Đánh bại Sinh Vô Luyến tuyệt đối là một chiến tích huy hoàng, nhưng đa số mọi người thực ra đều nửa tin nửa ngờ. Người trong thiên hạ luôn thích bợ đỡ kẻ trên, chà đạp người dưới, các loại lời đồn đại mà tai nghe được, mười thì có tám, chín phần đều đã bị bóp méo.
Lý Duy Nhất bình phẩm chân thật:
- Sinh Vô Luyến không bằng Thường huynh.
Thường Ngọc Kiếm hỏi:
- Vậy khi nào chúng ta luận bàn một chút? Không phải khiêu chiến, mà là luận bàn riêng tư.
Hắn nắm rõ lai lịch của Lý Duy Nhất như lòng bàn tay, có ý định kết giao, thậm chí là chiêu mộ. Thế lực và thực lực của Thường gia quả thực khổng lồ hơn Cửu Lê Tộc và Tả Khâu Môn Đình quá nhiều.
Công khai quyết đấu, bất kể ai thua ai thắng đều không thể thiếu việc bị người xem bình phẩm, ngược lại sẽ làm tổn thương hòa khí.
Lý Duy Nhất cảm nhận được thiện ý của Thường Ngọc Kiếm, cũng nhìn ra tâm trí Thường Ngọc Kiếm phi phàm, cho dù là lúc đắc ý nhất cũng không hề kiêu ngạo tự đại.
Nhưng những võ tu khác đang có mặt tại đây lại không có phần tu dưỡng này.
Vô số ánh mắt rục rịch muốn thử đổ dồn vào người Lý Duy Nhất. Bọn họ rất có đấu chí, hễ gặp kẻ mạnh là muốn khiêu chiến, cho dù thua thì cũng là mài giũa mình.
Lý Duy Nhất không muốn bị vô số người khiêu chiến, quá lãng phí thời gian, còn bộc lộ tài năng quá mức.
Quan trọng nhất là, tạm thời hắn không thiếu tiền. Nếu không, chắc chắn hắn sẽ thu phí, đón nhận lời khiêu chiến của mọi người, kiếm một khoản tiền lớn.
Lý Duy Nhất lộ ra nụ cười khổ, nói như vậy:
- Ta ở Phong Phủ chủng đạo, tiền đồ mù mịt, tạm thời không có hứng thú với việc luận bàn võ đạo.
Sau đó hắn lại nhìn về phía mọi người:
- Thật hâm mộ các ngươi, có thể trùng kích Trường Sinh cảnh. Đạo Chủng cảnh có mạnh đến đâu cũng không thể là đối thủ của võ tu Trường Sinh cảnh.
Nghe đến Phong Phủ chủng đạo, lại gây ra một trận xôn xao trên bình nguyên võ trường.
Rất nhiều võ tu đều thì thầm bàn tán, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
- Phong Phủ chủng đạo mà có thể đánh bại chân truyền Đạo Giáo sao? Chắc chắn là sử dụng thủ đoạn đặc thù nào đó, ta đã nói rồi mà, tin lời đồn ba phần đã là nhiều.
- Có thể khiến Thường Ngọc Kiếm nói ra hai chữ luận bàn, chắc chắn thực lực rất mạnh.
- Giống như chính hắn nói, ở Đạo Chủng cảnh có mạnh thế nào, chỉ cần chúng ta phá cảnh là có thể bỏ xa hắn lại phía sau.
...
Đồ Nam Phong vẫn luôn đứng ở đằng xa quan chiến bước nhanh đi tới, thân hình cường tráng vạm vỡ thả ra khí tràng ngang ngược mạnh mẽ, hét lớn một tiếng:
- Các ngươi nhìn náo nhiệt cái gì? Pháp khí đã khôi phục hoàn toàn rồi à? Sơn Thế Đại Trận đã bố trí xong, cường độ huấn luyện buổi chiều sẽ gấp đôi buổi sáng. Trong Vong Giả U Cảnh, không thể thổ nạp thiên địa pháp khí, chỉ có thể dựa vào cửu tuyền bên trong cơ thể. Mọi người buộc phải học cách sử dụng hợp lý từng luồng pháp khí, buộc phải lớn mạnh tuyền nhãn cửu tuyền của mình trong lúc huấn luyện.
Đồ Nam Phong chỉ điểm:
- Lý Duy Nhất, ngươi đã tìm Kiêu Vệ báo cáo chưa? Ngươi gia nhập vệ nào?
Đám người Lục Thanh, Ngu Chính, Đồng Yên Tuyết đều nhìn qua, chú ý tới việc này.
Lỡ như Lý Duy Nhất chọn vệ mà bọn họ đang ở, thì sẽ là một chuyện cực kỳ đau đầu.
Dù cho hắn là Phong Phủ chủng đạo, vô duyên với võ đạo, nhưng chỉ bằng thân phận đứng nhất Công Lao Bảng đè trên đầu bọn họ, đó cũng chẳng phải là một chuyện dễ chịu gì.
Mỗi Tiêu Binh đều có thiên phú dị bẩm, xác suất tu luyện tới Trường Sinh cảnh không hề nhỏ.
Một vệ có hàng trăm Tiêu Binh, đây là một thế lực lớn mạnh cỡ nào?
Đám Kiêu Vệ và Phó Kiêu Vệ xem những Tiêu Binh này là phe cánh của riêng mình, không cho phép người khác nhúng tay vào. Ở ngoài Tiêu Linh Quân, mỗi người bọn họ đều có thân phận phi phàm, có thiếu chủ của tông môn, có quý tộc hoàng đình, có đích trưởng của Ức Tộc, họ có tương lai riêng tại Sinh Cảnh của mỗi người.
Tiêu Linh Quân không phải là tông môn, thời gian tự do và thời gian phục dịch chia đều một nửa.
Làm sao có thể không nhân cơ hội này mà chiêu mộ?
Thường Ngọc Kiếm bước xuống chiến đài, rảo bước đi tới, đưa ra lời mời:
- Duy Nhất huynh đương nhiên là gia nhập Ngọc Kiếm Vệ của ta rồi.
Đồ Nam Phong nhìn về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất đã sớm có quyết định, hành lễ với Đồ Nam Phong, sau đó chắp tay với Thường Ngọc Kiếm:
- Đa tạ thịnh tình mời của Thường huynh, nhưng... e rằng thời gian tới ta chủ yếu tu hành niệm lực, cố gắng có được chút thành tựu trên con đường khác.
Nghe được lời này, rất nhiều võ tu đang âm thầm quan sát bên này đều lộ vẻ nhẹ nhõm, họ có thể hiểu được lựa chọn này của hắn.
Thường Ngọc Kiếm híp hai mắt lại, không mấy tin tưởng Lý Duy Nhất là một người sẽ dễ dàng nhận mệnh.
Không tiện nói quá sâu với người mới quen, hắn bèn cười nói:
- Lấy thiên phú niệm lực của ngươi, việc trở thành Thánh Linh Niệm Sư đã ở ngay trước mắt. Chiến lực của Thánh Linh Niệm Sư ở cùng cảnh giới cũng chưa chắc đã yếu hơn võ tu, chú thuật của vị Kiêu Vệ Niệm Sư Vệ kia cũng rất lợi hại.
...
Lý Duy Nhất và Thái Sử Vũ rời khỏi bình nguyên võ trường, đi vào dãy núi được mây mù bao phủ.
Men theo con đường đá trên núi đi về phía Diễm Tuyệt Sơn, nơi đặt Tân Binh Doanh của Niệm Sư Vệ. Vách núi cheo leo của hai ngọn núi có thác nước cao ngàn trượng đổ xuống, cũng có các loại kiến trúc thấp thoáng giữa rừng cây cổ thụ.
Nghe nói, những Tiêu Linh đã đạt tới Trường Sinh cảnh, Thánh Linh Niệm Sư chính là ở trong những cổ điện các và động phủ này.
Nơi đặt Động Khư Doanh là khu vực cũ của Ức Tông, chiếm diện tích hơn trăm dặm, giống như một tiểu thiên địa độc lập.
Nơi này từng được gọi là Tiên Hà Tông, trăm năm trước đã bị hủy diệt trong một trận nguyền rủa. Toàn tông môn chỉ trong một đêm tất cả đều bị trúng nguyền rủa, giống như thảo mộc khô héo, hóa thành từng cái thi thể khô quắt.
Những đệ tử không có mặt trong tông môn, cho dù ở tít Sinh Cảnh khác xa xôi cũng không thoát chết được.
Không ai biết đã xảy ra chuyện gì.
Tóm lại, khu vực xung quanh Tiên Hà Tông đã trở thành khu cấm kỵ nguyền rủa của Xích Minh Giới Cảnh, không có tu giả nào dám tới gần. Trận tai họa nguyền rủa của trăm năm trước cho đến nay vẫn còn lưu truyền trong Sinh Cảnh, ai nhắc tới là biến sắc mặt, cực kỳ khủng khiếp dọa người.
Tiêu Linh Quân chịu trách nhiệm điều tra tai họa nguyền rủa này, dường như đã tra ra được kết quả, nhưng không hề công khai, chỉ có Tiêu Tôn và Phó Tiêu Tôn mới biết được chân tướng.
Hai người lướt đi rất nhanh trên con đường đá, băng qua từng hồ nước và cánh rừng cổ thụ, không dám bay thẳng lên vì sợ chạm tới trận pháp vô hình.
Thái Sử Vũ nói:
- Diễm Tuyệt Sơn nằm gần Vong Giả U Cảnh, ở cực nam Động Khư Doanh, cách bình nguyên võ trường ở ngọn núi phía trước hai trăm dặm. Nghe nói, những người đã chết vì bị nguyền rủa của Ức Tông kia vốn dĩ ở đây, tất cả đều được chôn cất trong ngọn núi này.
Lý Duy Nhất đưa ra nghi ngờ:
- Sao có thể chứ? Thi thể bị nguyền rủa chắc chắn sẽ bị thiêu hủy.
Dọc theo thế núi Diễm Tuyệt Sơn leo lên trên, Lý Duy Nhất cảm thấy càng lúc càng nóng bức, tò mò hỏi:
- Ngươi đã gia nhập Niệm Sư Vệ, vậy đến bình nguyên võ trường làm gì?
- Đưa trận kỳ! Bình nguyên võ trường phải bố trí Sơn Thế Đại Trận, nâng cao cường độ huấn luyện.