Trạng thái mạnh nhất (2)

Huyền quang trên người lóe lên, kéo theo thác nước kiếm khí, chém thẳng tới Lý Duy Nhất đang ở vị trí trung tâm trận pháp.

Lý Duy Nhất không tránh không né, lấy Thái Ất Khai Hải đón đỡ, liều mạng với hắn.

Huyền quang lóe sáng một lần nữa, kiếm thứ hai mạnh mẽ hơn kiếm trước, nháy mắt đánh sập thế trận của Nhật Nguyệt Tinh Thần Đại Trận.

Dương Dận rống to như sấm.

Bộ dáng kia dường như đang muốn báo cho Lý Duy Nhất biết: Bây giờ lão phu quyết lấy mạng đổi mạng, nếu ép người quá đáng thì sẽ đồng quy vu tận.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đều bị một kiếm này cuốn bay đi.

Từ trong Tổ Điền Lý Duy Nhất, mười mấy món Pháp khí bay ra.

Có Thiên Tự Khí, ví dụ như chiến đao Huyết Trì Ngân Hải của Tạ Sở Tài, Phong Lôi Kỳ của Tam Nhãn Ly Giao. Cũng có Bách Tự Khí, ví dụ như ba thanh kiếm của Không Hư.

Không có món nào là vật phàm, ít nhất cũng đều là Bách Tự Khí cửu phẩm.

Vừa mới cản được kiếm thứ hai.

Trên người Dương Dận lần thứ ba chớp lên ánh sáng bao phủ toàn thân, tóc và da đều trở nên vô cùng sáng chói.

Kiếm thứ ba mênh mông khó tả, chém thẳng xuống, tựa như ngân hà rủ xuống, treo chéo trên bầu trời.

Lý Duy Nhất chống đỡ Tử Tiêu Lôi Ấn cản lại một kiếm này, thân hình bị chấn lùi, trong cơ thể khí huyết cuồn cuộn, pháp khí hộ thể bị phá vỡ, trên da thịt xuất hiện vết kiếm.

Toàn bộ Pháp khí đều bay tứ phía.

- Chẳng lẽ hắn thật sự có thể Huyền Quang Cửu Chiếu? Một kiếm mạnh hơn một kiếm, ta không có khả năng chặn được chín kiếm của hắn.

Lý Duy Nhất biết võ tu Trường Sinh Cảnh phản công trước khi chết vô cùng đáng sợ, thường thường có thể mang theo đối thủ mạnh hơn mình. Hắn không rõ thực hư của Dương Dận, thầm nghĩ có nên tạm thời tránh né nhuệ khí hay không.

Lại thấy, sau khi Dương Dận lóe sáng lần thứ tư, thanh kiếm thứ tư không phải chém về phía Lý Duy Nhất, mà là chém về phía thế trận do Ẩn Quân bố trí.

- Suýt nữa bị hắn hù dọa! Nếu hắn tu luyện ra Cửu Chiếu, thanh kiếm thứ tư này tuyệt đối nhắm vào ta, chứ không phải dùng để phá trận.

Lý Duy Nhất ra kết luận là Dương Dận chỉ tu luyện được bốn kiếm, liền dùng pháp khí kích hoạt hơn mười Pháp khí che trời lấp đất đánh trả qua đó.

- Rào rào!

Kiếm thứ tư của Dương Dận vô cùng mạnh mẽ, xé rách trận quang, chém vỡ một cỗ quan tài dị giới.

Lập tức, vây trận xuất hiện một chỗ hổng.

- Vút! Vút...

Trong mắt Dương Dận lộ vẻ vui mừng, điều khiển sáu vạn Trường Sinh kinh văn va chạm với mười mấy Pháp khí từ phía sau bay tới, lùi nhanh lại.

Lý Duy Nhất chém ngang một kiếm phá tan Trường Sinh kinh văn, rơi xuống trên người Dương Dận.

- Phụt!

Dương Dận bay ra xa vài chục trượng, miệng mũi phun ra máu.

Sau khi thi triển bốn kiếm liều mạng của Huyền Quang Cửu Chiếu, hắn rơi vào trạng thái khá suy yếu, không gánh nổi một loạt công kích liên tiếp này của Lý Duy Nhất.

Vây trận xuất hiện kẽ hở, Lý Duy Nhất không dám cho Dương Dận cơ hội thở dốc. Nếu để hắn thi triển độn thuật đào tẩu, ngày hôm nay sẽ công cốc.

- Vù!

Lý Duy Nhất tựa như tàn ảnh, thân pháp như rồng bay, đạp bóng đỉnh rơi xuống.

Dương Dận liều mạng vung kiếm chém ngược lên trên, nhưng cảm giác rõ ràng trong nước biển bên dưới thò lên móng vuốt của một con Long Hồn.

Xung quanh vuốt rồng là mây mù che phủ, điện quang chuyển động.

Rõ là lo bên này mất bên kia.

- Bịch!

- Phụt!

Dương Dận bị vuốt rồng đánh trúng, bị đánh rơi vào trong trận lại, toàn thân chảy máu, đau đớn vô cùng.

Trong lúc bay ngược về sau, hai mắt hắn nhất thời tối sầm.

Đợi hắn hồi phục lại thị giác, thứ nhìn thấy không phải Lý Duy Nhất đuổi theo, mà là Diêu Khiêm ngự kiếm bay ra từ chỗ hổng trên trận pháp trên đỉnh đầu hắn.

Cơ thể Diêu Khiêm được giáp đen bảo hộ, trên giáp kinh văn lấp lánh dày đặc. Hắn liếc nhìn Dương Dận ngã văng lại vào trong trận, thở dài một tiếng, không quay đầu lại lập tức chạy trốn.

Không cứu nổi.

Một khi bỏ qua cơ hội chạy trốn này, rơi vào vòng vây công của Lý Duy Nhất và Lê Tùng Cốc thì cả hai người đều không đi được.

- Lão Lê, Dương Dận giao cho ngươi đó!

Lý Duy Nhất cuốn lấy toàn bộ Pháp khí và bảy con kỳ trùng, thi triển Không Gian Độn Di xuất hiện trên không trung ngoài mấy dặm, ngăn ở phía trước Diêu Khiêm.

Diêu Khiêm thấy hắn không có Long Hồn hỗ trợ, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn tạo thành trận pháp hợp kích, liền phán đoán đây là cơ hội duy nhất để mình chém giết Lý Duy Nhất.

Bởi vì, lấy tốc độ tu luyện của Lý Duy Nhất, cho dù võ đạo bị cản trở, niệm lực cũng sẽ nhanh chóng bước vào cấp bậc Thánh Linh Niệm Sư.

Có Khôi Thủ Cửu Lê và Đại cung chủ bảo vệ xung quanh, đà nổi lên của hắn đã không thể cản nổi.

- Nếu ngươi đã muốn chết, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.

Bên trong cơ thể Diêu Khiêm phát ra từng tiếng long ngâm, hắn đã luyện hóa năm cái Long Cân của Minh Giao Vương Tử, sức mạnh cơ thể tăng mạnh.

Áo giáp Thiên Tự Khí thất phẩm trên người càng giúp hắn tăng năng lực phòng ngự và sức bật lên tối đa.

- Xoẹt xoẹt!

Lý Duy Nhất chống lên quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, pháp khí từ Phong Phủ cuồn cuộn tuôn ra, võ đạo và niệm lực dung hợp với nhau, ngưng tụ thành một Phần Nghiệp Ma Bàn khổng lồ, va chạm cùng Diêu Khiêm đang xông tới.

- Ngươi rất mạnh, mạnh hơn cả chân truyền Cổ Giáo, nhưng mạnh đến mấy cũng chỉ là Đạo Chủng cảnh.

Diêu Khiêm khí thế như chẻ tre, xông vào phá tan Phần Nghiệp Ma Bàn.

Năm ngón tay phải của hắn mở ra.

Năm ngón tay được giáp đen bao bọc hóa thành giao trảo vô cùng sắc nhọn đập xuống đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Ánh mắt Lý Duy Nhất bình tĩnh, chân đạp bộ pháp, nhanh chóng lùi về sau, hai tay phóng ra pháp khí, mi tâm thả ra linh quang, ý niệm hoàn toàn bùng nổ, điều khiển hỏa diễm, tiến vào trạng thái chiến đấu tập trung tột độ “Thiên hạ chỉ có ta và địch“.

Phần Nghiệp Ma Bàn bị Diêu Khiêm xé thành hai nửa, ở hai hướng trái và phải ngưng tụ thành một con Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long và một con Tam Túc Kim Ô.

Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long uốn lượn bay từ dưới lên, lao về phía Diêu Khiêm.

Bảy vuốt rồng là bảy kiểu đánh khác nhau.

Cơ thể Diêu Khiêm bị long ảnh che khuất, cảm giác được sự lợi hại trong bí thuật kết hợp võ và niệm của Lý Duy Nhất, nhiệt độ của Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long cao đến đáng sợ, lực lượng cực kỳ khủng bố. Hắn ước chừng U Minh Bạch Cốt do bản thân tu luyện ra cũng không thể cản nổi.

- Bùm!

Mượn uy lực của áo giáp, Diêu Khiêm bắt rồng, đánh nát Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long, hóa thành một đám mây lửa tán loạn.

Nhưng...

Kim Ô hót vang, lao thẳng từ trên xuống, một trảo tóm lấy đầu hắn, hai trảo còn lại quặp lấy hai chân hắn, muốn xé rách hắn ra thành từng mảnh vụn.

Sau khi Ẩn Quân sử dụng Định Thân Phù đè chết Dương Dận xong, liền lập tức chạy nhanh tới.

Thấy cảnh này, hắn không khỏi kinh ngạc.

Cả bầu trời đều bị lửa đốt cháy, tựa như Kim Ô chân chính xuất thế, khí thế dũng mãnh, đôi cánh xòe rộng rực rỡ, tiếng hót chói tai. Nếu Diêu Khiêm không có bộ áo giáp này thì đã sớm bị xé nát.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters