Thác Bạt Đào là Đại Trường Sinh của Bắc Cảnh Thác Bạt thị, hắn rảo bước đón lấy, truyền âm trao đổi với Đường Vãn Châu.
Cần lão bay tới, nhìn ra phía sau Lý Duy Nhất, hỏi:
- Chuyết lão và Vũ trưởng lão của Tả Khâu Môn Đình đã đi đón hai ngươi rồi, không gặp nhau à?
Lý Duy Nhất đáp:
- Chắc là đi lướt qua nhau rồi!
Dọc đường, bọn họ đều đi vòng và ẩn nấp, vừa tránh kẻ địch cũng vừa tránh cả người tiếp ứng.
Thác Bạt Đào trừng mắt quát lạnh một tiếng:
- Quả thực làm càn, dám truy sát Thiếu Quân! Long Tự và Bạch Hạo nhất định phải bỏ mạng dưới lòng đất này.
Đường Vãn Châu nói:
- Không cần để trong lòng, bản quân sẽ tự mình giải quyết.
Thác Bạt Đào nói:
- Thiếu Quân có khí khái của Thiếu Quân, nhưng bọn ta cũng có chức trách của mình.
Đường Vãn Châu lắc đầu, vô cùng lý trí nói:
- Chuyện này có điểm kỳ lạ! Hiện giờ các ngươi đi tập sát hắn, e rằng bản quân lại trúng mai phục. Việc quan trọng nhất trước mắt là rời khỏi nơi này, rời khỏi Đông Hải.
Thác Bạt Đào nói:
- Nơi này cách Cửu Hoàn Tiều khoảng bốn ngàn dặm, rất khó nói có nằm trong chiến trường giao phong của Siêu Nhiên hay không. Dù sao thì các thế lực đều đã phái cường giả chia ra đào lên trên, đào xuống dưới và đào qua vách đá phía trước để tích cực tìm kiếm đường ra. Hiện tại vẫn chưa có tin tức gì truyền về.
Đường Vãn Châu quan sát sinh linh tụ tập trên bình nguyên trước mắt, sinh ra một dự cảm chẳng lành:
- Mọi người đều tụ tập lại một chỗ, một khi có Siêu Nhiên từ bên trên đánh xuống đây thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Mọi người đi đến khu vực võ tu Lăng Tiêu Sinh Cảnh tụ tập.
Nơi xa vang lên tiếng kinh hô:
- Có bảo vật bị thổi ra rồi!
Vô số ánh mắt nghe thấy tiếng hét liền dồn về phía đó.
- Rào!
Một luồng quang hoa màu xanh đi theo sức gió bay vút lên từ dưới thâm uyên, thẳng lên bầu trời cao, gây ra một trận huyên náo.
Luồng quang hoa màu xanh ấy bị một phụ nhân mặc áo tím ngồi dưới chiếc ngự ô vàng vung tay áo thu lấy. Đạo thuật của nàng huyền diệu, thần thái điềm tĩnh thong dong, những nhân vật lợi hại khác dù tung Pháp khí ra cũng không thể cướp thắng được nàng.
Chiếc ngự ô tổng cộng có ba tầng, cao hơn mười trượng.
Góc ô có treo nhiều bảo thạch và Pháp khí. Phù văn và trận văn bao phủ xung quanh khiến người ta nhìn không rõ dung mạo của nàng.
Nhưng Tử Y Nữ và Vũ Hồng Lăng đứng ở hai bên trái phải của ngự ô, có thể đoán được nàng đến từ Đạo Cung.
Phụ nhân áo tím bóp lấy luồng quang hoa màu xanh kia, bật cười một tiếng:
- Hóa ra chỉ là một viên Linh Tinh hạ phẩm! Tử Y, cho ngươi đó, cầm lấy đi luyện chế trận pháp.
Tử Y Nữ đón lấy Linh Tinh hạ phẩm, vội lạy tạ.
Huyết Tinh là loại tinh thạch chứa đựng một lượng lớn huyết khí và pháp khí, được thai nghén dưới lòng đất, có giá trị luyện đan và chữa thương.
Còn Linh Tinh thì vô cùng tinh thuần, không chứa tạp chất như huyết khí, là trân bảo giúp võ tu Trường Sinh cảnh tiết kiệm thời gian tu luyện. Việc luyện chế linh phù, linh trận, Linh Đan đều cần dùng tới nó.
Cho dù là Linh Tinh hạ phẩm thì giá cả cũng đắt gấp mấy lần Huyết Tinh cực phẩm, có giá trị từ ba trăm vạn đến năm trăm vạn Dũng Tuyền Tệ. Đối với võ tu Đạo Chủng cảnh thì đó là vật phẩm đấu giá, căn bản không dám đụng tay vào.
Những cường giả Đạo Chủng cảnh kia khổ tu trăm năm, Đạo Quả tu luyện ra thông thường còn thua một hòn đá nhỏ bé này.
Một lát sau, một cây mệnh dược cấp tinh dược ba ngàn năm bị sức gió thổi vút lên, xuất hiện trên miệng thâm uyên.
Một cây này có thể gia tăng ba mươi năm thọ nguyên.
- Cây này là của lão phu! Kẻ nào dám tranh với lão phu, lão phu sẽ liều mạng với kẻ đó!
- Lấy liều mạng ra để dọa ai chứ, ở đây có ai mà không liều mạng?
- Cứ theo quy củ mà làm, cây mệnh dược này đến lượt Nhân tộc!
- Ầm ầm!
Cuộc chiến bùng nổ, mấy vị Đại Trường Sinh của Độ Ách Quan và Lăng Tiêu Nhân tộc xông ra, đánh nhau túi bụi.
Mọi người đều hiểu rõ tình huống bên ngoài, cảm giác nguy cơ rất nặng nề, nên không dám đánh quá ác liệt ở bên dưới.
Do đó, cuộc tranh đoạt mệnh dược được chia thành ba trận doanh: Nhân tộc, Đạo Nhân và Yêu tộc.
Ba trận doanh luân phiên nhau lấy dược.
Tuy rằng nội bộ trận doanh cũng sẽ tranh đấu vì mệnh dược, nhưng ít nhiều cũng có kiêng dè, sẽ không dốc toàn lực để tránh cho hai trận doanh kia chê cười.
Lý Duy Nhất bước vào trong lều trại đang bị Âm Phiên bao phủ, nhìn thấy một đám cường giả của Ẩn Môn. Dưới sự dẫn đường của Ẩn Quân, hắn đi đến bên cạnh thạch quan của Quan tiền bối.
Quan tiền bối đang che giấu thân phận, nội bộ Ẩn Môn cũng không phải ai đều biết, chỉ tưởng hắn là một vị Cổ Ẩn Nhân thế hệ trước nào đó.
Đối mặt với đông đảo cường giả ở trên và dưới mặt đất, Lý Duy Nhất chỉ muốn rời xa ngay lập tức, trốn càng xa càng tốt.
Hắn hỏi:
- Quan tiền bối, lấy bản lĩnh của ngươi thì có nắm chắc lặng lẽ trốn thoát khỏi chiến trường Siêu Nhiên không?
Quan tiền bối đáp:
- Một vị Cổ Ẩn Quân của Ẩn Môn các ngươi đã đào lên trên rồi, một khi thăm dò rõ ràng tình huống bên trên, chúng ta sẽ lập tức rời đi.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Không thể đi từ dưới lòng đất sao?
Quan tiền bối trả lời:
- Vũ Gia Thâm Uyên xuất hiện hiển nhiên chính là minh chứng cho việc dưới lòng đất có nguy hiểm khó lường. Đó chính là vị Tiên sống gần với thời đại này nhất. Thủ đoạn mà nó để lại vẫn chưa bị năm tháng ăn mòn. Dù Quan tiền bối của ngươi khôi phục tu vi đến trạng thái đỉnh phong cũng không dám đụng vào. Chờ đi, bình tĩnh lại, lỡ có nguy hiểm, ta sẽ lập tức mang ngươi rời đi.
Lý Duy Nhất bước ra khỏi lều trại, Ẩn Quân đang đợi ở bên ngoài.
Nghiêu Thanh Huyền đứng cách đó bốn trượng, tựa lưng vào bức tường vải của lều trại, tưởng rằng Lý Duy Nhất không phát hiện ra mình.
Ẩn Quân sốt ruột hỏi:
- Nghiêu Âm đâu rồi?
Hắn rất lo Lý Duy Nhất làm lạc mất nàng.
Lý Duy Nhất đáp:
- Hai vị cứ yên tâm, nàng rất an toàn.
Nghe thấy lời này, thân hình Nghiêu Thanh Huyền lặng lẽ tan biến.
Ẩn Quân thở phào nhẹ nhõm, sau đó trong mắt chứa ý cười hỏi:
- Thu hoạch thế nào? Có phá cảnh không? Đã tìm thấy Trường Sinh Thảo chưa?
Lý Duy Nhất trầm ngâm một lát rồi hỏi ngược lại:
- Vậy ngươi thu hoạch được gì rồi?
Ẩn Quân nói:
- Đi theo bên cạnh Khôi Thủ thì thu hoạch có thể ít được sao? Đợi lão phu tiêu hóa hai mươi năm, tu vi nhất định sẽ đạt tới một độ cao khiến thế nhân phải líu lưỡi. Này, sao ngươi hỏi bản quân? Bây giờ là bản quân đang hỏi ngươi.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta sợ ngươi tiến bộ quá chậm, qua vài ngày nữa chưa chắc đã là đối thủ của ta.
Lời này của Lý Duy Nhất không hề khoa trương. Qua vài ngày nữa, đợi hắn tiêu hóa hoàn toàn cánh hoa Trường Sinh, nếu thật sự tu luyện ra Trường Sinh Thể thì hắn đúng là có tư cách thử so tài với Ẩn Quân ở trạng thái võ tu.