Sở Ngự Thiên (1)

Trên vách núi ven biển, Dương Thần Cảnh đẩy chưởng vào hư không, áp súc không khí, mặt biển theo đó lõm xuống.

- Ầm ầm ầm!

Phía sau Đường Vãn Châu, trên mặt biển dấy lên một cơn sóng nước cao mười trượng hệt như một dãy núi. Sóng nước tạo thành hình vòng cung, pháp khí tràn lên trên, di chuyển và vỗ ép về phía nàng.

Trăng tròn treo ngay trên đầu ngọn sóng.

Tu vi của đối phương cực cao, từng tia pháp khí quấn quanh người nàng, áp chế nàng vận chuyển quan bào Châu Mục.

Nàng sắp bị vỗ xuống đáy biển.

Trong biển, dòng nước ngầm trào dâng. Một sinh linh bóng đen khổng lồ bơi nhanh đến, trên thân nó mọc đầy vảy lớn, thân hình dài đến mấy dặm, vung đuôi đánh nát sóng nước đang cuốn về phía Đường Vãn Châu.

Nước biển cuộn trào, tiếng ầm ầm chấn động màng nhĩ.

Bọt sóng vỡ vụn rơi xuống như những hạt mưa.

Một giọng nói trầm thấp từ đáy biển truyền vào tai Đường Vãn Châu:

- Công chúa nói, bảo với Lý Duy Nhất rằng nợ ân tình thì đương nhiên phải trả. Ngươi đi trước đi, nơi này giao cho ta!

Đường Vãn Châu hơi kinh ngạc, sau đó ôm quyền:

- Đa tạ, ta sẽ chuyển lời.

Sau đó, nàng nhìn chăm chú vào bóng dáng của Dương Thần Cảnh trên vách núi ven biển, phát ra sóng âm:

- Ta là Thánh Ti Thiếu Dương Ti của Tiêu Linh Quân, phụng mệnh đánh chết Tần Chính Dương. Dương Thần Cảnh, ngươi thực sự đầu quân cho Vong Giả U Cảnh, muốn đối đầu với toàn bộ Nhân tộc sao?

Âm thanh truyền về phía bờ biển.

Vô số võ tu trên Long Đảo đều nghe thấy.

Sau đó, không còn ai dám truy kích Đường Vãn Châu.

- Hóa ra kẻ bị giết là Tần Chính Dương của Thái Âm Giáo, đáng đời. Đám chó săn của Vong Giả U Cảnh này luôn cho rằng Nhân tộc đã bỏ rơi chúng, kẻ nào kẻ nấy thủ đoạn tàn nhẫn, điên cuồng báo thù, coi tất cả Nhân tộc ở Sinh Cảnh là kẻ địch.

- Giết hay lắm, vẫn là Tiêu Linh Quân lợi hại, không giống những thế lực Nhân tộc khác luôn nơm nớp lo sợ, e ngại bị tà nhân báo thù.

- Tiêu Linh Quân là gì?

- Tiêu Linh Quân mà ngươi cũng không biết? Là đội quân được thành lập chuyên giám sát nhất cử nhất động của Vong Giả U Cảnh, đi lại ở những nơi nguy hiểm nhất, đóng quân ở những trạm gác không thấy ánh mặt trời. Các ngươi đúng là quen hưởng thụ thái bình thịnh thế, không biết tất cả những thứ này đều do những người vô danh vô tính đó bảo vệ mà có.

- Dương Thần Cảnh vậy mà dám vì tà nhân Thái Âm Giáo đối phó với Tiêu Linh Quân, chẳng lẽ thực sự đầu quân cho Vong Giả U Cảnh rồi?

- Thật đáng thương cho vị Thánh Ti của Tiêu Linh Quân đó, sau khi đánh chết tà nhân đã bị thương nặng, còn phải lập tức bỏ trốn, không dám lên đảo. Chính là sợ thân phận bại lộ, bị báo thù. Càng sợ người như Dương Thần Cảnh!

Dương Thần Cảnh nhíu mày, đưa mắt nhìn Đường Vãn Châu biến mất trên mặt biển, không dám ra tay nữa, cười khổ:

- Chân truyền, nàng ta thật sự có khả năng là người của Tiêu Linh Quân. Nếu mạo muội ra tay nữa, lão phu và Tuy Tông chắc chắn sẽ trở thành đích ngắm của mọi người.

- Nàng ta nói mình là Tiêu Linh Quân thì chính là Tiêu Linh Quân sao? Thôi được, ngươi không dám ra tay, bản chân truyền đành phải đích thân đi lấy đồ về.

Cỗ xe chạy ra ngoài, lao xuống sườn dốc, sau khi vào trong biển thì dâng lên sương mù trắng, tàng hình biến mất.

Tại đạo tràng Long Đảo của Độ Ách Quan, trên đỉnh một trong chín ngọn núi.

Trang Sư Nghiêm khoác một bộ đạo bào màu trắng, tiên phong đạo cốt, tựa lan can nhìn ra mặt biển, vuốt râu cười ung dung:

- Động Khư Doanh cuối cùng cũng đánh một trận lật mình đẹp mắt! Lấy Tiêu Linh của thế hệ trẻ tuổi đánh chết Ngọ Sứ Tần Chính Dương, còn làm dưới sự chứng kiến của vô số người, lần này đám Sinh Cảnh Chi Chủ kia có thể câm miệng rồi!

Một giọng nói khác vang lên sau lưng hắn:

- Nhờ trận chiến này, Động Khư Doanh lại dồn tài nguyên tu luyện cho Thiếu Dương Ti thì cũng không còn lực cản nào nữa. Hiện tại, ta có chút mong chờ cuộc đối đầu giữa Thiếu Dương Ti và Thái Âm Sứ!

- Động Khư Doanh đúng là nên mài giũa ra một đội tinh anh để chống đỡ thời đại tiếp theo, giống như chúng ta năm xưa vậy.

Lý Duy Nhất mặc Thủy Hành Long Lân Khải lặn xuống nước, đuổi theo về hướng nam.

Thủy Hành Long Lân Khải là Thiên Tự Khí thất phẩm, không những có lực lượng phòng ngự kinh người, hơn nữa, sau khi vào trong nước, nó có thể hòa làm một với nước, gần như ẩn nấp vô hình, lại có thể bộc phát ra tốc độ sánh ngang với đạo thuật Thủy Độn.

Bất luận Đường Vãn Châu giấu giếm khí tức cỡ nào, đều nhất định sẽ để lại dấu vết.

Lý Duy Nhất cũng không biết Đường Vãn Châu đã bị thương đến mức độ nào, liệu có hôn mê ở một nơi nào đó không. Cũng không biết giờ phút này nàng đang ở trên mặt biển, trong biển, tầng bùn dưới đáy biển, hay là đã đổi hướng.

Nhưng có cao thủ truy tung là Nhị Phượng, cộng thêm Lý Duy Nhất biết đích đến của nàng là trạm gác trên Nguyệt Long Đảo, nên có thể nắm chắc được phương hướng đại khái.

Đuổi theo từ lúc trời tối cho đến sáng, lại từ sáng đuổi theo đến khi trăng sáng treo cao, hắn đi nhanh và tìm kiếm trong nước, chạy gấp sáu ngàn dặm.

Dọc đường, Lý Duy Nhất gặp được ba đợt kẻ địch cũng đang đuổi theo, đều là cường giả Thệ Linh, là Quỷ Hầu, Cốt Hầu, bá chủ một phương trong U Cảnh.

- Rào!

Lý Duy Nhất mặc giáp đen trở lại mặt biển.

Đưa mắt nhìn bốn phía, hắn thấy đường bờ biển phía tây Đông Hải đen kịt cách đó bốn, năm dặm. Chỗ này đã cách nơi đêm qua hắn và Lư Cảnh Trầm lên bờ mấy ngàn dặm.

Lý Duy Nhất lên bờ.

Mặc áo giáp nặng nề, hắn ngồi khoanh chân trong vùng thực vật màu đen. Hắn rất mệt mỏi, pháp khí tiêu hao nghiêm trọng.

Lý Duy Nhất lập tức lấy ra hai viên Huyết Tinh cực phẩm, nắm trong lòng bàn tay, hấp thu pháp khí bên trong. Đồng thời, hắn cử Đại Phượng, Nhị Phượng, Thất Phượng ra ngoài, một con cảnh giới, một con tìm kiếm Đường Vãn Châu, một con tuần tra.

Sau khi pháp khí trong cơ thể khôi phục năm, sáu phần, Lý Duy Nhất mở hai mắt ra, trong tầm mắt, hai vầng trăng sáng trên biển trời càng tròn hơn đêm qua.

Tiết Thượng Nguyên vốn nên vui vẻ náo nhiệt, người thân bạn bè sum họp, thắp đèn hoa trên cây, thưởng thức rượu và thức ăn ngon, xem múa ngư long suốt đêm. Nhưng tiết Thượng Nguyên hàng năm dường như đều là một trận đọ sức giữa sự sống và cái chết, hắn chạy vắt chân lên cổ, không kịp thưởng thức vẻ đẹp của cuộc đời.

Thất Phượng bay về, hình thể nhanh chóng to lên trước mặt Lý Duy Nhất, nói:

- Lý lão đại, có địch nhân đuổi tới rồi!

Lý Duy Nhất lập tức cảnh giác, nhanh chóng đứng dậy. Dưới sự dẫn dắt của Thất Phượng, hắn đến một vị trí địa hình khá cao trên bờ biển, đứng trong khu rừng thực vật tối tăm nhìn về phía mặt biển.

Chỉ thấy ba chiếc vong linh cự hạm tạo hình kỳ dị đang chạy cách đó mười mấy dặm, bao phủ trong âm vụ màu xám.

Bên trong âm vụ mênh mông mờ mịt, chỉ có thể nhìn thấy, treo từng ngọn đèn lồng da người.

Trong đó có một chiếc chiến hạm bạch cốt dài hơn ba mươi trượng, chính là chiếc thuyền Lư Cảnh Thâm từng ngồi ở Vong Giả U Cảnh, sau đó bị La Bình Đạm và Tạ Vô Miên cướp đi.

Lúc này.

Sở Ngự Thiên đứng giữa sàn chiến hạm, phóng tầm mắt nhìn dãy núi ven bờ. Phía sau hắn là cánh buồm đen sừng sững, trên cột buồm treo từng bộ thi hài lắc lư theo gió.

Hắn rất trẻ, cũng rất tuấn tú, mái tóc dài chải chuốt vô cùng gọn gàng, giống hệt một người đọc sách trói gà không chặt lại đa sầu đa cảm.

Sau khi lên thuyền, Tạ Vô Miên mang tâm trạng thấp thỏm, ôm đầu của Tần Chính Dương đi đến phía sau Sở Ngự Thiên.

Đầu đựng trong hộp, là người của Đạo Cung giao cho hắn, đồng thời giải thích một phen.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters