Mặt nước như gương, ở mũi thuyền nhỏ, An Nhàn Tĩnh cầm chuỗi hạt tĩnh lặng đứng nhìn, chân mày hơi nhíu.
Lục Như Phần Nghiệp mà Lý Duy Nhất tu luyện có uy lực quá mức khủng khiếp.
Nàng đã tu luyện thuật này hơn mấy trăm năm, không ngừng bù đắp và hoàn thiện, vì thế càng rõ ràng sự huyền diệu trong đó hơn bất cứ kẻ nào.
Sau khi kết hợp với niệm lực thì Lục Như Phần Nghiệp hiển nhiên có uy lực của đế thuật. Có điều, uy lực Nghiệp Hỏa Hóa Hình của Lý Duy Nhất hiển nhiên vượt xa đế thuật tầng ba.
Không dám tưởng tượng, nếu hắn tu thành tầng bốn Kim Cương Nộ Mục”thì sẽ bạo phát ra uy lực đến cỡ nào?
- Pháp khí Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long của hắn và niệm lực linh quang Kim Ô Hỏa Diễm đều không phải phàm hỏa, phẩm cấp kinh người, cả hai dung hợp đã khiến cho Lục Như Phần Nghiệp phát huy tới cực điểm.
- Tu thành Kim Cương Nộ Mục, liệu có khả năng mượn uy thế của đạo thuật đột phá gông cùm Phong Phủ hay không?
...
Ẩn Quân cầm bút thanh đồng lướt trên mặt biển, từ trong tay áo bay ra bảy lá phù lục, đánh về phía Diêu Khiêm đang bị Kim Ô xé rách, muốn mượn cơ hội này tru diệt hắn.
Uy năng của Thiên Tự Khí thất phẩm áo giáp trên người Diêu Khiêm bạo phát, từng chuỗi kinh văn lóe lên trên đó, u quang tản ra, uy kình một đạo mạnh hơn một đạo, ầm một tiếng chấn vỡ Kim Ô Hỏa Diễm.
Trong khoảnh khắc này, hắn rốt cục ý thức được, Lý Duy Nhất xác thật không hề khoác lác. Dựa vào bí thuật kết hợp niệm võ hợp nhất này, chiến lực của hắn tuyệt đối không yếu nhất trong Trường Sinh Cảnh nhất trọng, đủ sức tạo ra sự uy hiếp đối với hắn.
- Hôm nay đến đây thôi! Ta tuyên bố với thiên hạ chuyện thực lực Đạo Chủng cảnh của ngươi, giúp ngươi dương danh.
Thân hình Diêu Khiêm hóa thành một cái bóng đen lao đi nhanh như gió, như rồng tựa giao lao xuống mặt biển.
Ẩn Quân biết rõ bảo giáp của Minh Giao Vương Tử có tên là Thủy Hành Long Lân Khải, gặp nước là hóa giao, ở trong nước thì bơi cực kỳ nhanh, người dưới Đại Trường Sinh khó có thể đuổi theo kịp.
- Cái gì mà Khiêm Khiêm Quân Tử, việc làm của ngươi không có chút dáng vẻ nào là quân tử cả. Vì hôm nay, ta đã khổ sở chờ đợi ba năm ròng, ngươi còn muốn chạy đi đâu?
Từ trong Tổ Điền Ẩn Quân, một cây Âm Phiên màu trắng bay ra, cắm thẳng xuống mặt biển.
Âm Phiên trụ vững trong nước mà không ngã.
- Vù!
Trận văn rậm rạp lấy cây Âm Phiên làm trung tâm lan nhanh trên mặt biển.
Đây là trọng bảo của bộ tộc Thương Lê, gia chủ mỗi thế hệ mới được phép nắm giữ trận phiên hộ tộc. Trận văn bên trên đều do một vị tổ tiên Thánh Linh Niệm Sư cường đại nhất khắc nên.
Thấy trận văn trên mặt biển, hai mắt Diêu Khiêm khựng lại, giơ kiếm chém.
Trên mũi bùng nổ kiếm khí lạnh lẽo, kinh văn văng tứ tung.
Nhưng không thể phá vỡ, chỉ cắt ra một làn sóng gợn.
- Ầm!
Một khắc sau, thân thể hắn đụng vào trận văn, bị hất ngã lộn nhào.
Vùng biển bên dưới bị trận văn màu trắng đánh lõm xuống một cái, tạo nên ngọn sóng cao ngất.
Bảy tấm phù lục bám sát theo sau Diêu Khiêm, phát ra những tiếng xé gió chói tai, đập lên người hắn từ bảy hướng khác nhau, phát ra bảy tiếng nổ đinh tai, khiến hắn phải lùi lại bảy lần liên tiếp.
- Đùng! Đùng! Đùng...
Bảy lá phù lục đụng vào Thủy Hành Long Lân Khải nổ ra bảy áng mây lửa.
Diêu Khiêm hộc máu, lân giáp đen trên người có một chỗ bị phù hỏa thiêu đốt thành màu đỏ cực nóng.
Bảy tấm phù lục này có uy lực cực lớn, tất cả đều là báu vật vô giá. Có thể nói rằng Ẩn Quân đã không từ thủ đoạn, vì lấy mạng Diêu Khiêm mà sẵn lòng trả một cái giá lớn như vậy.
Diêu Khiêm vừa mới đánh nát bảy tấm phù lục, khí lực bên trong cơ thể vẫn chưa kịp ổn định thì bên tai đã văng vẳng tiếng long ngâm, âm thanh xé gió, điện quang chói lòa.
Hai con Long Hồn khổng lồ dẫn động uy lực của vân lôi vờn quanh hắn.
Lý Duy Nhất lơ lửng trên không trung, không ngừng truyền pháp khí vào Tử Tiêu Lôi Ấn.
Cổ ấn này phát ra tia điện màu tím dần sáng rực, tiếng sấm nổ cuồn cuộn, chấn động không khí đã mang theo một tia căn nguyên chân uy của Vạn Tự Khí. Theo lý mà nói, chỉ có pháp khí của Đại Trường Sinh mới có thể vận chuyển ra một phần căn nguyên chân uy của Vạn Tự Khí, không đến mức khiến pháp khí bị lu mờ.
Trên mặt biển phía dưới, Ẩn Quân một tay cầm Âm Phiên, một tay vung bút thanh đồng, bước nhanh như bay, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách.
Lông của bút thanh đồng như một thác nước màu trắng, lại giống như vạn tiễn cùng bắn, bay vút ra ngoài, vượt qua khoảng cách một dặm, đi trước chân thân của Ẩn Quân một bước quấn về phía Diêu Khiêm.
Diêu Khiêm nói:
- Hóa ra Phục Văn Ngạn là do Lê Tùng Cốc nhà ngươi giết.
Diêu Khiêm biết rõ sự đáng sợ của Tử Tiêu Lôi Ấn và bút thanh đồng, cho dù mặc Thủy Hành Long Lân Khải cũng không thể cố gắng chống đỡ.
- Vù!
Ánh mắt hắn sắc bén, một ngụm pháp khí và kinh văn do Dương Thần Cảnh ban cho trong Tổ Điền được thả ra, trong khoảnh khắc đã đánh nát hai Long Hồn, trào dâng như thủy triều về phía Ẩn Quân và Lý Duy Nhất.
Lông của bút thanh đồng bị ngụm pháp khí này chấn cho tán loạn, bay ngược về sau.
Ẩn Quân nâng ngang Âm Phiên, ngưng tụ ra một tấm khiên trận pháp hình tròn, cản lại thủy triều pháp khí đang trào tới, thân hình bị trùng kích lùi về phía sau.
Lý Duy Nhất nhíu mày, đành phải đánh ra Tử Tiêu Lôi Ấn để chống đỡ.
Từ dưới đáy Lôi Ấn, mấy chục tia lôi điện màu tím bay ra, ánh sáng chói mắt, âm thanh chói tai, va chạm với thủy triều pháp khí đang tràn tới. Lấy chiến lực hiện tại của hắn đã không còn quá e sợ một ngụm pháp khí của Đại Trường Sinh nữa.
Diêu Khiêm đánh lui Ẩn Quân và Lý Duy Nhất, nhân cơ hội xông ra khỏi vòng vây, một tiếng tủm vang lên, hắn đã trốn vào trong nước.
Lý Duy Nhất thốt lên:
- Hỏng rồi!
Lý Duy Nhất lấy niệm lực khóa chặt Diêu Khiêm, bám sát phía sau, lao xuống đáy nước.
Một lát sau, hắn liền đuổi kịp Diêu Khiêm trong nước.
Lý Duy Nhất thầm thắc mắc, không hiểu vì sao Diêu Khiêm không kích hoạt lực lượng của áo giáp trên người?
Diêu Khiêm muốn kích hoạt áo giáp lắm chứ? Chỉ là dòng nước xung quanh thân dường như hóa thành từng sợi dây thừng quấn lấy hắn, kìm lại tốc độ của hắn.
- Ầm!
- Ầm ầm!
Hai người kịch chiến trong nước, sau đó phá vỡ mặt biển, phóng lên tận trời.
Ẩn Quân đuổi theo đến nơi sững sờ, vốn tưởng rằng lần này lại để Diêu Khiêm chạy thoát, không ngờ Lý Duy Nhất lợi hại như vậy, có thể chặn hắn lại trong nước.
Thế là, hắn đánh ra quan ấn Châu Mục, công kích về phía bầu trời.
Diêu Khiêm vốn đã bị thương, hơn nữa lúc này hoàn toàn không còn chiến ý, chỉ muốn lập tức chạy trốn, trong lòng càng thêm kinh ngạc nghi ngờ, đoán rằng có đại năng nấp gần đây thi triển đạo thuật cản hắn lại.
Người này có thể nào là An Nhàn Tĩnh không?
Trong tình huống như vậy, mười phần chiến lực khó lòng phát huy ra bảy phần, hắn không thể tránh né, bị quan ấn Châu Mục đánh trúng.
- Bùm!
Chỗ bị đánh trúng, lực trùng kích xuyên qua giáp rơi vào thân thể, xương cốt đứt gãy, dập thịt, trong miệng phát ra âm thanh nặng nề, bị văng nghiêng rơi xuống mặt biển.
Máu rỉ ta từ khe hở vảy của áo giáp.
...