Đứa trẻ do Siêu Nhiên nữ thai nghén ra có sẵn huyết nhục Siêu Nhiên, hồn linh được pháp khí Siêu Nhiên uẩn dưỡng, tuy trong quá trình trưởng thành sau này sẽ không ngừng bị pha loãng, nhưng vẫn vô cùng mạnh mẽ, dễ tu luyện ra Trường Sinh Thể hơn những võ tu khác.
Lý Duy Nhất chăm chú nhìn vào màn giao tranh kịch liệt trên chiến đài, trong lòng âm thầm so sánh hai người bọn họ với Sinh Vô Luyến, Tử Vô Yếm.
Chiến đài cao hơn một trượng, được dựng bằng những tảng đá khổng lồ, trận văn chi chít nổi lên, dâng lên từng luồng tiên quang.
- Ầm ầm ầm!
Áo giáp của Duyên Chân vô cùng dày dặn, pháp khí dưới chân như biển, nhìn giống như một thiếu niên khoảng hai mươi tuổi, chưởng pháp vung lên mạnh mẽ.
Dưới sự gia trì của Siêu Nhiên kinh văn trong xương cốt, gân da, chiến lực của Duyên Chân hoàn toàn không thua kém hai người Sinh và Tử nắm giữ Sinh Mệnh Bắc Hải Đồ, Tử Vong Nam Sơn Kinh. Cả người Duyên Chân tràn đầy tinh khí thần, tuy rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn có thể chịu đựng được thế công của Thường Ngọc Kiếm, không hề bại trận.
Lý Duy Nhất phán đoán, dù thân thể của Duyên Chân chưa đạt tới Trường Sinh Thể chín phần chín, thì e là cũng cách không xa.
Một người nói:
- Đều là tu vi cửu trọng thế mà chiến lực cách biệt một trời một vực. Hai người này không chênh lệch bao nhiêu so với Trường Sinh cảnh!
- Ta thấy cho dù là Ma Đồng, gặp phải bọn họ cũng là bại nhiều thắng ít.
Tào Thập Tam và Thần Hoàng từng là cường giả Đạo Chủng cảnh đứng nhất nhì Thành Lăng Tiêu, sau khi hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí và tiên đạo kinh văn ở Đông Hải, vốn dĩ họ khí phách hiên ngang. Bọn họ dự định đến Động Khư Doanh để mài giũa, trùng kích Trường Sinh cảnh, sau đó sẽ dùng tư thế của cự đầu quay về Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải, khuấy đảo một thời đại phong vân của riêng mình.
Thế nhưng khi tới Động Khư Doanh, họ liên tiếp bị đả kích, ngay cả một trăm hạng đầu trong cuộc thử thách tân binh cũng không vào nổi.
Nếu không có chuyến đi Đông Hải, e là bọn họ đã rơi xuống hạng hai trăm, thậm chí là hạng ba trăm về sau.
Hiện tại, bọn họ đã dứt bỏ suy nghĩ trở về Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chỉ muốn lúc thi quý có thể lọt vào một trăm hạng đầu.
Trên chiến đài.
Duyên Chân tự biết lực lượng không bằng Thường Ngọc Kiếm, liền nhanh chóng thay đổi chiến pháp, lấy ra ba món chiến binh Pháp khí, thi triển đạo thuật, không còn đấu cứng nữa, mà tìm kiếm sơ hở của đối phương trong lúc phòng thủ.
Thường Ngọc Kiếm lạnh lùng nói:
- Kỹ thuật chỉ đến thế thôi sao? Vậy thì kết thúc chiến đấu đi.
Thường Ngọc Kiếm cười dài một tiếng, từ trong Tổ Điền thả ra ngàn luồng kiếm khí. Bóng kiếm lập tức bao trùm toàn bộ chiến đài, còn hắn giống như một tuyệt thế kiếm tiên.
Nếu không có trận pháp ngăn cản, toàn bộ bình nguyên võ trường đều sẽ nằm trong phạm vi tấn công của hắn.
Sau khi chống đỡ được tám kiếm dốc toàn lực của Thường Ngọc Kiếm, theo một tiếng vang kim loại va chạm điếc tai, Duyên Chân bay ngược ra sau, rơi xuống chiến đài, thân hình lùi mãi không dừng.
Duyên Chân đứng vững lại, sắc mặt trắng bệch. Hắn cúi đầu nhìn ngực giáp lõm xuống, cố gắng nuốt ngược một búng máu trong cổ họng.
Vừa rồi hắn đã bị Thường Ngọc Kiếm vỗ ngang một kiếm đánh bay đi.
Nếu không có bộ áo giáp này, nếu thanh kiếm đó không phải vỗ mà là chém, thì thân thể hắn đã đứt thành hai khúc.
Duyên Chân nói:
- Ta đã sớm nghe nói, võ tu luyện ra Trường Sinh Thể, ở Trường Sinh cảnh, sẽ mạnh hơn một, hai phần trong cùng cảnh giới. Ta thấy, ngươi không chỉ là nâng cao một, hai phần!
Hai mắt Duyên Chân lộ ra vẻ không khuất phục, nhìn chăm chú vào bóng dáng oai hùng trên chiến đài, cảm giác thất bại trong lòng cực kỳ mãnh liệt.
Trong mấy chục năm qua, hắn vẫn luôn bách chiến bách thắng trong đám người cùng thế hệ, là thiếu chủ trong miệng mọi người. Dù ở Độ Ách Giới Cảnh, nhưng Duyên Chân hoàn toàn khinh thường việc bái sư vào Độ Ách Quan, chưa bao giờ để vị trí thiếu niên Thiên Tử kia vào trong mắt, mười tuổi đã lập chí trở thành Võ Đạo Thiên Tử.
Cảm giác thất bại rất nhanh bị thiêu rụi, biến thành đấu chí nồng đậm.
Thường Ngọc Kiếm thong dong thu kiếm về Tổ Điền, cười nói:
- Bởi vì hiện tại chúng ta đều là Đạo Chủng cảnh! Một khi đột phá đến Trường Sinh cảnh, lấy cường độ thân thể của ngươi, có lẽ trong vòng vài ngày là có thể tu luyện ra Trường Sinh Thể, chúng ta cũng sẽ không còn chênh lệch nữa. Cách nói chênh lệch một, hai phần rất khó nói rõ, ta ở Trường Sinh cảnh đợi ngươi, đến lúc đó, chúng ta lại từ từ tìm tòi nghiên cứu.
Hắn cho rằng, sau trận chiến này Duyên Chân chắc chắn sẽ liều mạng tu thành Trường Sinh Thể. Còn Thường Ngọc Kiếm sẽ lập tức phá cảnh, bỏ xa đối phương về mặt cảnh giới.
Nói ra những lời vừa rồi hoàn toàn là một trận đấu pháp khác về mặt tâm lý.
Thường Ngọc Kiếm oai phong lẫm liệt như vậy, lại mang theo tinh khí thần đại thắng, tự nhiên thu hút được ánh mắt kính ngưỡng, mến mộ, ghen tị, khâm phục của vô số võ tu xung quanh chiến đài.
Gần một trăm Tiêu Binh của Ngọc Kiếm Vệ ồn ào khen hay.
Kiêu Vệ giành chiến thắng, bọn họ cũng thấy vinh dự, cảm giác trung thành càng thêm mãnh liệt.
Một Tiêu Binh trung đẳng cửu trọng cảm thán:
- Sau trận chiến này, Thường Ngọc Kiếm đã nắm chắc vị trí số một trong tất cả các kỳ thi quý và thi năm của thời hạn ba năm tân binh, xác suất lớn sẽ nhận được toàn bộ điểm công lao và tài nguyên ban thưởng, ưu thế sẽ càng ngày càng lớn.
Đám người Lục Thanh, Đồng Yên Tuyết, Ngu Chính nằm trong mười hạng đầu của thử thách tân binh lại không hề nghĩ như vậy.
Cái gọi là ưu thế một, hai phần đó, chỉ là một phán đoán đại khái của một số Cổ Giáo dựa trên biểu hiện của các đệ tử đã tu luyện ra Trường Sinh Thể qua các thời đại. Không phải là không thể đuổi kịp, không thể chiến thắng.
Bọn họ sẽ không liều mạng tu Trường Sinh Thể, mà muốn phá cảnh Trường Sinh với tốc độ nhanh nhất, đi vào trong Vong Giả U Cảnh để tìm kiếm cơ duyên vượt qua Thường Ngọc Kiếm.
Vong Giả U Cảnh đã nhấn chìm nhiều tổ tích, thành trì, tông môn, cổ quốc. Không ít võ tu đến vì điều này, họ biết được một số thông tin bí ẩn từ chỗ những Tiêu Linh lâu năm.
Dưới sự chú ý của vô số con mắt, Thường Ngọc Kiếm xoay người lại, nhìn về phía Lý Duy Nhất đang đứng dưới chiến đài:
- Duy Nhất huynh, ngươi xem hiện tại ta so với Sinh, Tử chân truyền của Đạo Giáo thì như thế nào?
Ánh mắt mọi người lúc đầu đầy nghi hoặc, không hiểu vì sao Thường Ngọc Kiếm đột nhiên hỏi câu này với một võ tu.
Lát sau, có người phản ứng lại, hoảng sợ kêu lên:
- Lẽ nào hắn chính là Lý Duy Nhất đứng đầu Công Lao Bảng? Nghe nói ở Đông Hảim hắn đã đánh bại chân truyền Đạo Giáo Sinh Vô Luyến.
- Đánh bại chân truyền Đạo Giáo sao? Tân binh đợt này của chúng ta sao mà có nhiều nhân vật nghịch thiên như vậy?
- Là người có điểm công lao ba vạn ư?
...
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Lý Duy Nhất, có nghi hoặc, có tò mò, cũng có cả kinh ngạc.
Hết cách rồi, hạng nhất Công Lao Bảng một tháng trước gây ra sóng to gió lớn trong Tân Binh Doanh, dẫn đến đủ loại suy đoán. Thân phận, lai lịch của Lý Duy Nhất đã bị một số võ tu có mạng lưới quan hệ rộng nghe ngóng được.