Không một ai nhìn rõ trận bàn kia được ngưng tụ ra bằng cách nào, tốc độ thi thuật của Thánh Linh Niệm Sư là cực kỳ nhanh.
Quanh trận bàn ngưng tụ ra mây mù, nặng tựa núi non. Không những rơi từ trên cao xuống, mà từ bốn phương tám hướng đều có trận văn ép tới, nhằm giam cầm thân hình của Lý Duy Nhất, không cho hắn trốn thoát.
- Rào!
Một tòa đài sen Hi Hòa Hoa bay ra từ Phong Phủ, giải phóng ra bốn loại thuộc tính trận văn gồm phong hỏa lôi điện. Gió hóa thành vòng xoáy khổng lồ, ngọn lửa lan rộng từng vòng, tiếng sấm làm rung chuyển không gian, điện quang bắn ra bốn phía.
Phong Trận, Hỏa Trận, Lôi Trận, Điện Trận được khắc trên bốn trang Đại Thư, giấu bên trong Hi Hòa Hoa.
Lý Duy Nhất vẫn luôn tham ngộ bốn trang Đại Thư có được từ chỗ Phó Nham Tử, có thể sử dụng chúng như bốn món Pháp khí, đánh thức lực lượng phong, hỏa, lôi, điện bên trong.
Bốn loại trận pháp mang bốn loại thuộc tính, đây cũng là lần đầu tiên Lý Duy Nhất luyện chế, chuẩn bị mượn cơ hội này kiểm tra xem có khả thi hay không.
Bốn tòa trận bàn vây quanh quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, bốn loại lực lượng này cản lại trận bàn do Huyết Ngọc Tài giáng xuống.
- Rào!
Lý Duy Nhất cầm Vạn Vật Trượng Mâu giơ cao qua đỉnh đầu, kéo lấy từng luồng ánh sáng chói lọi của thái dương trên bầu trời xuống, giống như một dòng sông ánh sáng, đánh nát trận bàn đang đè lên phía trên Phù Tang Thần Thụ.
Sau đó, hắn khống chế Hi Hòa Hoa cùng quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, và bốn trận phong hỏa lôi điện va chạm với trận pháp phòng ngự màu máu đang bao phủ trong vòng một dặm xung quanh Huyết Ngọc Tài.
- Ầm ầm ầm!
Hai luồng lực lượng va chạm vào nhau, khiến quang hải trong bán kính mấy chục dặm chấn động dữ dội, huyết quang và hỏa diễm thi nhau cắn nuốt lẫn nhau.
Bên ngoài doanh địa, vang lên từng tiếng kinh hô.
Thanh Tử Khâm đang ở bên trong doanh địa cũng bị luồng sức mạnh dao động này kinh động, bước ra. Bóng dáng nàng yểu điệu như tranh, đứng trước cổng doanh trại, ánh mắt khá là kinh ngạc. Nàng không ngờ tạo nghệ trận pháp của Lý Duy Nhất cao thâm đến vậy.
Nếu võ đạo của hắn cũng mạnh như trong lời đồn, vậy thì trận chiến này quả thực rất đáng xem.
- Gào!
Một tiếng sư tử hống điếc tai nhức óc bùng nổ ra từ bên trong huyết sắc trận quang.
Huyết Ngọc Tài phóng thích ra linh thần, đó là một con sư tử màu máu, dài tới bảy tám chục trượng, to như một ngọn đồi nhỏ, khí thế hùng hồn.
Lông bờm trên cổ nó dày đặc, hai mắt như hai vũng máu, súc thế xông ra, trực tiếp đâm văng quang ảnh Phù Tang Thần Thụ và bốn trận phong hỏa lôi điện ra ngoài.
Trên đài sen Hi Hòa Hoa, Lý Duy Nhất bị hất bay ngược về phía sau xa hai, ba dặm, rõ ràng có thể cảm nhận được, lúc nãy có một luồng sức mạnh công kích hồn phách kinh khủng giáng xuống người hắn.
Là Thiên Xung Phách!
Thiên Xung Phách đã hoàn toàn hòa làm một với linh thần Huyết Sư.
- Không ngờ lại ép Huyết Ngọc Tài phải dùng đến linh thần.
Đội phó đội một Vân Tung cảm thán, đã có nhận thức sâu sắc về tạo nghệ niệm lực của Lý Duy Nhất.
Thái Sử Vũ hoàn toàn yên tâm, mỉm cười nói:
- Ta thấy, trận chiến này khó đoán rồi đây! Bí thuật niệm võ kết hợp của Lý Duy Nhất, cùng với trận pháp hợp kích của bảy con kỳ trùng mới là thủ đoạn mạnh nhất.
Nằm ở giữa trung tâm của trận pháp phòng ngự màu máu, tâm tình của Huyết Ngọc Tài rất nặng nề.
Đã tung ra linh thần rồi, vậy mà không thể đánh trọng thương được ý thức của đối phương.
Tình huống hiện tại, có sai lệch so với những thông tin mà hắn thu thập được, thực lực niệm lực của Lý Duy Nhất mạnh đến mức đáng sợ, tuyệt đối không chỉ là phụ tu.
Lý Duy Nhất đã có hiểu biết khái quát về thực lực niệm lực hiện tại của bản thân, cười nhạt nói:
- Thánh Linh Niệm Sư quả nhiên lợi hại! Nếu chỉ dựa vào thủ đoạn niệm lực, ta không phải là đối thủ của ngươi.
Cho đến thời khắc này, Huyết Ngọc Tài mới thực sự cảm nhận được sự ngông cuồng của Lý Duy Nhất, trước đó chỉ cảm thấy hắn tâm cao khí ngạo mà thôi.
Hắn quát lớn:
- Vậy thì hãy lấy bản lĩnh thật sự của ngươi ra đi, tiếp theo ta cũng sẽ dốc toàn lực ứng phó!
- Tứ Phương Huyết Thần Trận!
Huyết Ngọc Tài cắm pháp trượng xuống vân hải, hai tay dang rộng ra, trên da thịt khắp cả người xuất hiện những trận văn màu máu dày đặc, huyết sắc linh quang bên trong Linh Giới giữa mi tâm được giải phóng hoàn toàn.
- Rào! Rào! Rào...
Bốn bức tượng Huyết Thần liên tiếp bước ra từ trong bóng tối sau lưng Huyết Ngọc Tài, trên thân viết đầy những trận văn.
Bọn chúng cao tới năm mét, thân hình gầy đét, có tới ba con mắt, sát khí xông tận trời cao.
Dựa vào bốn bức tượng Huyết Thần này, hắn sợ gì bảy con kỳ trùng của Lý Duy Nhất chứ?
Vân Tung cảm nhận được khí tức đáng sợ mà lại quen thuộc kia, hoảng sợ nói:
- Đội trưởng, có điều không ổn rồi! Lúc thử thách tân binh, bốn Huyết Thần này đều có thực lực dưới Trường Sinh cảnh. Giờ phút này sao lại mang đến cho ta uy áp không thua gì cự đầu Trường Sinh cảnh?
Thanh Tử Khâm nói:
- Trong một tháng hắn vào Hỏa Uyên, đã tế luyện một Huyết Thần trong đó lên cấp độ Trường Sinh cảnh rồi.
Vân Tung kinh hãi nói:
- Đợi đến lúc hắn tế luyện thành công toàn bộ bốn Huyết Thần, chẳng phải tương đương với nắm trong tay bốn võ tu Trường Sinh cảnh sao? Sau khi kết thành trận pháp, lúc thử thách năm sau, còn ai là đối thủ của hắn nữa? Bên võ tu, e là chỉ có Thường Ngọc Kiếm là có thể ứng phó được.
- Đợi hắn tế luyện ra được rồi tính sau!
Thanh Tử Khâm với một đôi mắt phượng sáng ngời nhìn chăm chú vào hai người trên chiến trường quang hải, giọng điệu bình thản, không cảm thấy mảy may áp lực.
Thái Sử Vũ bĩu môi:
- Tế luyện đâu có dễ vậy? Mỗi cái đều sẽ hao tốn nhiều tài nguyên và vật liệu. Hắn biết rõ, Lý Duy Nhất nuôi bảy con kỳ trùng cũng đã phải tiêu tốn một khoản tài phú nhiều không đếm xuể.
Huyết Ngọc Tài như một vầng mặt trời đỏ máu, mang theo trận pháp phòng ngự và bốn bức tượng Huyết Thần bay vọt lên không trung, đáp xuống đỉnh đầu của linh thần Huyết Sư, điên cuồng lao về phía Lý Duy Nhất tấn công, chuẩn bị kết thúc trận chiến.
Cái loại khí thế kia quả thực giống như gặp núi mở núi, gặp biển dời biển.
Lý Duy Nhất không nhanh không chậm, tay cầm Vạn Vật Trượng Mâu, lẩm bẩm chữ Đấu. Tức thì, vầng sáng thái dương mênh mông trên bầu trời bị kéo xuống, dung hợp với linh quang ba màu trong cơ thể hắn, ngưng tụ thành một bộ áo giáp.
Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào bốn bức tượng Huyết Thần đang lao xuống từ trên không trung.
Hắn phát hiện ra, linh quang giữa chúng hòa quyện vào nhau, trận văn cộng hưởng, trận pháp hợp kích cực kỳ cao minh.
- Vèo! Vèo...
Từ mi tâm của Lý Duy Nhất bay ra mười tấm Thiên Kiếm Phù, hóa thành mười thanh phù kiếm màu vàng đan chéo vào nhau, kiếm khí dâng trào, xuyên qua giữa thiên địa, đón lấy bốn bức tượng Huyết Thần đang bay tới.
Cùng lúc đó, thân thể hắn biến thành một luồng sáng lao ra, va chạm vào trận pháp phòng ngự màu máu có đường kính một dặm do Huyết Ngọc Tài bố trí.
Một mâu đâm ra, với sức mạnh bẻ gãy nghiền nát xuyên thủng nó.
- Ầm ầm ầm!
Đám Linh Niệm Sư bên ngoài doanh trại ở lưng chừng núi Diễm Tuyệt Sơn vẫn chưa kịp phản ứng, bốn Huyết Thần đã bị phù kiếm đâm thủng hết ba cái, nổ tung thành ba đám huyết vụ.