Tần Chính Dương giơ bàn tay đè lên ngực, cảm giác phổi mình đau nhói không ngừng, hơi hối hận vì đã tháo áo giáp cho khôi lỗi. Nếu hắn mặc giáp, tuyệt đối sẽ không bị Lư Cảnh Trầm đả thương đến mức này.
La Bình Đạm tức tối nói:
- Ngọ Sứ, Lư Cảnh Trầm này quá ngông cuồng vô lý rồi, nhất định phải cho hắn một bài học.
Tạ Vô Miên cảm thán:
- Tuy ngông cuồng, nhưng chủ bút Địa Bảng quả thật không phải chỉ là hư danh.
Tần Chính Dương ra hiệu giữ im lặng, thả đạo tâm ngoại tượng ra xong mới nói:
- Cẩn thận một chút, hôm nay bị người ta lặng lẽ mò đến tận ổ thì nên tỉnh táo lại đi! Những điều chúng ta bàn bạc khi nãy có khi đã bị người ta nắm rõ, phải thay đổi đối sách.
- Dần Sứ, niệm lực của ngươi tiêu hao quá lớn, tối nay đừng đi theo nữa, lo tiếp ứng ở ngoài biển là được.
- Kế tiếp, ta điều chỉnh đối sách như thế này.
...
Cỗ xe bạc của Lư Cảnh Trầm lên bờ tại một vịnh biển hẻo lánh, cách bến đò phía tây ba mươi dặm.
Lý Duy Nhất xuống xe, chuẩn bị rời đi.
Lư Cảnh Trầm chỉ bỏ lại hai chữ bảo trọng, cỗ xe đã chạy mất hút.
Lý Duy Nhất nói:
- Hẹn ngày gặp lại.
Lý Duy Nhất nhìn theo cỗ xe chạy khuất xa, lao nhanh như chớp tới bến đò phía tây. Chắc chắn Lư Cảnh Trầm tưởng rằng hắn và Đường Vãn Châu cùng nhau hành động.
Trên thực tế, ngay lúc này Lý Duy Nhất căn bản không biết nên tìm nàng kiểu gì để chuyển tin tức.
Hắn đành phải đến bến đò phía tây trước.
Đi tới bến đò, Lý Duy Nhất nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chợt nhức đầu vạn phần.
Nơi này mà là bến đò ư?
Đơn giản là một tòa thành nhỏ được dựng tạm thời, các công trình chen chúc san sát, ngõ hẻm ngang dọc lộn xộn, đâu đâu cũng là hàng hóa chất đống.
Mặc dù lúc này đã là giữa đêm giờ Sửu, ở đây vẫn sáng trưng ánh đèn, tiếng người ồn ào náo nhiệt, phu khuân vác và đội xe chở hàng ở khắp nơi.
Trên mặt biển phía xa, cột buồm nhiều như rừng rậm, chật ních các loại tàu thuyền đang neo đậu.
Lý Duy Nhất dựa vào cảm giác của mình lách qua từng ngõ hẻm, đi vòng qua các con phố, tìm kiếm Đường Vãn Châu giống như đang thử vận may. Hắn suy đoán cách nàng che giấu mình, rốt cuộc là trốn trong những kiến trúc này, hay đang nấp trên những chiếc thuyền ngoài biển kia.
Hắn thầm nghĩ:
- Tần Chính Dương không chỉ có tu vi tuyệt đỉnh, mà còn cẩn trọng tột cùng, luyện chế cả khôi lỗi.
- Bến đò này tuyệt đối có tai mắt của Thái Âm Giáo trà trộn vào, nếu có tình huống dị thường, chúng nhất định sẽ lập tức thả tín hiệu thông báo để Tần Chính Dương rút lui.
- Sau khi Đường Vãn Châu thực hiện ám sát thì nàng thoát thân kiểu gì? Chạy về Long Đảo càng khó trốn hơn, bị lộ thân phận là cái chắc. Nàng nhất định sẽ chạy trốn qua đường thủy, theo hướng nam, hay là phía đông nhỉ?
Lý Duy Nhất sải bước đi một vòng khắp cả bến đò nhưng vẫn không gặt hái được gì.
Nhị Phượng cũng không ngửi được khí tức.
Lý Duy Nhất dừng bước lại, thầm nghĩ:
- Có lẽ giờ này nàng căn bản không có ở bến đò phía tây, mà đang theo dõi nhất cử nhất động của chân truyền Đạo Cung bên Đạo Mẫu Tháp. Chỉ cần bám sát chân truyền Đạo Cung thì chẳng phải sẽ kiếm được Tần Chính Dương hay sao?
Đầu mũi ngửi thấy hương thơm, Lý Duy Nhất nhìn về phía lầu các ven biển ở cạnh bến đò. Bây giờ đã là giờ Dần, người ta đang làm bữa sáng ở bên trong, khói bay lượn lờ.
Những phu khuân vác cảnh giới thấp đến từ Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Vũ Lâm Sinh Cảnh đi ra đi vào, ăn xong điểm tâm bắt đầu một ngày bận rộn.
Dù sao thời gian hãy còn sớm, ăn cơm cái đã.
Lý Duy Nhất bước vào tửu lâu, leo lên lầu hai, quay mặt về phía những cánh buồm rậm rạp trên biển, vừa hóng gió biển hơi lành lạnh vừa ăn những cái bánh bao nóng hôi hổi. Hắn hoàn toàn bình tĩnh lại.
Trên mặt biển, một chiếc thuyền khổng lồ màu đen lướt gió rẽ sóng tiến tới từ hướng tây.
- Cót két!
Cùng lúc đó, mấy cỗ xe treo lá cờ đặc biệt từ sâu trong Long Đảo cũng lặng lẽ đi ra bến đò.
Tất cả xe đỗ ở sát mép biển, nhưng mãi chưa thấy ai bước xuống.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào con thuyền nơi xa, cứ thấy có gì đó kỳ lạ, chau mày lại lẩm bẩm:
- Không đúng, qua giờ Tý chẳng phải đã bước sang tiết Thượng Nguyên rồi sao? Chẳng lẽ thời điểm hai bên trao đổi hàng hóa không phải ban đêm mà là lúc tảng sáng ư?
Nghĩ đến đây, trái tim hắn đập lỗi nhịp, không còn thèm ăn.
Thời gian phút chốc trở nên cực kỳ eo hẹp.
Cỗ chiến hạm đen xì trên biển rẽ mặt nước làm đôi, từ từ đi vào bên trong cảng.
Một bóng dáng thướt tha váy xanh bước ra từ một trong những cỗ xe đang dừng bên bờ biển, đeo mạng che mặt, bước nhanh về phía chiến hạm, lặng lẽ leo lên hạm rồi rời đi.
Cách xa cả trăm trượng, Lý Duy Nhất vẫn nhận ra bóng dáng đó là Dương Thanh Khê hoặc Dương Thanh Thiền, lập tức cử Thất Phượng ra ngoài, dặn dò:
- Đừng lại quá gần mấy chiếc xe đó.
Lý Duy Nhất rất lo lắng đây là Dương Thần Cảnh thế chỗ chân truyền Đạo Cung ra mặt thực hiện vụ giao dịch này.
Hoạt động dơ bẩn này rất hợp với Tuy Tông.
Hắn thầm mong:
- Hy vọng Đường Vãn Châu sớm ý thức được nguy cơ đã rời khỏi đây.
Sau khi tính tiền xong, Lý Duy Nhất nắm một bó đũa giấu vào trong tay áo, chạy xuống lầu, trà trộn vào đám phu bốc vác đến gần chiến hạm nọ.
Thất Phượng bay về báo cáo:
- Trận pháp bao vây toàn bộ thuyền, không chui lọt được, chẳng biết tình huống ở trong.
Lý Duy Nhất dốc hết sức mình bày ra điệu bộ thong dong, hòa mình với đám phu khuân vác, âm thầm quan sát bốn phía, không dám khẳng định Đường Vãn Châu có tới hay không, nàng chừng nào thì mới lộ diện.
- Vù!
Trận pháp vừa mở ra, bóng dáng yêu kiều xanh biếc cũng đi ra, nàng men theo thang trên thuyền đi xuống dưới.
Nhị Phượng thừa cơ trận pháp mở ra vội hít khí tức bên trong, nói:
- Là Dương Thanh Thiền! Lý lão đại, trên thuyền chỉ có khí tức của vị Sửu Sứ Tạ Vô Miên mà ngươi nói, à khoan, còn có một luồng khí tức cực kỳ giống với vị Ngọ Sứ mạnh nhất kia.
Lý Duy Nhất thì thầm:
- Rất giống ư? Hẳn là khôi lỗi của Tần Chính Dương rồi! Kể cũng lạ, rõ rành rành Tần Chính Dương đã nói muốn tự mình đi đoạt lại Thái Âm Ấn, cớ sao hắn lại không tới? Trừ khi...
Lý Duy Nhất nhận ra rằng, có khả năng cao chiến hạm trước mặt này chỉ là chiêu trò bịp bợm, có khi còn là một cái hố bẫy người.
Vẫn còn có địa điểm giao dịch thứ hai.
Chân thân của Tần Chính Dương nhất định lảng vảng ở cái vùng biển quanh đây, có khi nấp trên con thuyền nào đó.
Hắn thầm tính toán:
- Buộc phải tìm cách nhắc nhở Đường Vãn Châu.
Lý Duy Nhất nhanh chóng rời xa chiến hạm đen này, cùng lúc đó, dõi mắt trông về phía chiến hạm rậm rạp ở trên biển, không thấy manh mối nào. Hắn lùi tít ra xa, núp phía sau một dãy nhà, nhanh chóng thi triển khôi thuật.
- Lâm!
Hắn ném bó đũa xuống đất, nháy mắt đã được linh quang bảo bọc hóa thành vài chục con khôi lỗi hình người bằng trúc cao chừng sáu thước.
Chưa đợi Lý Duy Nhất làm gì, chợt nghe trong màn đêm giáng vang lên một thanh âm vang dội như sấm rền:
- Độ Ách Quan phụng mệnh đuổi bắt tà nhân Thái Âm Giáo, đám người rảnh rỗi mau chóng tránh lui.
Thanh âm vừa vang lên, đám võ tu trên bến đò bị hù dọa sững người, tiếp đến liên tiếp phát ra tiếng kêu kinh hãi, hoảng loạn chạy thục mạng.
- Mau rời đi, Độ Ách Quan và Thái Âm Giáo thật sự chuẩn bị đánh nhau rồi!
- Tuyệt đối đừng bùng nổ giao tranh cấp Siêu Nhiên, bằng không, chỉ cần một trận dư ba là có thể san bằng cả bến đò này, mọi người phải chết không có chỗ chôn.
Mấy ngày nay, chỗ nào cũng nhao nhao lan truyền chuyện “ám sát Trang Sư Nghiêm”, quần chúng tất nhiên là rất hãi hùng.
Lý Duy Nhất phân biệt xem thanh âm này phóng tới từ hướng nào, ra kết luận đây chính là kiệt tác của Đường Vãn Châu. Chắc chắn nàng cũng nhìn ra có điểm bất thường, bèn sử dụng tuyệt chiêu dụ rắn ra khỏi hang.