Thái Âm Giáo

Hắn có khuôn mặt trẻ trung, không có tóc, trên đỉnh đầu là từng đường vân cổ xưa. Trong tay cầm một cây pháp trượng bằng đồng đỏ một đầu nhọn như giáo, một đầu như rễ cây, trên pháp trượng có treo hai chiếc chuông đồng.

Con gà trống dưới thân hắn có bộ lông rực rỡ, cao hơn bốn mét, mào gà như lửa, cực kỳ dũng mãnh.

Phía trên đỉnh đầu hắn, hàng trăm, hàng ngàn con Quỷ Diện Hào bay lượn, phát ra tiếng kêu quác quác.

Tâm trạng Lư Cảnh Thâm nặng nề:

- Dần Thời Kê Minh La Bình Đạm. Một vị Sửu Sứ đã rất khó đối phó, không ngờ lại còn thêm một vị Dần Sứ nữa.

Dần Sứ La Bình Đạm nhận ra có người đang nhìn chăm chú vào mình, ánh mắt vượt qua khoảng cách mười dặm, nhìn về phía Lý Duy Nhất đang thi triển Thông Thiên Nhãn.

Một luồng niệm lực cường đại nương theo ánh mắt hắn hóa thành sóng lớn ngập trời ập về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất phát hiện ra nguy hiểm, lập tức thu Thông Thiên Nhãn lại, chống quang ảnh Phù Tang Thần Thụ lên để ngăn cản.

- Ầm!

Phù Tang Thần Thụ lắc lư dữ dội, vỡ nát sụp đổ, nhưng đồng thời cũng hóa giải được đòn tấn công bằng niệm lực của La Bình Đạm.

Cách đó mười dặm, La Bình Đạm khẽ thốt lên kinh ngạc. Trong tin tức không hề nhắc tới việc bên trong thương đội lại có một cao thủ niệm lực như vậy.

Với tạo nghệ niệm lực của hắn thi triển ra Phá Hồn Sát Niệm Thuật, Linh Niệm Sư cửu tinh tuyệt đối không thể cản nổi. Lẽ nào là một Thánh Linh Niệm Sư?

Nhưng hắn không biết, Lý Duy Nhất không phải là Linh Niệm Sư cửu tinh bình thường, cho nên mới có thể ngăn cản và hóa giải.

Lý Duy Nhất kéo Ninh Tuyên thuấn di ra ngoài, ẩn nấp đi, không cho La Bình Đạm cơ hội thi triển niệm thuật tấn công một cách chuẩn xác nữa.

Lý Duy Nhất nhìn Ngọc Nhi ở trên lưng mình đang ôm chặt quan ấn Châu Mục, thầm tiếc nuối niệm lực tấn công của La Bình Đạm không giáng lên người nàng:

- Lợi hại thật, chắc chắn là Thánh Linh Niệm Sư, quang ảnh Phù Tang Thần Thụ cũng chỉ có thể chặn lại được một nháy mắt.

Vừa rồi Ninh Tuyên bị La Bình Đạm nhìn từ xa một cái, tiếp xúc với dư ba của niệm thuật tấn công, sắc mặt trắng bệch hồi lâu mới khôi phục lại, run rẩy nói:

- Thái Âm Giáo tiếng xấu vang xa, xưa nay không bao giờ để lại người sống, không có khả năng đàm phán. Trường Sinh Giả đại nhân, chúng ta chỉ có thể nghênh chiến.

- Bùm bùm!

Phía dưới, dòng sông cát màu bạc dài mấy dặm lại chảy tới, một lần nữa hất tung mấy chục cỗ quan tài vượt biên, phát ra tiếng cười không ngớt.

An Chi Nhược chớp lấy cơ hội, điều khiển Ngọc Như Ý oanh kích xuống mặt đất, đánh trúng dòng sông cát màu bạc.

Dòng sông cát nhanh chóng tụ lại, ngưng tụ thành bóng người Bạch Ngân Thuần Tiên Thể, cao gần hai mét, mái tóc dài màu bạc buông thõng xuống mặt đất, tay cầm khiên bạc chặn lấy Ngọc Như Ý. Hắn chính là Sửu Sứ Tạ Vô Miên.

- Ầm ầm!

Trên khiên kích động ra một vòng năng lượng sáng ngời, lan rộng ra xa mấy dặm trong bóng tối.

Mặt đất dưới chân Tạ Vô Miên vỡ nát, bụi bặm mù mịt bay lên, xuất hiện từng đường nứt dài mấy chục mét.

Trong đám khách vượt biên kia có không ít người đều là tu vi Đạo Chủng cảnh, nhưng đối mặt với dư ba chiến đấu của hai Trường Sinh Cảnh, trong nháy mắt đã bị xung kích hất văng ra ngoài. Cũng may là cách đủ xa nên mới không chết thảm tại chỗ.

Hiện tại Lý Duy Nhất cũng coi như là kiến thức rộng rãi, nhận ra tu vi của An Chi Nhược và Tạ Vô Miên đều thâm hậu đến mức đáng sợ, tuyệt đối không thể là Trường Sinh Cảnh nhất trọng.

Nhưng cùng là nhị trọng, chiến lực vẫn có chênh lệch. Ngày đầu tiên sau khi đột phá là nhị trọng, tu luyện ở nhị trọng mấy chục năm cũng vẫn là nhị trọng.

Tạ Vô Miên sử dụng khiên đánh bay Ngọc Như Ý ra ngoài.

Ngay sau đó, tấm khiên xoay tròn bay ra từ tay hắn, hình thành một lốc xoáy luồng khí lớn rơi xuống trận pháp phòng ngự của chiến hạm bạch cốt.

- Ầm!

Chiến hạm bạch cốt dài hơn ba mươi trượng bị một kích này đánh như một ngọn núi nhỏ lăn lộn, các kiến trúc bên trong không ngừng vỡ nát, đủ loại khí cụ rơi xuống đất.

Tất cả Giáp Sĩ không đứng vững nổi, ngã lăn ra một đống.

An Chi Nhược bay ra khỏi chiến hạm bạch cốt từ trước, ngay sau đó nhanh như lưu quang lao xuống từ trên không, tung ra đạo thuật chưởng ấn. Cách mặt đất còn mười trượng, mặt đất đã bị ép tới lún xuống, xuất hiện cái hố hình chưởng ấn dài cả trăm mét.

Sắc mặt An Chi Nhược thay đổi đột ngột, phát hiện Tạ Vô Miên thi triển thân pháp quỷ dị trốn thoát khỏi trung tâm chưởng ấn, không biết đã đi đâu:

- Không hay rồi.

- Bùm!

Tàn ảnh của Tạ Vô Miên ngưng tụ lại bên cạnh An Chi Nhược, tung ra một chưởng đao đánh văng hắn ra ngoài, rơi mạnh xuống mặt đất.

An Chi Nhược quỳ một chân trên đất, khóe miệng rỉ máu, không ngờ bản thân tu luyện hai trăm năm, so với một tiểu bối của Thái Âm Giáo vậy mà lại có chênh lệch lớn đến vậy.

Tạ Vô Miên lơ lửng trên không trung, thu hồi tấm khiên, lạnh lùng nhìn chằm chằm An Chi Nhược một cái:

- Tất cả đều phải chết, chỉ có Thái Âm là vĩnh hằng.

- Vút!

Hắn lao mạnh xuống mặt đất, hóa thành một dòng sông cát màu bạc, trốn đi xa.

Giây tiếp theo, trận pháp tấn công của chiến hạm bạch cốt khởi động, một luồng điện quang xé rách màn đêm, xẹt qua vị trí Tạ Vô Miên vừa đứng, chiếu sáng thiên địa. Tất cả đều nằm trong tính toán của Tạ Vô Miên, trận pháp của Thiên Lý Sơn đừng hòng làm hắn bị thương.

Trong bóng tối, Thi Linh rậm rạp chằng chịt dưới mặt đất xông lên. Giữa không trung, đám Hung Hồn và Quỷ Diện Hào bay tới che trời lấp đất. Có con lao về phía quan tài vượt biên, có con lại tấn công trận pháp phòng ngự của chiến hạm bạch cốt.

- Xào xạc.

Cơn mưa màu bạc trút xuống từ trên trời, đến trận pháp phòng ngự cũng không thể cản nổi, rớt xuống bên trong chiến hạm bạch cốt.

Đám mưa bạc này một khi chạm vào sẽ lập tức chui vào da thịt, hòa nhập vào máu. Đám Giáp Sĩ và thị nữ thống khổ thảm thiết kêu gào, như thể bị lăng trì. Dần dần, tiếng la hét biến mất, đồng tử của bọn họ biến thành màu bạc, thân thể trở nên lạnh ngắt, cứng đờ đứng dậy.

Cùng với tiếng chuông reo và tiếng gà gáy từ xa vang lên, bọn họ hú lên những tràng dài như lệ quỷ, chạy như điên trên chiến hạm, tấn công trận pháp của chiến hạm bạch cốt cùng những người khác chưa dính phải mưa bạc.

Lý Duy Nhất lập tức chạy tới trung tâm trận pháp nằm ở mũi tàu, thả linh quang niệm lực ra để điều khiển. Đồng thời hắn vung ống tay áo lên, một luồng sóng lớn pháp khí tuôn ra, cuốn phăng toàn bộ võ tu xông vào trận đài ném ra bên ngoài.

Lư Cảnh Thâm chạy tới mũi tàu, chiến đao trong tay nhuốm đầy máu phát ra ánh sáng bạc, dọc đường đi xông xáo chém giết đã chém không ít thuộc hạ:

- Là Ngân Vũ Thi Độc của Ngân Trạch Thi Hải, kẻ địch tới với khí thế hung hăng, chuẩn bị đầy đủ, chúng ta cản không nổi đâu. Bọn họ là xông tới vì ta, Lê gia chủ hãy tìm cơ hội, mau chóng trốn đi!

- Gào!

Phía sau chiến hạm bạch cốt, đám khách vượt biên trong hơn hai trăm cỗ quan tài phơi mình trong mưa, tất cả đều dính phải Ngân Vũ Thi Độc, miệng bọn họ không ngừng phát ra tiếng thét dài, hoàn toàn không khác gì đám Thi Linh bò ra từ Ngân Trạch Thi Hải.

La Bình Đạm nhảy xuống từ trên lưng gà trống, thi triển niệm thuật, một bước một dặm, đi liền chín bước đi tới cách chiến hạm một dặm. Hắn lắc hai chiếc chuông đồng, linh quang niệm lực bám vào trên người toàn bộ võ tu thi hóa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters