Vũ Gia Thâm Uyên (2)

Nếu Ẩn Quân đã có thu hoạch rất lớn, Lý Duy Nhất không lấy Long Hồn Nguyên Quang ra nữa, mà đưa cây bút thanh đồng của Phục Văn Ngạn ra.

Ẩn Quân hừ lạnh, cảm thấy tiểu tử này không biết trời cao đất dày, đang định cảnh cáo. Nhưng sau khi nhìn thấy Thiên Tự Khí bát phẩm bút thanh đồng, hắn kích động hẳn lên, quên hết ý định cảnh cáo gì đó.

Phải biết rằng, so với võ đạo, niệm lực hay tính kế, thứ hắn thích hơn chính là Nho Đạo, tranh chữ, sách cổ.

Lý Duy Nhất nói:

- Đây là Pháp khí của Phục Văn Ngạn, mang đi bán thì tiếc. Bán cho ngươi, đưa ta tinh dược ngàn năm là được. Ta biết các người đi xuống trước đã đào được không ít dược lâu năm.

Ẩn Quân giật lấy cây bút ngay, nâng niu trong tay, cẩn thận vuốt ve thân bút, đôi mắt sáng rực chưa từng thấy:

- Đồ tốt, đúng là đồ tốt. Loại cổ vật này, nhìn qua liền biết có lai lịch ghê gớm. Chữ viết ra từ nó đúng là không dám tưởng tượng nổi, vậy mà ngươi dám mang đi bán? Tinh dược ngàn năm thì ta đã chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi, đủ để nuôi bảy con kỳ trùng lên Trường Sinh cảnh. Mọi người đều rất mong đợi, rất muốn bồi dưỡng ra Ẩn Tổ thế hệ tiếp theo.

Trong lòng Ẩn Quân có vài phần cảm động, biết rõ cây bút này là Lý Duy Nhất cố ý giữ lại cho mình.

Bởi vì, giúp Lý Duy Nhất nuôi bảy con kỳ trùng lên tới Trường Sinh cảnh chính là nhận thức chung mà Cửu Lê Tộc và Cửu Lê Ẩn Môn đã bàn bạc ổn thỏa từ sớm.

Cơ thể vạm vỡ cao tám thước của Tả Khâu Lệnh cưỡi pháp khí đáp xuống bên ngoài lều trại.

Hắn hét lớn:

- Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Tộc mau ra đây gặp mặt, Tả Khâu Lệnh đến bái phỏng!

Ẩn Quân nhanh chóng cất kỹ bút thanh đồng, tâm trạng cực kỳ tốt, bước chân nhẹ nhàng ra ngoài, cười nói:

- Lệnh huynh là nhân vật cuồng ngạo cỡ nào, sao đột nhiên trở nên khách sáo như vậy, lão phu sắp không nhận ra.

Đối với một tiểu bối mà lại tự xưng là “bái phỏng”, Ẩn Quân thực sự rất kinh ngạc.

Trong lòng Tả Khâu Lệnh đang rất sốt ruột, thấy Lý Duy Nhất đi ra liền vào thẳng vấn đề:

- Nghe nói Lý Thần Ẩn từng một mình một ngựa quyết đấu với Sinh Vô Luyến và Vũ Hồng Lăng của Đạo Cung, hơn nữa còn nhẹ nhàng thoát thân rời đi?

Ẩn Quân sửng sốt, hai mắt dưới chiếc mặt nạ trợn tròn, khó tin nhìn về phía Lý Duy Nhất.

Đó chính là chân truyền Đạo Cung, chiến lực xứng đáng xưng là vô địch dưới Trường Sinh cảnh.

Nhưng nghĩ lại, Lý Duy Nhất có Hộ Thân Phù do mình đưa cho, lại có Vạn Lý Thần Hành Phù, hắn có thể thoát thân cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Lý Duy Nhất khiêm tốn cười nói:

- Hai người bọn họ đều mang dã tâm riêng, căn bản không cách nào thành thật hợp tác, ngược lại còn đề phòng lẫn nhau, nên Sinh Vô Luyến mới bị ta đả thương.

Ẩn Quân cười nhạt:

- Mấy vị thiên kiêu đỉnh phong của Đạo Cung kia quả nhiên có thực lực mạnh, vì vị trí chân truyền mà ai cũng ôm tâm tư mờ ám. Mà này, ngươi vừa mới nói gì, ngươi làm Sinh Vô Luyến bị thương?

Lý Duy Nhất nói:

- Không giết hắn, không cần căng thẳng.

Ẩn Quân gắt lên:

- Lão phu ngược lại muốn xem xem tiểu tử nhà ngươi bây giờ nặng mấy cân mấy lạng.

Trong lòng Ẩn Quân tò mò muốn chết, liền vỗ một chưởng về phía Lý Duy Nhất.

Hắn khống chế chưởng lực, nhưng chưởng pháp lại huyền diệu vô cùng, lôi kéo tất cả khí kình xung quanh, không cho Lý Duy Nhất cơ hội chạy thoát khỏi lòng bàn tay.

Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy bàn tay của Ẩn Quân như một cái vòng xoáy màu đen áp chế ngũ cảm, phong tỏa không gian, khiến cơ thể hắn không khống chế được mà bị kéo qua. Thế là hắn vận đủ pháp khí tung ra một chưởng, đánh thẳng vào trung tâm vòng xoáy.

- Ầm!

Vòng xoáy sụp đổ, hai chưởng vỗ mạnh vào nhau.

Ẩn Quân không kịp phòng bị, thân thể chao đảo, chân phải giẫm mạnh xuống khiến làm lún đất, suýt chút nữa lảo đảo lùi sang bên phải.

Sự chấn động trong lòng hắn đã không thể diễn tả bằng lời, lực lượng phản kích cỡ này của Lý Duy Nhất quả thực quá mức kinh thế hãi tục. Dưới Trường Sinh cảnh, Ẩn Quân chỉ từng thấy lực lượng cỡ này trên người Đường Vãn Châu.

Tả Khâu Lệnh từng làm Giáp Thủ Lăng Tiêu, nếu so sánh với hắn thì chênh lệch quá xa.

Tả Khâu Lệnh là kẻ biết nhìn hàng, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng:

- Lý Thần Ẩn có thực lực như vậy, kính xin hãy giúp Hồng Đình tranh một cây Trường Sinh Thảo, Tả Khâu Môn Đình vô cùng cảm kích.

Lý Duy Nhất nói:

- Lệnh thúc khách sáo rồi. Tranh Trường Sinh Thảo nghĩa là sao? Nàng không nói cho ngươi biết là đã lấy được một cây Trường Sinh Thảo nguyên vẹn rồi à?

Ngay lúc Lý Duy Nhất đang hoang mang khó hiểu, dường như Chu Môn và Tuyết Kiếm Đường Đình đều nhận được tin tức. Lập tức có Trường Sinh cảnh tiến về phía lều trại của Cửu Lê Tộc.

Đệ nhất kỳ bảo của Đạo Chủng cảnh như Trường Sinh Thảo là vật có thể gặp chứ không thể cầu.

Thậm chí có thể nói, nó giúp nâng cao tư chất của võ tu, đúc ra căn cơ trác việt hơn.

Phàm là đệ tử có tư chất Thủ Tịch thượng đẳng xuất hiện trong tộc, mọi người đều hy vọng người đó tu luyện ra Trường Sinh Thể ở Đạo Chủng cảnh, đi tranh đoạt thành tựu cao hơn, để mai này tiến lên Trường Sinh cảnh có thể đi càng suôn sẻ, càng huy hoàng hơn.

Còn đối với Thủ Tịch bình thường, không phải là không muốn tranh, mà là vì bọn họ hiểu rõ, Trường Sinh Thảo không đến lượt mình.

Tả Khâu Lệnh nheo hai mắt lại, lầm bầm:

- Nha đầu này giỏi giấu giếm thật... Ừm, chuyện này phải giữ bí mật, đừng để nhiều người biết.

Ẩn Quân nhìn Lý Duy Nhất, hỏi:

- Bên trên xuất hiện nhiều Trường Sinh Thảo lắm sao? Chiến lực của ngươi tăng mạnh là vì Trường Sinh Thảo? Thương Lê và Nghiêu Âm có đoạt được không?

Lý Duy Nhất đáp:

- Trường Sinh Thảo trân quý cỡ nào chứ, sao có thể xuất hiện nhiều được? Theo như ta biết, tổng cộng cũng chỉ xuất hiện ba cây. Không có tu vi cao siêu thì một mảnh cánh hoa cũng đừng hòng đoạt được. Đám người Thương Lê và Nghiêu Âm vẫn chưa trưởng thành, không có tư cách tham gia tranh đoạt.

- Ngươi có tư cách, tại sao không giúp nàng?

Giọng nói của Nghiêu Thanh Huyền không biết từ đâu bay vào tai Lý Duy Nhất.

Nàng cũng nhìn thấy màn giao thủ vừa rồi giữa Lý Duy Nhất và Ẩn Quân, trong lòng thầm hoảng sợ. Nàng đoán Tả Khâu Hồng Đình có thể lấy được Trường Sinh Thảo hơn phân nửa là do Lý Duy Nhất tương trợ.

Con ngươi của Ẩn Quân chuyển động liên tục, lập tức nói:

- Về phần Thương Lê, lão phu luôn cho rằng hắn nên tự cường tự lập, cần rèn luyện thêm chút nữa, rửa sạch vẻ yếu ớt trên người, rèn thêm tính hoang dã và sự bền bỉ. Nhưng còn Nghiêu Âm, nàng từ nhỏ đã côi cút vô cùng đáng thương, nay vất vả lắm mới nổi bật. Nhỡ đâu sau này không thể tu luyện ra Trường Sinh Thể, tất cả vinh quang và lời khen ngợi hiện tại đều sẽ biến thành lưỡi đao trào phúng đâm thẳng vào người nàng. Hầy, ngộ nhỡ nàng không chịu nổi...

- Không chịu nổi thì về làm Ẩn Nhân thôi.

Lý Duy Nhất đùa một câu như vậy, đưa mắt nhìn quanh tìm người, sau đó nghiêm túc nói:

- Nghiêu Âm là đệ tử của Quan Chủ Độ Ách Quan. Ta không tin trước khi chúng ta đến Cửu Hoàn Tiều, chưa từng có Trường Sinh Thảo xuất hiện. Dưới lòng đất chắc hẳn cũng từng sinh ra Trường Sinh Thảo chứ? Đại nhân vật của Độ Ách Quan chắc chắn sẽ giúp nàng hái nó.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters