Có quỷ

Trong đầu hắn vang lên câu nói kia của Đường Vãn Châu lúc rời đi.

- Vù!

Đầu ngón tay hắn búng ra một luồng linh quang, thắp sáng chiếc đèn có vẽ bức họa Thần Nữ.

Trên tường vẽ những hoa văn và đường nét vô cùng lộn xộn, có chỗ kéo dài đến tận mặt đất. Lý Duy Nhất nhấc chân ra, phát hiện dưới chân mình cũng đang giẫm lên một số văn tự.

Chính giữa bức tường vẽ một vòng tròn không đều, dựa theo những đường nét xung quanh, Lý Duy Nhất phân tích rất lâu mới nhận ra, nó tượng trưng cho Long Đảo.

Sau đó, hắn tìm thấy những dòng chú thích như Độ Ách Quan Long Đảo, Đạo Mẫu Tháp Tiên Phần, bến đò phía nam, bến đò phía tây...

Lý Duy Nhất càng nhìn càng thấy hứng thú, phát hiện đây là Đường Vãn Châu đang thôi diễn địa điểm gặp mặt của Tần Chính Dương và chân truyền Đạo Cung. Nơi cuối cùng nàng đánh dấu nằm ở bến đò phía tây, chỗ đó được khoanh một vòng tròn thật đậm.

Hắn lẩm bẩm:

- Long Thành rộng lớn, Long Đảo bao la. Làm sao nàng có thể suy đoán ra Tần Chính Dương và chân truyền Đạo Cung gặp nhau ở đây?

- Nắm giữ tình báo bí mật sao? Không đúng, thế lực của Tuyết Kiếm Đường Đình ở bên này rất yếu, không giúp được gì cho nàng.

- Nàng càng không dám mượn mạng lưới tình báo của Tiêu Linh Quân, tránh bứt dây động rừng, thậm chí bị Thái Âm Giáo biết trước.

Lý Duy Nhất cẩn thận suy nghĩ, nếu mình là Tần Chính Dương, muốn tới Long Đảo, muốn bí mật giao một món bí bảo cho chân truyền Đạo Cung thì sẽ cân nhắc những phương diện nào?

Dùng linh quang dọn sạch toàn bộ những dấu vết lộn xộn trên tường, hắn bước ra khỏi phòng.

Lý Duy Nhất không tin tài trí của mình không bằng Đường Vãn Châu, hắn quyết phải suy nghĩ ra bằng được.

Đi qua hành lang, hắn nhìn thấy Lư Cảnh Thâm đang ngồi uống rượu một mình trong gian đình ở chỗ rẽ.

Hai tỳ nữ đứng ở hai bên trái phải của bậc đá trước đình, đồng loạt hành lễ, giọng trong trẻo vang lên:

- Bái kiến Lý gia!

Sắc mặt Lư Cảnh Thâm hơi đỏ, ánh mắt có vài phần mơ màng.

Hắn quay đầu nhìn về phía Lý Duy Nhất đang đi tới, vội gọi:

- Lý huynh đệ, mau tới đây uống với ta một ly, thực sự khó chịu muốn chết, trong lòng uất nghẹn. Hai ngươi lui xuống đi!

Lý Duy Nhất bước vào trong đình, hỏi:

- Sao Lư tam ca uống rượu giải sầu một mình vậy? Lấy tu vi Trường Sinh cảnh của ngươi, lấy thân phận của ngươi, còn có chuyện gì không vui được chứ?

Ánh mắt Lư Cảnh Thâm trầm lạnh, bóp chặt chén rượu:

- Nhị ca không giúp ta báo thù, cũng cấm ta tự báo thù. Hắn bảo Thái Âm Giáo có thể mượn binh từ toàn bộ Vong Giả U Cảnh, là tay sai của một số tồn tại cấm kỵ sâu trong U Cảnh. Nếu Thiên Lý Sơn chọc vào Thái Âm Sứ, nhất định sẽ chuốc lấy sự trả thù điên cuồng. Sản nghiệp rải rác khắp thiên hạ của Thiên Lý Sơn sẽ vì chuyện này mà chịu đả kích nặng nề.

- Hắn còn bảo, đầu sỏ gây nên chuyện này là tên đối thủ cạnh tranh đi Thái Âm Giáo thuê người đã đền tội rồi, chuyện này kết thúc!

- Duy Nhất... không kết thúc được, ta không quên được!

- An bá bị Tạ Vô Miên giết, những quân sĩ và thị nữ Đạo Chủng cảnh theo ta nhiều năm, bọn họ đều có người nhà, có cha mẹ, có con cái, có huynh đệ tỷ muội. Họ chết trước mặt ta, toàn bộ! Bây giờ ta căn bản không dám về nhà, ta không biết phải đối mặt thế nào với người thân của họ.

- Còn cả những võ tu bị thi hóa kia nữa, chỉ cần ta nhắm mắt lại, bọn họ sẽ hiện ra trước mặt ta. Sao có thể kết thúc đây? Ngươi nói cho ta biết đi, làm cách nào chứ?

Hắn tát từng cái lên mặt mình, nước mắt tuôn như mưa, nói:

- Không phải ta chưa từng trải qua sóng gió, mà là thật sự không thể để kết thúc như vậy. Ta tội ác tày trời, ta ham công hám lợi, ta tự cho là đúng...

Lý Duy Nhất kéo hắn lại:

- Lư tam ca, ngươi hơi say rồi!

Lư Cảnh Thâm vùng vẫy, quát:

- Hắn là ca ta! Những người đó cũng vì hắn mà chết, sao hắn có thể lạnh nhạt như vậy? Sao hắn có thể thản nhiên như thế? Là An bá dạy chúng ta Thổ Nạp Pháp cơ bản từ nhỏ... An bá chết rồi...

Lư Cảnh Thâm gầm lớn, cái chén trong tay bị bóp nát, nói:

- Hắn chính là sợ mất đi vị trí chủ bút Địa Bảng... tu vi càng cao càng lạnh nhạt... đều như vậy... tất cả đều như vậy...

- Vù!

Lư Cảnh Trầm đột nhiên hiện ra trong đình, một ngón tay điểm lên đỉnh đầu Lư Cảnh Thâm.

Lư Cảnh Thâm lập tức mất đi ý thức, gục xuống bàn.

Lư Cảnh Trầm nhìn về phía Lý Duy Nhất, nói:

- Tu vi của hắn đã đạt tới nhất trọng đỉnh phong, đang trùng kích Phản Hồn Tỏa. Phản Hồn Tỏa có liên quan mật thiết với tinh thần ý thức, tu sĩ trong giai đoạn này là như vậy, để Lý huynh đệ chê cười rồi!

Hai tỳ nữ đỡ Lư Cảnh Thâm lui xuống.

Hai người sánh vai bước đi trên hành lang.

- Ngày mai rời đi?

Lư Cảnh Trầm biết được tin này thì vô cùng kinh ngạc, tiến lên ba bước, sau khi cân nhắc năm lần bảy lượt mới nói:

- Trước khi Lý huynh đệ rời đi, có thể giúp Lư mỗ một việc không, tương lai Lư mỗ nhất định sẽ hậu tạ.

Lý Duy Nhất cười tự giễu, hỏi:

- Lấy tu vi của ta thì có thể giúp được gì cho Lư nhị công tử đây?

Lư Cảnh Trầm nói:

- Lý huynh đệ không cần khiêm tốn, lấy tuổi tác của ngươi, có thể chạy trốn khỏi tay Tạ Vô Miên và La Bình Đạm đủ để danh chấn thiên hạ rồi. Ta muốn ngươi cùng ta đi gặp Tần Chính Dương.

Trong lòng Lý Duy Nhất dâng lên sóng to gió lớn, dừng bước nhìn hắn.

Lư Cảnh Trầm nói:

- Tần Chính Dương đã đến Đông Hải, còn phái người đưa cho ta một thiệp mời, tỏ ý Thái Âm Giáo bằng lòng hoàn trả số tiền thù lao mà tên đối thủ cạnh tranh kia đã đưa, để hóa giải đoạn ân oán này.

Trong lòng Lý Duy Nhất cũng thở dài thay cho Lư Cảnh Thâm.

Chết nhiều người như vậy, Thái Âm Giáo chỉ trả lại thù lao là muốn hóa giải ân oán.

Ân oán này hóa giải thật nhẹ nhàng làm sao!

Lư Cảnh Trầm nói:

- Mượn cơ hội này, ta cũng muốn thăm dò xem thực lực của hắn rốt cuộc như thế nào, xem hắn bị thương ở đâu, điểm yếu là gì. Đương nhiên, cuối cùng là muốn xem hắn có thể xếp ở vị trí nào trên Địa Bảng.

Lý Duy Nhất không phải là kẻ ngu ngốc, nháy mắt đã tỉnh ngộ, dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Lư Cảnh Trầm, hỏi:

- Thái Âm Giáo như chuột chạy qua đường, người người kêu đánh. Tần Chính Dương dám ngang nhiên liên lạc với ngươi như vậy, chẳng lẽ không sợ ngươi tiết lộ hành tung của hắn, đẩy hắn vào chỗ chết sao?

Lư Cảnh Trầm cười nói:

- Hắn đoán chắc ta không dám đắc tội với Thái Âm Giáo, sự thật cũng đúng là như thế. Nếu Tần Chính Dương vì ta mà chết, trong một tháng tới, ít nhất sẽ có mấy chục tòa Thiên Các và Tiên Lâm bị hủy diệt, càng không cần nhắc đến những sản nghiệp khác.

- Thủ đoạn của Thái Âm Giáo quá tàn nhẫn, còn có thể điều động đại quân Thệ Linh. Chỉ có Tiêu Linh Quân mới có năng lực khắc chế bọn họ, hiểu rõ họ như lòng bàn tay, cũng có quyết tâm cá chết lưới rách với họ.

- Không nói những chuyện này nữa! Muốn hóa giải ân oán, Cảnh Thâm chắc chắn phải đi cùng ta. Nhưng ngươi xem trạng thái hiện tại của nó đi, đã mất đi lý trí. Ta nghe nói Lý huynh đệ tinh thông Dịch Dung Quyết, Cảnh Trầm cả gan nhờ cậy. Lý huynh đệ có thể biến thành dáng vẻ của nó mà đi cùng ta chuyến này được không?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bao lâu?

Lư Cảnh Trầm đáp:

- Hắn vô cùng cẩn thận, bảo ta tới bờ tây của Đông Hải đúng giờ Tý đêm nay. Đến lúc đó sẽ có người đón, không nói địa điểm cụ thể.

Lư Cảnh Trầm lập tức nói thêm:

- Chuyện này liên quan đến lợi ích khổng lồ của Thiên Lý Sơn, cũng liên quan đến tiền đồ và tính mạng của ta, mong Lý huynh đệ chớ tiết lộ ra ngoài.

Lý Duy Nhất cười khổ, bây giờ dù hắn muốn tiết lộ cho Đường Vãn Châu thì cũng không tìm thấy nàng.

Phải tìm nàng như thế nào đây?

Nhị Phượng có thể tìm được nàng không? Hay là đi bến đò phía tây?

Lý Duy Nhất tạm thời không nghĩ tới chuyện này nữa, hắn đồng ý với Lư Cảnh Trầm.

Hắn chợt nhớ đến chuyện thứ hai luôn quanh quẩn trong lòng, bèn hỏi:

- Lư nhị ca tới Long Thành lâu như vậy, đã từng gặp qua chân truyền Đạo Cung và Sở Ngự Thiên chưa?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters