy lại thanh danh.
Tiên Phần hùng vĩ, là một ngọn núi cao chót vót có ba màu, được bồi đắp bằng Linh Thổ, ở giữa lõm vào trong. Chỗ lõm phun trào tiên hà ra bên ngoài.
Trận pháp viễn cổ trong núi đã bị Siêu Nhiên phá hủy.
Bên trong đã bị Siêu Nhiên và Trường Sinh cảnh lục soát nhiều lần. Giờ phút này, võ tu Đạo Chủng cảnh rút lui đến đây lại tiến vào trong núi, đào bới huyết nê và Linh Thổ.
Linh Thổ ở một số nơi có chứa mười phần linh tính.
Một cân trị giá mười đồng Dũng Tuyền Tệ.
Nơi nào xuất hiện Linh Thổ thì thường cũng có Tiên Nhưỡng. Đáng tiếc là nơi này đã bị Siêu Nhiên và Trường Sinh cảnh càn quét qua, chỉ có thể đào sâu xuống dưới để thử vận may.
Đứng cách Tiên Phần mấy chục dặm, Đường Vãn Châu nhìn từ xa rồi nói:
- Nơi này đã bị lật tung mấy chục lần rồi, tất cả vật bồi táng, hài cốt tuẫn táng, minh khí, ngay cả bậc thang đá và phù điêu đá cũng bị khuân đi sạch, không cần lãng phí thời gian nữa. Đi thôi, đến Vũ Gia Thâm Uyên!
Lý Duy Nhất đưa mắt nhìn ngọn núi ba màu kia, nội tâm chấn động. Hắn thầm than võ tu Đạo Chủng cảnh ở trên đó thật sự chỉ húp được ngụm nước canh, ngay cả một góc của bảo vật chân chính cũng không thể với tới.
Trong núi, hắn nhìn thấy bóng dáng của đám người Ẩn Cửu và Ẩn Thập Nhất.
Hắn vỗ túi trùng.
Đầu của Nhị Phượng thò ra, dùng ý niệm truyền âm:
- Tầm Tiên Châu không có chấn động mãnh liệt nào. Bọn họ đào sạch thật đấy, ước chừng chỉ còn lại một lượng nhỏ Tiên Nhưỡng.
Mọi người tiến về hướng tây nam.
Đường Vãn Châu kể lại:
- Toàn bộ không gian dưới lòng đất đều là nơi chôn Cổ Tiên. Nó vô cùng rộng lớn, tự hình thành một tiểu thế giới dưới lòng đất, còn liên tục di chuyển. Nếu không có chín cây Tỏa Long Trụ cố định nó lại, không chừng nó đã chìm xuống nơi sâu hơn lòng đất rồi.
- Các vị Siêu Nhiên của các thế lực đã bỏ ra mấy tháng để thăm dò và phá trận, gần như hiểu thấu nơi này. Chỉ có Vũ Gia Thâm Uyên là ngoại lệ!
Không gian dưới lòng đất này không phải kéo dài vô hạn.
Lúc này, Lý Duy Nhất đã mơ hồ nhìn thấy “biên giới” ở phía xa.
Ở tận cùng chân trời, không gian biến mất. Biên giới là những vách đá và bức tường cao màu xanh xám, hoành tráng vô cùng, cắt ngang thiên địa.
Trên vùng bình nguyên cỏ mọc không nổi, võ tu và yêu thú tụ tập đông đúc. Có kẻ lấy ra trọng khí, có kẻ đang bố trí trận pháp.
Vũ Gia Thâm Uyên nằm gần vách đá, là một cái hang động thẳng đứng đâm sâu xuống dưới. Cửa hang dài hơn ba trăm mét, rộng năm, sáu chục mét, không ngừng có hàn phong lạnh thấu xương thổi từ dưới lên.
Trong gió xen lẫn phong đao và luồng khí huyền băng. Trường Sinh cảnh cũng không dám tới gần, tất cả đều đứng cách xa mấy dặm.
Sở dĩ gọi nó là Vũ Gia Thâm Uyên, chính là vì trên biên giới của thâm uyên có lưu lại yêu văn màu máu do Vũ Gia khắc. Năng lượng của yêu văn kia cực kỳ cường đại, đại nhân vật của Độ Ách Quan và Đạo Cung đều phải kính sợ tránh xa.
Rõ ràng biết dưới thâm uyên có thể có bảo vật kinh thiên động địa, nhưng lại không ai dám xông vào.
Đường Vãn Châu kể tiếp:
- Mệnh dược chính là từ dưới Vũ Gia Thâm Uyên thổi lên! Có lão gia hỏa sống mấy trăm năm sau khi nuốt vào thì thọ nguyên tăng mạnh, cho rằng Mệnh Tuyền trong truyền thuyết chắc chắn nằm ở dưới thâm uyên. Tinh dược ngàn năm thường mọc bên cạnh Mệnh Tuyền, hấp thu lực lượng của nước suối nên mới có năng lực gia tăng thọ nguyên.
- Đối với võ tu Trường Sinh cảnh, không có bảo vật nào trân quý hơn vật gia tăng tuổi thọ, mỗi người đều đang chạy đua với tử vong.
Khu vực gần Vũ Gia Thâm Uyên nhất toàn là những vị Đại Trường Sinh tóc trắng xóa. Ai nấy cũng có khí tức hùng hồn, pháp khí cuồn cuộn, luôn treo Pháp khí lơ lửng trên đỉnh đầu.
Một khi có mệnh dược bị thổi ra, bọn họ sẽ ra tay tranh đoạt ngay.