Thánh Linh (2)

Sau khi Lý Duy Nhất nuốt Thánh Linh Đan vào, từng vòng đan hà bốc lên từ đan điền, chảy vào linh thần Phù Tang Thần Thụ trong tinh thần niệm lực, vừa lúc bọc lại cả hai, cũng dựng lên một cây cầu.

Dung phách hoàn toàn mở ra.

Đường Vãn Châu đã đi sáu trăm dặm về hướng Phù Tang Thần Thụ.

- Ùng ục!

Nước biển trở nên sôi sục, hơi nước bốc lên. Đáy biển xuất hiện ánh sáng màu vàng đỏ, một luồng khí tức uy áp cả thiên địa xông thẳng về phía mặt biển.

Đường Vãn Châu không hề lùi lại, ánh mắt nghiêm túc. Khi Kim Ô nhảy ra khỏi mặt nước, nàng ngược lại dang hai cánh tay, hai mắt nhắm lại, ôm lấy luồng lực lượng hủy diệt kia lao đến.

Sau một khắc, nàng bị Kim Ô Hỏa Diễm nuốt chửng.

Một canh giờ sau, Kim Ô đã rời đi thật xa.

Đường Vãn Châu đeo chiếc mặt nạ đặc chế từng bước quay về, hai tay, cổ, và cả da thịt phần hai chân để lộ bên ngoài quan bào Châu Mục bị đốt cháy chảy máu.

Lực lượng của Kim Ô Hỏa Diễm ăn mòn cơ thể nàng, di động trong máu, sự thống khổ khuếch tán ra mọi ngóc ngách cơ thể.

Trông nàng bây giờ tựa như một người mới bước ra từ địa ngục, cực kỳ chật vật, thân thể không đứng vững nổi, khập khiễng lê bước. Tuy nhiên, đôi mắt kia vẫn sáng ngời, hệt như thứ vàng ròng được lửa mạnh tôi luyện.

Đường Vãn Châu chợt cảm ứng chấn động khí tức cường đại vọng lại phía chân trời, nàng liền dừng bước, nhìn về phía xa.

- Ào!

Phù Tang Thần Thụ cao trăm trượng dâng lên giữa mặt biển rộng lớn, tỏa sáng rực rỡ, hào quang đỏ rực soi sáng vòm trời. Mấy gợn sóng linh lực khuếch tán khắp ra, khiến mặt biển dâng lên từng đợt sóng.

Nàng mau chóng đứng ngay ngắn, khiến bản thân ra dáng hiên ngang ngạo nhễ, hai tay chắp sau lưng, chân đạp pháp khí trường hà quay về vùng biển có Hi Hòa Hoa.

Ánh hà quang trên người Lý Duy Nhất rực rỡ, hắn vội đeo mặt nạ từ trước lúc Đường Vãn Châu quay về, che đi thần sắc nhợt nhạt và vết thương ở mi tâm. Hắn không muốn để thiên chi kiều nữ vang danh lừng lẫy đó phát hiện ra bộ dáng chật vật yếu đuối của mình.

Bước chân Đường Vãn Châu vững vàng, khó mà nhìn ra nàng bị thương:

- Không tệ, lần đầu tiên trùng kích liền phá cảnh thuận lợi. Chúc mừng ngươi bước vào ngưỡng cửa Thánh Linh Niệm Sư, nếu quay lại Lăng Tiêu, ngươi đã thuộc hàng cự đầu. Đi tới Sinh Cảnh nào đều trở thành cường giả được muôn người kính nhường. Sống ba trăm năm, đến quốc độ hoàng đình của Võ Đạo Thiên Tử cũng có thể làm quan.

Lý Duy Nhất nói:

- Ba hạng đầu tân binh của Niệm Sư Vệ đều phá cảnh thành công, có thể thấy cửa ải Thánh Linh Niệm Sư này không khó như vậy.

- Tại sao ngươi đeo mặt nạ?

- Làm như vậy lúc phá cảnh sẽ chuyên tâm hơn!

Lý Duy Nhất tỏ vẻ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng bay ra khỏi một đóa Hi Hòa, hỏi ngược lại:

- Sao ngươi cũng che mặt vậy?

- Lý do giống như ngươi.

Sau khi trở về, Đường Vãn Châu giấu đôi tay mình trong ống tay áo, lúc nào trên người cũng tràn ngập pháp khí nồng đậm:

- Hãy đưa ta ra ngoài, ta phải đi rồi! Lần này tách ra, hẹn gặp lại tại Động Khư Doanh.

- Đã nói là tặng ngươi một tấm phù, chờ ta thêm chút. Ưm... Một canh giờ...

Lý Duy Nhất kích hoạt Thời Gian Chi Kiển, vào trong kén, cố gắng luyện chế một tấm Giai Tự Định Thân Phù của cấp Thánh Linh Niệm Sư.

Đường Vãn Châu thừa dịp này khoanh chân đả tọa, chữa thương.

Ngay lúc Lý Duy Nhất đưa niệm lực cấp Thánh Linh Niệm Sư của vào Đạo Tổ Thái Cực Ngư để kích hoạt Thời Gian Chi Kiển, Ngọc Nhi đang đợi chung với bảy con Phượng Sí Nga Hoàng chợt nghe vang lên cái gì đó. Nàng chậm rãi đứng dậy, đưa ánh mắt ngóng về đằng xa.

Trong tầm mắt của nàng, huyết vụ ở rìa Không Gian Huyết Nê đang nhanh chóng lùi xa, Thiếu Dương Tinh mở rộng ra khu vực rộng lớn hơn trước nhiều.

Đất huyết nê bằng phẳng không ngừng kéo dài, trên đường chân trời xuất hiện một ngọn đồi đá.

Phía sau ngọn đồi truyền đến âm thanh nhỏ nhặt và kỳ quái.

Ngoại trừ Ngọc Nhi, những người khác đều không nghe thấy.

Nàng vểnh tai lắng nghe, những âm thanh kia ngày càng rõ ràng, dọa cho sắc mặt nàng trắng bệch, liếc nhìn vị trí bị Thời Gian Chi Kiển bao bọc, vội chạy tới, ngồi xổm ở bên cạnh.

- Xoẹt!

- Xoẹt!

...

Phù giấy không ngừng bị hủy diệt, hoặc bốc cháy, hoặc vỡ vụn.

Lý Duy Nhất đạt tới cảnh giới Thánh Linh Niệm Sư, phù văn Giai Tự Định Thân Phù vẽ ra trở nên vô cùng phức tạp. Lý Duy Nhất gần như tiêu hao hết tất cả phù giấy Siêu Nhiên Cốt trên người mới luyện chế thành công một tấm.

Vì một tấm phù này, chỉ riêng tài liệu tổn thất đã trị giá trăm vạn Dũng Tuyền Tệ.

Luôn ở trong trạng thái vẽ phù với cường độ cao, niệm lực của Lý Duy Nhất tiêu hao thật lớn, sắc mặt càng thêm nhợt nhạt, đầu đau nhức.

Sau khi đi ra khỏi Thời Gian Chi Kiển, hắn ra vẻ tiêu sái đưa Giai Tự Định Thân Phù cho Đường Vãn Châu, hỏi:

- May mắn không làm nhục mệnh, không chậm trễ quá nhiều thời gian chứ?

Ngoại trừ làn da bị thiêu hủy cần thời gian uẩn dưỡng, thương thế của Đường Vãn Châu đã chữa trị được bảy, tám phần, nàng không chút làm bộ làm tịch nhận lấy phù lục:

- Giết Tần Chính Dương rồi, ta nhất định tìm Phó Tiêu Tôn đòi một cây tinh dược sáu ngàn năm, đến lúc đó sẽ có một phần công lao của ngươi. Đi đây!

Ngọc Nhi đột nhiên đứng dậy, ôm lấy cánh tay Lý Duy Nhất, dáng vẻ rất sợ hãi, nghiêm túc nói:

- Sư phụ! Có quỷ, ta không ở lại đây.

Lý Duy Nhất cảm thấy hơi nặng đầu, chỉ vào bảy con Phượng Sí Nga Hoàng:

- Ngọc Nhi đừng sợ, bảy tiểu gia hỏa không có đứa nào sợ quỷ, chúng sẽ bảo vệ ngươi. Đợi ta, sư phụ sẽ về nhanh thôi.

Nhị Phượng đứng thẳng như người, đi tới bằng hai móng vuốt, dùng một móng vỗ vào cánh tay Ngọc Nhi, kiêu ngạo nói:

- Nhị Phượng này chuyên môn ăn quỷ, Lý lão đại từng thấy rồi.

- Ào!

Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu quay lại căn phòng trong Thiên Các ở Long Thành.

Lúc gần đi, nàng nói:

- Trước khi ngươi rời đi hãy giúp ta một việc, xóa sạch những dấu vết lộn xộn trong phòng đi.

Tiễn Đường Vãn Châu đi, Lý Duy Nhất thả lỏng khỏi trạng thái căng thẳng liền kiệt sức, mệt mỏi ngồi bệt xuống chiếc ghế gỗ trong phòng, tháo mặt nạ xuống, vết thương ở mi tâm đã khép lại.

Nếu để Lư Cảnh Thâm nhìn thấy dáng vẻ của hắn lúc này, ít nhiều cũng phải khuyên vài câu như nên biết quý trọng thân thể.

Hắn nhắm mắt lại, rồi mở ra.

Dường như chỉ mới trôi qua một cái chớp mắt, nhưng sắc trời bên ngoài đã từ nắng đẹp rực rỡ biến thành một mảnh tối đen.

Lý Duy Nhất khôi phục tinh thần khí, vẫn giữ tư thế ngồi bệt, bắt đầu suy nghĩ tiếp theo nên đi đâu về đâu.

Giúp được gì thì hắn đã giúp đến cực hạn. Hắn tin rằng Đường Vãn Châu có thể lấy thiên tư nghịch thiên sống đến bây giờ tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên, không cần Lý Duy Nhất phải lo lắng cho an nguy của nàng.

Trận giao phong ở cấp bậc đó không phải là thứ hắn có thể xen vào.

Lý Duy Nhất phá cảnh trở thành Thánh Linh Niệm Sư, mục đích tới Long Thành đã đạt được, đến lúc phải trở về rồi.

Nhưng vẫn còn hai chuyện luôn quanh quẩn trong lòng hắn.

Việc thứ nhất chính là giúp Thủy Ly Tiên giải trừ Tử Vong Linh Hỏa, chuyện đã nhận lời thì phải làm được. Vừa rồi hắn thông qua Tử Vong Linh Hỏa đã cảm ứng được phương vị đại khái của Thủy Ly Tiên, chính là ở Long Đảo.

Hắn đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài.

Đột nhiên, hắn nhìn thấy gì đó trên bức tường trong bóng tối, liền dừng bước.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters