Ba chưởng

Thấy Lư Cảnh Trầm và Lư Cảnh Thâm muốn xuống núi rời đi, giọng Tần Chính Dương trở nên trầm đục:

- Khoan đã, bản tọa còn có một chuyện muốn thỉnh giáo chủ bút Địa Bảng.

Lư Cảnh Trầm không quay người lại mà vẫn khinh miệt nói:

- Nói!

Tần Chính Dương hỏi:

- Trong mắt chủ bút, bản tọa có thể nằm ở hạng mấy trên Trường Sinh Địa Bảng?

Lư Cảnh Trầm nhíu mày:

- Hạng người như các ngươi mà cũng quan tâm đến cái này sao?

Khí thế trên người Tần Chính Dương càng ngày càng mạnh, ấn ký hình tròn ở mi tâm cũng càng chói mắt:

- Con người sống trên đời, nếu không theo đuổi danh lợi thì sẽ mơ hồ đần độn tới mức nào? Nhân cách không được công nhận, đến thực lực và quyền lực cũng không được thừa nhận, như vậy sẽ thất bại tới mức nào?

Lư Cảnh Trầm mỉa mai:

- Quả là có nhận thức rõ ràng về bản thân.

Lư Cảnh Trầm nói thêm:

- Lấy thực lực của ngươi, hẳn là có thể leo lên Địa Bảng.

Lý Duy Nhất liếc Lư Cảnh Trầm một cái, có thể nghe ra hắn cố ý khinh bỉ như thế, chắc chắn là có mưu đồ.

Tần Chính Dương hỏi:

- Chỉ có thế?

Lư Cảnh Trầm mỉm cười:

- Chỉ có thế.

Giọng nói hàm chứa chấn kình của Tần Chính Dương không ngừng tăng cường:

- Xem ra chủ bút không hiểu nhiều về thực lực của bản tọa, cái gọi là Trường Sinh Địa Bảng đúng là khiến người ta thất vọng tràn trề.

Lý Duy Nhất chỉ thấy bên tai truyền tới tiếng trống vang dội, ngoảnh lại nhìn.

Hắn phát hiện Tần Chính Dương không biết từ khi nào đã lơ lửng trên không trung cách mặt đất mấy chục trượng, ánh sáng xán lạn tựa mặt trời ban trưa tỏa ra trên người hắn chiếu rọi khắp dãy núi xung quanh, xua tan bóng tối.

Khí thế quá cường đại, sóng nhiệt cuồn cuộn, toàn bộ thực vật hắc ám trong núi đều bốc cháy phừng phực.

Đại quân Thệ Linh đều phải lùi về sau.

Trong số đó có vài kẻ bị khí tràng Trường Sinh cảnh trên người hắn đè ép buộc phải quỳ rạp.

Tần Chính Dương quát:

- Mời chủ bút chỉ giáo!

Giọng nói the thé cao vút phát ra từ miệng Tần Chính Dương. Lần này, ngay cả La Bình Đạm và Tạ Vô Miên cũng lập tức lui lại.

Trường Sinh cảnh, một cảnh giới một phương thiên địa, bọn chúng vô cùng e dè.

Sóng âm của Tần Chính Dương bị pháp khí của Lư Cảnh Trầm chặn lại. Nhưng Lý Duy Nhất vẫn cảm nhận được, xung kích ý thức do ý niệm công kích của đối phương hình thành gây ra cảm giác khủng bố “trời sắp sập, ngày tận thế đang tới” trong lòng hắn.

Tất cả là vì hắn đứng cùng Lư Cảnh Trầm, ở ngay khu vực có ý niệm công kích mạnh nhất.

Nếu đổi lại là võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng khác, chỉ sợ ở dưới ý niệm công kích đã sớm sợ hãi vỡ mật, chạy vắt giò lên cổ rồi.

Dựa vào linh thần Phù Tang Thần Thụ, Lý Duy Nhất đã chống đỡ được, nhưng chịu áp lực khổng lồ như ngọn lửa cháy trong cuồng phong.

Trong lúc Lý Duy Nhất vẫn đang chống lại chiến pháp ý niệm, trước mắt xuất hiện ánh sáng chói lọi làm mất đi mọi thị giác. Tần Chính Dương trong nháy mắt đã đi tới cách hắn vài thước, khí tràng tựa bài sơn đảo hải đè xuống, đánh ra Thiên Dương Địa Sát Quyền tầng bốn đại thành.

- Xèo xèo!

Nắm đấm của hắn giống như một vầng hằng dương cỡ nhỏ, sóng nhiệt làm nóng chảy đất đá dưới chân.

- Ầm!

Lư Cảnh Trầm đưa tay đón lấy quyền kình của Tần Chính Dương, cổ tay xoay chuyển, kinh văn trong lòng bàn tay giống hệt như một đám mây hình vòng xoáy, hóa giải lực xung kích cương mãnh hùng dũng kia.

Trong lúc chặn lại đòn công kích của Tần Chính Dương, hắn còn có thể phân ra một luồng lực lượng che chở cho Lý Duy Nhất ở bên cạnh.

Ngay nháy mắt sau, hàn ý trên người Lư Cảnh Trầm bùng nổ, mái tóc dài bay rối, đột nhiên vọt tới trước, kết ra chưởng ấn thứ hai.

Tần Chính Dương thét lớn:

- Thiên Dương Địa Sát tầng năm!

Tần Chính Dương cảm nhận được sát ý tỏa ra trên người Lư Cảnh Trầm, lập tức thi triển môn đạo thuật mạnh nhất.

Hắn đã nhập môn quyền pháp tầng năm, Thiên Dương ở mi tâm tỏa sáng rực rỡ, Địa Sát trong Tổ Điền cuộn trào, hai quyền đánh ra. Hai luồng quyền kình quấn vào nhau, dung hợp làm một, va chạm với chưởng ấn của Lư Cảnh Trầm kết ra.

- Ầm ầm!

Gợn sóng kình khí khuếch tán, kéo dài ra ngoài từng ngọn núi hiểm trở trùng điệp của U Cảnh.

Cơ thể Tần Chính Dương bay ngược ra xa hơn một dặm giống như sao băng.

Lư Cảnh Trầm cũng tựa sao băng đuổi theo, đứng trong hư không đánh ra chưởng thứ ba.

Đợt đối kháng này, Lý Duy Nhất không thể nhìn rõ quá trình giao thủ. Chỉ thấy cơ thể Tần Chính Dương văng xa mấy dặm, bùm một tiếng đập mạnh vào bên trong một ngọn núi lớn.

Ngọn núi khẽ rung chuyển.

- Gào!

Đại quân Thệ Linh ở xung quanh đồng thanh gào thét, sát khí ngút trời, dường như muốn xé xác Lư Cảnh Trầm ra.

Ánh mắt La Bình Đạm và Tạ Vô Miên lạnh băng, lấy Pháp khí ra, bay đến ngọn núi mà Tần Chính Dương vừa rơi xuống.

Tần Chính Dương bước ra từ trong núi, thân hình uy dũng vẫn không hề giảm khí thế.

Hắn nhìn về phía Lư Cảnh Trầm đang lơ lửng trên không trung, vô cùng bình tĩnh, nói:

- Xem ra Lư nhị công tử căn bản không hề buông bỏ đoạn hận thù này, vừa nãy bản tọa đã cảm nhận được sát ý trên người ngươi.

Lư Cảnh Trầm hừ lạnh:

- Muốn hóa giải ân oán đâu có dễ vậy? Hóa giải thế nào là do ta quyết định, bây giờ ta xả hận xong rồi!

Lư Cảnh Trầm đáp xuống cạnh Lý Duy Nhất, quay đầu nhìn thoáng qua Tần Chính Dương ở xa mấy dặm, nói:

- Có thể đỡ ba chưởng của ta mà mặt không đổi sắc, vẫn đứng sừng sững, ngươi rất mạnh. Lúc trước là ta đã đánh giá thấp ngươi. Cảnh Thâm, chúng ta đi!

Một đám cường giả Thệ Linh chắn đường hai người, kẻ thì cầm âm binh Pháp khí, kẻ thì nâng Quỷ Diễm bằng hai tay.

Tần Chính Dương hạ lệnh:

- Để bọn họ đi.

Lư Cảnh Trầm và Lý Duy Nhất nhanh chóng chạy tới bờ biển, nhảy lên cỗ xe màu bạc đang chờ, ngay sau đó, cỗ xe lao nhanh trên mặt biển, dùng tốc độ nhanh nhất tiến về phía Long Đảo.

Trong xe.

Lư Cảnh Trầm thả hoàn toàn ý niệm ra bên ngoài, dùng ánh mắt vô cùng thận trọng nói:

- Tình báo có sai sót! Chuyện Tần Chính Dương luyện công xảy ra sự cố, chịu vết thương không thể hồi phục nhất định là tin giả do chính hắn tung ra. Hắn không hề mang thương tích, cũng không có nhược điểm.

Lý Duy Nhất biết rõ điều này, nháy mắt tâm tình trĩu nặng, trở nên nôn nóng.

Thực lực mà Tần Chính Dương bộc lộ ra quá sức khủng khiếp, đã tu luyện ra đại thuật tầng năm rồi, gặp phải Lư Cảnh Trầm mới rơi xuống thế hạ phong. Nhưng Lư Cảnh Trầm là đệ nhất nhân trong giới hạn tuổi thọ trăm năm của Vạn Lý Lâu.

Nếu Đường Vãn Châu mang theo tin tức sai lệch đi ám sát, chắc chắn vô cùng nguy hiểm.

Lư Cảnh Trầm nói:

- Nhưng chưởng thứ ba vừa nãy ta đánh trúng ngực làm chấn thương khí hải của hắn. Trong vòng ba ngày, pháp khí của hắn tuyệt đối sẽ không lưu chuyển thông suốt. Vừa nãy hắn cũng chỉ giả vờ ổn ở trước mặt người khác.

Lý Duy Nhất lấy Túi Càn Khôn đựng thi thể và cái hộp Huyết Tinh ra:

- Ta phải đi rồi!

Lư Cảnh Trầm ngăn lại:

- Tạm thời ngươi không được xuống xe, có quỷ ảnh bám theo, diễn kịch thì phải diễn cho trót.

Vốn Lý Duy Nhất định liều mạng lén quay lại, hoặc cử Thất Phượng đi theo dõi hành động của Tần Chính Dương, nhưng nghe Lư Cảnh Trầm nói vậy, đành phải điều chỉnh lại tâm cảnh, ép mình nhanh chóng bước vào trạng thái tỉnh táo suy nghĩ.

Lư Cảnh Trầm cất Túi Càn Khôn đựng thi thể vào, nói:

- Ngươi cứ giữ Hộp Huyết Tinh này, không phải là tặng cho ngươi, đây là phần thưởng xứng đáng vì đêm nay ngươi đã đi mạo hiểm cùng ta.

Lý Duy Nhất khẽ nhấc mí mắt lên, coi như triệt để lĩnh giáo bản lĩnh của vị chủ bút Địa Bảng này rồi. Nhìn thấu mà không vạch trần, giúp người khác mà lại làm cho bên được giúp cảm thấy mình ra tay cứu viện, đây mới là cao nhân chân chính.

Mấy ngày nay, Đường Vãn Châu toàn là từ Thiên Các đi ra ngoài, những kẻ khác không biết nàng đã làm gì trong thành, nhưng nếu Lư Cảnh Trầm không thể đoán ra việc này, hắn không đời nào có thể giết ra từ Vạn Lý Lâu, leo lên đỉnh tháp.

Trong đám Trường Sinh giả, hắn là kẻ xuất chúng của thế hệ trẻ.

Nhưng tuổi thực của hắn đã là tám mươi.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters