Chiến Thi (1)

Ngân Trạch Thi Hải là Thi Hải đứng đầu phía nam Doanh Châu, còn hung hiểm bí ẩn hơn cả Hủ Trạch Thi Hải do Cự Linh Thi Vương xuất hiện ở Đông Hải thống trị, ngay cả Cổ Giáo cũng vô cùng kiêng kỵ.

Ngân Vũ Thi Độc là lợi khí trọng bảo của Thái Âm Giáo, võ tu trong thiên hạ không ai là không nghe danh đã sợ mất mật, có liên quan chặt chẽ với Ngân Trạch Thi Hải.

Ngân Vũ Thi Độc rơi xuống từ trên trời ban nãy là do La Bình Đạm tế luyện ra. Bên trong thi độc nước mưa có chứa linh quang niệm lực của hắn. Bởi vậy, theo tiếng chuông reo lên, từng vị võ tu thi hóa dưới sự dẫn dắt bởi niệm lực khủng bố bao trùm cả bầu trời của hắn, tựa như khôi lỗi bị hắn tước đoạt trí nhớ và tư duy, điên cuồng lao về phía chiến hạm bạch cốt.

- Ầm ầm ầm!

Số lượng những võ tu bị thi hóa này rất đông đảo, ai nấy đều có tu vi mạnh mẽ. Giờ phút này bọn họ giống như xác sống, điều động pháp khí trong cơ thể và sử dụng Pháp khí, lực tấn công cực kỳ mạnh mẽ. Những tông môn đại phái của Lăng Tiêu Sinh Cảnh chưa chắc có nhiều cường giả Đạo Chủng cảnh như vậy.

Lý Duy Nhất vẫn duy trì sự bình tĩnh, không bị thế cục trước mắt dọa sợ. Linh quang niệm lực hoàn toàn bám vào trên trận đài, hắn rất nhanh đã làm quen được với trận pháp phòng ngự và trận pháp tấn công của chiến hạm bạch cốt. Thế là hắn dẫn động từng luồng lôi điện bay ra từ trong lưới ánh sáng của trận pháp.

- Bùm!

- Lách cách!

Mỗi một luồng điện quang bay ra đều có thể đánh bay mười mấy vị võ tu thi hóa, hoặc mấy chục Thi Linh, hoặc một mảng lớn Hung Hồn.

Cả chiến trường chu vi mấy dặm giống như hai vị niệm sư tuyệt đỉnh đang đấu pháp. Một người điều khiển Thệ Linh, nắm giữ thiên quân vạn mã. Một người phòng thủ trên chiến hạm, lấy trận pháp đối kháng.

Cách đó một dặm, La Bình Đạm nhìn đại quân Thi Linh và Hung Hồn không ngừng tổn thất, ánh mắt trở nên nghiêm túc. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng người trên trận đài ở mũi tàu, kẻ lúc trước chặn đứng được đòn tấn công bằng niệm lực của hắn hẳn chính là người này.

Trận pháp của chiến hạm bạch cốt đã hoàn toàn mở ra, La Bình Đạm muốn lại trực tiếp dùng niệm lực tấn công Lý Duy Nhất thì cũng phải phá trận trước mới được.

Đại quân Thi Linh và Hung Hồn là binh mã mà hắn mượn tới, nếu tổn thất quá lớn sẽ rất khó ăn nói.

Vốn tưởng rằng có thể nhẹ nhàng bắt được Lư Cảnh Thâm và An Chi Nhược, không ngờ lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn như vậy.

Sau khi ổn định thế cục, Lý Duy Nhất thi triển bí thuật Thanh Tâm Phá Tà:

- Giả!

Một ngón tay điểm vào hư không, âm thanh trong miệng hắn như sấm nổ trong hư không, từng tầng truyền ra ngoài.

- Vút!

Đầu ngón tay như điểm mặt nước, linh quang tỏa ra. Nơi linh quang đi qua, võ tu thi hóa trên chiến hạm ngã gục xuống liên tiếp đánh bịch bịch, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở mong manh.

Bọn họ không hề tỉnh táo lại.

Thi độc nhập thể, hòa vào trong máu và thịt, không phải dựa vào một luồng linh quang là có thể hóa giải được.

Bên ngoài trận pháp chiến hạm bạch cốt, sau khi bị quang ba của linh quang đánh trúng, toàn bộ võ tu thi hóa đều ngã gục xuống. Đám Thi Linh, Hung Hồn, Quỷ Diện Hào kia như bị trọng thương, có con kêu la thảm thiết, có con rơi rụng từ giữa không trung, có con thì hồn thể tiêu tán.

Lư Cảnh Thâm tập hợp mấy chục vị Giáp Sĩ và thị nữ chưa bị trúng độc thi hóa lại với nhau, thu hết vào trong một cái Túi Càn Khôn phẩm cấp cao, chuẩn bị phá vây. Nhìn thấy cảnh này, trong lòng hắn không khỏi khâm phục.

Hắn ý thức được Lê gia chủ không chỉ có võ đạo bước vào Trường Sinh, mà tạo nghệ niệm lực cũng cực kỳ cao. Vẫn chưa tới Lăng Tiêu Sinh Cảnh, tùy tiện gặp được một người đã là nhân vật có thiên tư trác tuyệt như vậy, thiên hạ quả thật là ngọa hổ tàng long.

Đôi môi La Bình Đạm khép mở, mắt híp lại, cây pháp trượng bằng đồng đỏ trong tay đập mạnh xuống mặt đất:

- Thì ra Lư tam công tử đã mời Thánh Linh Niệm Sư đi cùng! Nhưng vẫn chỉ là giãy chết, dốc sức chiến đấu như thú dữ cùng đường cố giãy giụa.

- Vút!

Lấy pháp trượng làm trung tâm, những sợi dây quang ngân chi chít bay ra, sợi dây dài đến mấy dặm chui vào trong cơ thể những võ tu thi hóa đã ngã gục, một lần nữa thức tỉnh và kéo bọn họ đứng dậy. Sự lợi hại của Thánh Linh Niệm Sư được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, một người có thể sánh với cả thiên quân.

Đồng thời, dưới lòng đất phía sau La Bình Đạm ngập tràn sương đen, trên mặt đất xuất hiện một vòng xoáy. Một vị Thi Linh hình người cường tráng cao ngất bò ra từ dưới lòng đất, đứng trong sương đen, cao hơn La Bình Đạm ở phía trước một cái đầu.

Khí tức trên người hắn cực kỳ mạnh mẽ, hoàn toàn khác biệt với những Thi Linh và võ tu thi hóa khác, không có da, toàn thân dán đầy những mảnh giáp kim loại dài chừng một tấc. Ở trước ngực khắc họa một đường phù văn màu máu dài chừng một thước, nối từ dưới cổ cho đến bụng. Bên trong cơ thể có năm thùy phổi chứa đựng ngọn lửa màu xanh lục. Ánh lửa xuyên thấu qua máu thịt và mảnh giáp khiến cho lồng ngực hắn cực kỳ sáng ngời, phù văn màu máu trên da cũng theo đó mà lộ ra vẻ càng thêm quỷ dị.

La Bình Đạm lấy ra một thanh trọng kiếm Thiên Tự Khí ném cho hắn:

- Lăng Nô, đi phá trận pháp của chiến hạm bạch cốt kia đi.

Thứ duy nhất mà La Bình Đạm và Tạ Vô Miên kiêng kỵ chính là trận pháp trên chiến hạm bạch cốt. Cho nên, bọn họ không tới gần mà mượn nhờ Thi Linh và Hung Hồn để phá trận. Hơn nữa, còn chọn ra tay tại khu vực hư không nguy hiểm, triệt để chặt đứt mọi cơ hội chạy trốn của chiến hạm.

Chiến hạm bạch cốt bị các loại Âm Sát Thệ Linh bao vây vòng trong vòng ngoài không dứt, giết hoài không hết. Trận pháp phòng ngự càng ngày càng trở nên ảm đạm.

Lời Lư Cảnh Thâm vừa dứt, bên ngoài vang lên một tiếng động lớn, chấn động đến mức hắn không đứng vững nổi:

- Lê gia chủ, La Bình Đạm không phải là Thánh Linh Niệm Sư bình thường, lại có đại quân Thi Quỷ tương trợ, trận pháp của chiến hạm bạch cốt không giữ được nữa rồi. Mục tiêu của bọn họ là ta, ta sẽ phá vây về hướng tây, hai người La, Tạ chắc chắn sẽ đuổi theo. Ngươi tự mình đi về hướng nam đi, đó là phương vị đại khái để về Lăng Tiêu Sinh Cảnh, hướng chiến hạm bạch cốt đi tới chính là phía nam.

- Ầm ầm!

Chiến Thi Lăng Nô xõa tóc dài một kiếm phá vỡ lưới ánh sáng của trận pháp, chém chiến hạm bạch cốt ra làm hai, để lại trên mặt đất một khe rãnh kiếm khí dài chừng một dặm.

Lư Cảnh Thâm kích phát ra phù lục chạy trốn trên người, hất văng mấy vị võ tu thi hóa Đạo Chủng cảnh, hóa thành một đạo lưu quang bay về hướng tây, lớn tiếng hét lên:

- Tạ Vô Miên, La Bình Đạm, Lư mỗ biết là kẻ nào mời Thái Âm Giáo mai phục ở đây, mối thù này nhất định sẽ báo!

- Vậy Lư tam công tử đừng hòng sống sót bước ra khỏi Vong Giả U Cảnh!

Dòng sông cát màu bạc nhanh chóng đuổi theo, mặt đất rung chuyển, gió lớn lạnh lẽo.

- Tam công tử hãy đi trước, lão phu chặn hậu.

An Chi Nhược từ trên trời giáng xuống, vung Ngọc Như Ý đánh ra một vùng biển ánh sáng màu ngọc bích. Trong biển ánh sáng, vô số kinh văn chìm nổi, chặn đứng dòng sông cát màu bạc.

Chân thân màu bạc của Tạ Vô Miên liền bị bức ra.

Trong lần giao phong lúc trước, An Chi Nhược đã bị trọng thương, nhưng ánh mắt kiên định, không có vẻ sợ hãi. Lư Cảnh Thâm đối xử với hắn như thầy như cha, nói gì nghe nấy, chưa bao giờ coi hắn là gia thần, gia phó, địa vị có thể cao hơn rất nhiều so với thân phận ngoài mặt là khách khanh trưởng lão này. Vậy thì trong lúc nguy hiểm, hắn sẵn lòng dốc sức liều mạng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters