Phong Hỏa Lôi Điện (1)

Đường Vãn Châu không làm được.

Chân truyền Cổ Giáo và môn sinh Thiên Tử cũng không làm được.

Có thể hòa nhau đã là cực hạn rồi, dù cho đó là Trường Sinh cảnh yếu nhất. Đương nhiên, sử dụng trọng khí nghịch thiên và những thủ đoạn đặc biệt không phải tự mình tế luyện thì vẫn có thể thử sức.

Huyết Ngọc Tài mới phá cảnh được một tháng, nhưng tuyệt đối không phải là Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng yếu nhất.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta có thể hiểu được tâm trạng muốn lấy lại Huyết Trì Ngân Hải của ngươi. Nhưng nếu ta phá cảnh đến Thánh Linh Niệm Sư, ngươi sẽ không có bất kỳ cơ hội chiến thắng nào nữa đâu.

Huyết Ngọc Tài nói:

- Chưa chắc?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta đã cho ngươi cơ hội! Ta chỉ hy vọng, bất luận kết quả thắng thua, giữa chúng ta sẽ không còn bất cứ ân oán nào nữa. Đến Động Khư Doanh là để tu hành, để mài giũa, để đối phó với mối đe dọa sinh tử từ Vong Giả U Cảnh, ta không muốn cứ mãi đề phòng Tiêu Binh trong Niệm Sư Vệ, như vậy mệt lắm.

Mặc cho ai cũng có thể nghe ra sự tự tin và ngạo khí trong giọng điệu của Lý Duy Nhất, có người cảm thấy hắn quá ngông cuồng, tự phụ quá mức. Có người lại rất tán thưởng, thích cỗ duệ khí này.

Chỉ có Thái Sử Vũ biết, từng chữ của Lý Duy Nhất đều xuất phát từ nội tâm, không có nửa phần ngạo mạn, là hắn thật sự đang cho Huyết Ngọc Tài cơ hội.

Ánh mắt lạnh lùng của Thanh Tử Khâm thu lại, bình tĩnh xuống, không nhìn thêm Lý Duy Nhất và Huyết Ngọc Tài một cái nào nữa, cứ thế đi thẳng vào sâu trong doanh địa, phía sau là hơn mười cỗ thây khô đồng hành. Vốn tưởng Huyết Ngọc Tài cậy thế bắt nạt người khác, không ngờ là nàng lo chuyện bao đồng.

Huyết Ngọc Tài nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất giây lát, nói:

- Được, chỉ cần có thể đánh ngang tay với ta, liền tính là ngươi thắng.

Từ Linh Giới ở mi tâm của hắn bay ra một pháp trượng bằng ngọc, nhìn giống như cành cây, lấp lánh trong suốt:

- Cây trượng này không quý giá bằng Huyết Trì Ngân Hải, nhưng tuyệt đối được tính là giá trị liên thành. Nếu ngươi chiến thắng, nó sẽ thuộc về ngươi.

Lý Duy Nhất nói:

- So với thanh pháp trượng này, ta càng có hứng thú với tòa điện các dưới núi của ngươi hơn.

Huyết Ngọc Tài hơi thẫn thờ, đôi mắt híp lại.

Thanh ngọc trượng trong tay mình còn hơn cái tòa điện các đó gấp mấy lần, gấp chục lần.

Trong đám Linh Niệm Sư ở doanh trại, có người vạch trần huyền cơ trong đó:

- Điện các dưới núi đều là nơi Thánh Linh Niệm Sư của Ức Tông năm xưa sinh sống. Thanh Âm Các mà đội trưởng đội hai chọn trúng nằm ngay bên cạnh điện các của Phó Kiêu Vệ, Lý Duy Nhất rõ là có ý đồ.

Một cường giả cấp đội trưởng mỉm cười nói:

- Sớm đã nghe nói, hắn vì Phó Kiêu Vệ nên mới đến Niệm Sư Vệ. Hơn nữa, ngày đầu tiên đến đã đánh một trận với Phó Kiêu Vệ, ép buộc nàng cho gia nhập đội một.

- Rào!

Linh quang chợt lóe.

Viên Kính Tam xuất hiện trên đỉnh của một tòa doanh trại cao ba tầng trong Tân Binh Doanh Niệm Sư Vệ, vầng sáng tỏa ra từ pháp bào hệt như gợn sóng, cao giọng nói:

- Ở trong doanh địa, thua cũng không sao, ở bên ngoài mà đánh giá sai thực lực của mình và đối thủ, thua là sẽ phải bỏ mạng. Ta cho rằng trận chiến này rất có ý nghĩa giáo dục. Bây giờ bản giáo tập cho các ngươi cơ hội, phân định cao thấp, trút bỏ ân oán, mong là các ngươi thật sự có thể nói được làm được.

Hắn bấm chỉ quyết, tay áo vung lên.

Lập tức, một biển linh quang mênh mông từ sườn núi chỗ doanh địa cuồn cuộn chảy ra ngoài xa mấy chục dặm, hình thành một vùng quang hải, phô bày cảnh giới tu vi sâu không lường được.

- Chiến đài đã được thiết lập cho các ngươi rồi!

- Tất cả Tiêu Binh, đều ra đây quan chiến đi, hãy xem cho kỹ đẳng cấp của Thánh Linh Niệm Sư.

Thái Sử Vũ cất giọng dõng dạc:

- Lý Duy Nhất là Ngự Trùng Sư! Ta cảm thấy, nếu Huyết Ngọc Tài chủ động khiêu chiến, hắn hoàn toàn có thể sử dụng bảy con kỳ trùng mà mình nuôi.

Thái Sử Vũ tận mắt chứng kiến trận chiến dưới lòng đất Đông Hải đó, biết Lý Duy Nhất dựa vào bảy con kỳ trùng mới có thể đánh bại Sinh Vô Luyến.

- Hắn có thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào, bao gồm bí thuật niệm võ kết hợp, quan bào Châu Mục, Tử Tiêu Lôi Ấn.

Huyết Ngọc Tài đi ra ngoài doanh trại trước, tiếp đó, chân đạp lên cây cầu huyết vụ, rơi xuống quang hải cách đó mấy dặm.

Hắn xoay người, tay cầm pháp trượng đứng im chờ đợi.

Hắn tuyệt đối không phải là kẻ khinh địch bất cẩn, mà là làm việc cẩn thận, từ lâu đã điều tra rõ ràng về Lý Duy Nhất, hiểu rõ nhân vật phong vân hạng nhất Công Lao Bảng này như lòng bàn tay.

Thái Sử Vũ nhíu chặt mày, hạ giọng truyền âm nói:

- Có chút không ổn! Đối phương hoàn toàn nắm rõ thực lực và thủ đoạn của ngươi, hiển nhiên đã có biện pháp ứng phó.

- Người ta chính là Thánh Linh Niệm Sư! Thủ đoạn có nhiều thế nào đi chăng nữa, trước mặt cảnh giới tu vi tuyệt đối cũng hoàn toàn vô nghĩa.

Lý Duy Nhất buông một câu tăng chí khí của người khác, hạ uy phong của mình.

Lập tức, hắn triệu hoán Vạn Vật Trượng Mâu, sải bước tiến vào vùng quang hải. Mỗi một bước đi, linh quang ba màu nở rộ giữa mi tâm hắn càng thêm chói lóa.

Quang ảnh linh thần Phù Tang Thần Thụ cao đến mấy chục trượng hiện lên, cành cây như sắt thép, lá cây hệt như những đốm lửa, quá mức thần dị, rậm rạp, chiếu sáng rực rỡ một vùng mười mấy dặm xung quanh thành màu vàng đỏ.

Theo từng tầng sóng lửa của Phù Tang Thần Thụ cuộn trào về hướng doanh địa Diễm Tuyệt Sơn, đám người Niệm Sư Vệ nhất thời đưa mắt nhìn nhau, cảm nhận được thực lực không thể khinh thường của Lý Duy Nhất.

- Linh thần của hắn vậy mà thực sự là Phù Tang Thần Thụ.

- Các ngươi nói xem, linh quang Kim Ô Hỏa Diễm của hắn so với Quang Minh Tịnh Hỏa của Kiêu Vệ, cùng Thái Dương Thánh Hà của Phó Kiêu Vệ, ai lợi hại hơn?

- Kim Ô Hỏa Diễm và Thái Dương Thánh Hà hẳn là ngang tài ngang sức, Quang Minh Tịnh Hỏa chắc chắn nhỉnh hơn một chút.

...

Trong tiếng bàn luận xôn xao trên quang hải, Huyết Ngọc Tài và Lý Duy Nhất mỗi người đều tự bày trận pháp.

Từ trong Tổ Điền của Huyết Ngọc Tài bay ra ba mươi sáu viên Huyết Tinh thượng phẩm, xếp thành vòng tròn, đường kính một dặm, trôi lơ lửng quanh người hắn. Trên Huyết Tinh hiện lên trận văn dày đặc, bắn ra rào chắn lưới ánh sáng màu máu.

Hơn hai ngàn trận văn hiện ra.

Hắn cũng tu luyện võ đạo, hơn nữa, võ đạo đã đạt đến Đạo Chủng cảnh thất trọng.

Bách văn bảo vệ trấn, thiên văn bảo vệ thành.

Nhờ vào trận này, một mình Huyết Ngọc Tài cũng có thể trấn thủ một tòa thành trì.

- Đây là một tòa thủ trận thuộc loại phòng ngự! Huyết Ngọc Tài rất cẩn thận, một khi trận pháp này thành hình, đã đứng ở vị thế bất bại.

- Trận chiến này, hắn không thắng có nghĩa là thua! Không bại thì có ý nghĩa gì chứ?

- Rào!

Quang ảnh Phù Tang Thần Thụ tuôn ra từng trận văn, một vầng mặt trời đỏ rực chậm rãi dâng lên trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất, lao thẳng về phía trận thế mà Huyết Ngọc Tài đã bố trí.

Là Triều Dương Chân Linh Đại Trận.

Làn sóng nhiệt cuộn trào, ngọn lửa nung chín không khí.

- Ầm ầm ầm!

Triều dương rơi xuống, đánh cho trận pháp phòng ngự trên đỉnh đầu Huyết Ngọc Tài run rẩy kịch liệt, năng lượng kình khí khuếch tán ra bên ngoài.

Thân hình Huyết Ngọc Tài sừng sững bất động, vung pháp trượng như nước chảy mây trôi, cách không đánh nát triều dương.

Khoảnh khắc tiếp theo, một trận bàn có đường kính vài chục trượng xoay tròn bay lên, chặn lại ngọn lửa phun ra từ Phù Tang Thần Thụ, từ hướng ngược lại trấn áp xuống đỉnh đầu Lý Duy Nhất.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters