Sở Ngự Thiên (2)

Sở Ngự Thiên đưa hai tay ôm đầu Tần Chính Dương ra, giơ lên trước mặt:

- Lão Tần à lão Tần, sao ngươi lại bất cẩn như thế? Đầu là thứ tốt biết bao, vậy mà ngươi lại để mất nó!

Máu không ngừng nhỏ xuống từ cổ của cái đầu, mùi máu rất nồng.

Mọi người trên thuyền đều bị dọa sợ đến mức không dám thở mạnh, bọn họ hiểu rõ chân truyền đại nhân vui giận thất thường đến cỡ nào.

Từ lúc Sở Ngự Thiên mở miệng, Tạ Vô Miên liền run rẩy quỳ xuống đất, không dám ngẩng đầu, hoàn toàn không có ngạo cốt và khí độ mà Trường Sinh cảnh nên có.

Trong đám người, chỉ có Thần Sứ Tình Tảo mặc áo màu vàng nhạt, cười tủm tỉm nhắc nhở:

- Chân truyền hồ đồ rồi! Thứ hắn đánh mất rõ ràng là cơ thể mới phải.

Thần Sứ xếp thứ ba trong Thập Nhị Thái Âm Sứ.

Tần Chính Dương chết, nàng liền xếp thứ hai.

Sở Ngự Thiên vỗ trán:

- Có lý! Hắn chẳng những đánh mất cơ thể, còn đánh mất Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh, chỉ chừa lại một cái đầu cho ta là có ý gì?

Không ai dám trả lời, ai cũng biết giờ phút này trong lòng chân truyền đang ấp ủ sát ý nồng đậm.

Tạ Vô Miên nhìn chằm chằm vào mặt giày của Sở Ngự Thiên, cắn răng run giọng:

- Chắc chắn là chân truyền Đạo Cung bán đứng chúng ta, phải luyện tiện nhân kia thành Chiến Thi.

Sở Ngự Thiên cụp mắt nhìn hắn một cái, giao đầu của Tần Chính Dương đang cầm cho Thần Sứ. Sau đó, hắn ngồi xổm xuống, nâng khuôn mặt của Tạ Vô Miên giống hệt như nâng đầu Tần Chính Dương.

Tạ Vô Miên kinh hoảng muôn phần:

- Chân truyền... ta sai rồi, cho ta một cơ hội nữa đi, ta nhất định đuổi kịp hung thủ, chém đầu nàng xuống, lấy lại Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh... cho ta thêm một cơ hội, ta nhất định có thể, nàng đã bị thương nặng... ta có thể chiến thắng nàng...

Sở Ngự Thiên ở cự ly gần nhìn hắn, sau đó đỡ Tạ Vô Miên đứng dậy, an ủi:

- Ta có trách gì ngươi đâu! Vô Miên, ngươi nhỏ tuổi nhất, tu vi thấp nhất, nhưng có thể từ Long Đảo chạy thoát, ngươi mạnh hơn lão Tần. Đừng sợ, ngươi nói không sai, hung thủ đã trọng thương, không trốn thoát được.

Ngực Tạ Vô Miên phập phồng, dần dần bình tĩnh lại.

Sở Ngự Thiên đưa mắt nhìn mọi người có mặt tại hiện trường, hỏi:

- Ai có thể cho ta biết, Tiêu Linh Quân lập Thiếu Dương Ti từ bao giờ? Vị Thánh Ti kia là người thế nào?

Toàn trường tĩnh lặng.

Sở Ngự Thiên cười hỏi:

- Đều không biết à?

Mọi người đều cúi đầu, không dám nhìn hắn.

Hồi lâu sau, Thần Sứ mở miệng:

- Chắc chắn là tổ chức mới thành lập, nghe tên liền biết nhắm vào chúng ta. Mấy lần trước, chúng ta và Động Khư Doanh giao phong, tuy rằng đại thắng, nhưng cũng khiến bọn chúng truy xét ra người nằm vùng bên trong, dọn dẹp không ít tai mắt của chúng ta. Muốn tra Thiếu Dương Ti chỉ sợ không phải chuyện làm được trong thời gian ngắn.

La Bình Đạm nói:

- Tai mắt của chúng ta trong Động Khư Doanh vốn đã ít.

Sở Ngự Thiên nói:

- Hợi Sứ lẻn vào Động Khư Doanh, vốn là định để hắn luôn giữ im lặng. Hiện tại xem ra, buộc phải dùng sớm. Truyền tin cho hắn, nhất định phải do thám được chi tiết thành viên của Thiếu Dương Ti. Nếu là mới thành lập, như vậy chắc chắn là những người kiệt xuất trong khóa này, hẳn là không khó tra.

Sau khi Sở Ngự Thiên sắp xếp bố trí, lại nói:

- Trận thua đêm qua rốt cuộc là sai ở đâu? Các vị thấy thế nào? Ai muốn nói là vì bị Đạo Cung bán đứng thì có thể ngậm miệng lại.

Thần Sứ nói:

- Chân truyền Đạo Cung hiển nhiên cũng bị người ta chơi một vố, vừa không lấy được Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh, còn chịu tiếng ác. Như vậy, vấn đề chắc chắn nằm ở phe mình, có người tiết lộ tình báo cho Tiêu Linh Quân.

Sở Ngự Thiên mỉm cười nói, ánh mắt kích động hưng phấn, dường như nghĩ tới chuyện gì đó thú vị:

- Chuyện này giao cho ngươi! Bắt hắn ra, ta muốn người sống.

Trên mặt biển, một con Quỷ Diện Hiêu dài ba thước từ dãy núi bay tới, đáp xuống lan can mạn thuyền trước mặt Sở Ngự Thiên, đôi cánh khép lại.

Nó mọc khuôn mặt giống người mà tựa quỷ, nói mật ngữ.

Sở Ngự Thiên nói:

- Đã tìm thấy dấu vết trong U Cảnh, các vị hãy hành động! Nếu để nàng trốn về Động Khư Doanh, Thái Âm Giáo sẽ bị người trong thiên hạ cười vào mặt.

Sở Ngự Thiên gọi Tạ Vô Miên sắp sửa xuất phát lại:

- Vô Miên, chuyện không quá ba lần. Nếu ngươi không bắt được hung thủ, ta chỉ có thể cho rằng ngươi chính là tên nội gián kia. Sự khoan dung rất trân quý, cũng có giới hạn.

Sắc mặt Tạ Vô Miên trắng bệch, sau đó trầm giọng nói:

- Chân truyền yên tâm, Vô Miên lần này tuyệt đối sẽ không để ngươi thất vọng.

- Đi đi!

Sở Ngự Thiên gọi một tiếng:

- Ai tìm giúp ta một cây gậy?

Lập tức có võ tu của Thái Âm Giáo bẻ gãy trường thương Pháp khí của mình, bỏ đầu thương đi, hai tay đưa vào trong tay hắn.

- Đa tạ!

Nhận lấy cây gậy gỗ, Sở Ngự Thiên gắn đầu của Tần Chính Dương lên trên đó, xoay tròn, giống như tính trẻ con cảm thấy trò này vô cùng thú vị.

Trên mặt biển, từng bóng dáng mạnh mẽ bay ra từ ba chiến hạm phủ đầy âm vụ, truy kích về một hướng nào đó trong U Cảnh.

Trường hà cát bạc do Tạ Vô Miên hóa thành, La Bình Đạm cưỡi gà trống, Thi Hầu cõng hai lá cờ... Thanh thế của bọn họ rầm rộ, tiến vào Vong Giả U Cảnh, triệu tập nhiều Thệ Linh đồng hành hơn, hội tụ thành đại quân.

- Không ổn lắm, lẽ nào Đường Vãn Châu đã trốn vào Vong Giả U Cảnh, còn bị phát hiện?

- Không đúng! Trên trời dưới đất ở Vong Giả U Cảnh đâu đâu cũng là tai mắt Thệ Linh, tại sao nàng phải trốn vào trong đó?

Lý Duy Nhất chờ đợi một lát, Nhị Phượng đi tìm kiếm tung tích khí tức đã trở về.

Nó nói:

- Có khí tức của Thiếu Quân lưu lại, rất mong manh. Nhưng phương hướng di chuyển không phải tiếp tục đi về phía nam, mà là hướng bắc.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Cái gì, nàng lại vòng về sao?

Tiếp tục đi về phía nam mới là Nguyệt Long Đảo.

Lý Duy Nhất nhanh chóng phân tích, đoán rằng hướng mà Thái Âm Giáo và cường giả Thệ Linh đuổi theo đa phần là thủ đoạn Đường Vãn Châu kiềm chế kẻ địch, nàng đang tranh thủ thời gian.

Chỉ cần thời gian tranh thủ được đủ lâu, khí tức và dấu vết sẽ tan biến, kẻ địch rất khó truy tung được nàng nữa.

- Nàng muốn lén lút quay lại Long Đảo! Sau đó, lấy thân phận Đường Vãn Châu quang minh chính đại rời đi.

Sau khi đưa ra kết luận này, Lý Duy Nhất thầm khâm phục sách lược của Đường Vãn Châu, trong lòng do dự, có nên tiếp tục đuổi theo nàng hay không. Nàng dường như tính trước kỹ càng, biết mỗi bước phải làm gì.

Thủ đoạn truy tung của Thái Âm Giáo rất lợi hại, trong biển cũng có Thệ Linh thủy quỷ.

Lý Duy Nhất một lần nữa lặn xuống nước, dọc theo vùng nước gần bờ biển đi về phía nam.

Luôn đuổi theo Đường Vãn Châu, quá dễ chạm trán với Thái Âm Giáo, không những không giúp được gì, ngược lại có khả năng kéo luôn mình vào.

Sau khi trời sáng, Lý Duy Nhất bơi lên mặt nước, đã ở ngoài ba ngàn dặm.

Nhìn thấy sương mờ màu vàng trên biển cùng ánh bình minh tận chân trời, thần kinh của hắn không còn căng thẳng nữa, hoàn toàn thả lỏng. Hắn lấy Ngọc Chu ra, chuẩn bị trực tiếp dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Nguyệt Long Đảo.

- Xoạt!

Trên bờ cách đó hai dặm, một bóng người bắn ra, chớp mắt đã áp sát Ngọc Chu và Lý Duy Nhất.

Ánh mắt Lý Duy Nhất lạnh lùng, Hoàng Long Kiếm trong Phong Phủ sau đầu bay ra.

Dưới sự điều khiển của pháp khí, thân kiếm sáng rực chém ra ngoài.

Giọng nói của Đường Vãn Châu vang lên:

- Là ta!

Lý Duy Nhất lập tức dùng ý niệm thay đổi quỹ tích của Hoàng Long Kiếm, lướt qua vai Đường Vãn Châu. Mũi kiếm rơi xuống mặt nước, dấy lên một cơn sóng, sau đó bay vào trong tay hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters