Khải hoàn trở về, Phó Tiêu Tôn đích thân đón tiếp (1)

Đón đỡ một đòn của Tạ Vô Miên, Lý Duy Nhất cũng không chịu thương thế quá nặng, rất nhanh đã lấy lại sức. Bởi vì hắn đoán chắc cánh tay cầm Ngọc Như Ý của Tạ Vô Miên chưa khỏi hẳn, không thể phát huy toàn bộ sức mạnh.

Rơi xuống cả trăm thước, hắn nhanh chóng ổn định cơ thể.

Lý Duy Nhất dùng ánh mắt nhìn chăm chú vào bóng dáng màu bạc không ngừng đến gần mặt biển, lập tức rung Ác Đà Linh, hỏa diễm pháp khí liên tục chui vào chuông.

- Keng keng!

Sóng âm của tiếng chuông với tốc độ vượt xa âm thanh bình thường lan ra mặt biển.

Tức thời, ý thức của sinh linh cả một vùng biển trở nên hỗn loạn và cuồng bạo.

Khoảnh khắc Tạ Vô Miên lao ra khỏi mặt biển, sóng âm của Ác Đà Linh đã đuổi kịp hắn. Cả người hắn run rẩy, trong đầu như có tiếng nổ, giống như hộp sọ bị người ta đập nát, đau đớn muốn nứt ra, tạp niệm ào ạt ùa tới.

Lại giống như có thiên binh vạn mã đang chia cắt hồn linh ý thức của hắn.

- Gào!

- Ầm ầm!

Bốn con Tuyết Long Giao đi trước tiên kéo Ngọc Lộ bay lên mặt biển, đấu với Tạ Vô Miên đang loạng choạng.

Chống đỡ được vài hiệp, Tạ Vô Miên liền triệt để rơi vào tình thế bị động chịu đòn, bị từng cái móng vuốt Giao Long đánh bay lên rớt xuống, thương thế trên người không ngừng gia tăng.

- Rào rào!

Lý Duy Nhất thẳng tắp như một cột sáng phá nước mà ra, vững vàng đáp xuống mặt biển, ánh mắt lạnh băng, linh quang ở mi tâm sáng rực, một tay cầm mâu, một tay liên tục lắc Ác Đà Linh, phảng phất một vị pháp sư thần bí tà ác mà trẻ tuổi anh tuấn.

Nếu Tạ Vô Miên nắm giữ lực lượng một chiêu của Đại Trường Sinh hoặc Siêu Nhiên, ở hoàn cảnh như vậy, cũng đã đến lúc nên thi triển ra.

Còn về một ngụm pháp khí Siêu Nhiên bình thường, trong cuộc đọ sức ở cấp bậc này đã không còn phát huy tác dụng mấu chốt.

Xác định không có nguy hiểm, Lý Duy Nhất cất Ác Đà Linh, giơ Vạn Vật Trượng Mâu qua khỏi đầu, kéo ánh sáng mặt trời trên bầu trời xuống, cùng với năm con Phượng Sí Nga Hoàng kết thành trận pháp hợp kích Nhật Nguyệt Tinh Thần.

Một bước vượt qua trăm trượng.

- Bùm!

Quang điệp trận pháp và dấu ấn hình khiên tròn khổng lồ nổi lên trên mặt tấm thuẫn trong tay Tạ Vô Miên đập vào nhau.

Tạ Vô Miên dùng hai cánh tay chống đỡ, cánh tay vừa mới mọc kia chớp mắt đầy những vết nứt.

Chân trái hắn run rẩy, máu tuôn như suối.

Vết thương trên cổ thấy cả xương trắng, máu chảy càng nhiều.

Cơ thể trọng thương của Tạ Vô Miên căn bản không chịu nổi, hắn không ngừng thụt lùi, giận dữ gầm lớn, dùng lời lẽ khích bác:

- Ngươi cũng chỉ ỷ vào việc có nhiều trợ thủ, có gan thì so chiêu một đấu một với ta.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Có trợ thủ tại sao không dùng? Thái Âm Giáo các ngươi nói đạo lý quy củ như thế sao?

Lý Duy Nhất điều động sức mạnh của trận pháp hợp kích, vung Vạn Vật Trượng Mâu đánh bay Tạ Vô Miên xa mấy chục trượng giống như quất bằng côn tiê. Hắn, rơi vào giữa bốn con Tuyết Long Giao.

Tạ Vô Miên bị đàn Giao Long cắn xé, hét lớn:

- Ta là tai mắt mà Tiêu Linh Quân cài vào Thái Âm Giáo.

- Phụt!

Lý Duy Nhất xông đến, một mâu xuyên thủng cổ họng Tạ Vô Miên.

- Ta là... Tiêu Linh Quân...

Môi Tạ Vô Miên mấp máy, giọng nói dần khàn đi, cổ họng bị máu rót đầy.

- Phụt!

Mũi mâu xẹt qua chặt đứt đầu của hắn.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi mà cũng đòi là Tiêu Linh Quân, ngươi xứng sao? Lúc ranh giới sống chết, có thể nghĩ ra chiêu này để kéo dài thời gian thì cũng giỏi lắm.

Lý Duy Nhất căn bản không tin. Nếu Tạ Vô Miên là người nằm vùng của Tiêu Linh Quân, lúc đầu ở Vong Giả U Cảnh rõ ràng không cần thiết phải giết An Chi Nhược, lại cứ phải chém đầu đối phương, đủ thấy tâm tính thế nào. Huống hồ, tại sao lúc nãy phải bỏ trốn?

- Vù!

Một đoàn linh quang hiện lên trong lòng bàn tay, Lý Duy Nhất đóng dấu nó lại, lưu giữ lên trên cuộn giấy linh tính.

Thứ được đóng dấu chính là câu “Ta là tai mắt mà Tiêu Linh Quân cài vào Thái Âm Giáo” do Tạ Vô Miên hét lên.

Lý Duy Nhất có năng lực nắm bắt thời cơ nhạy bén, cảm thấy dấu linh quang này có lẽ có giá trị nhất định. Ví dụ như, khiến Sở Ngự Thiên phán đoán sai lầm.

Từ đầu đến cuối, hắn đều không sử dụng phù văn Giai Tự Định Thân Phù được vẽ trong Linh Giới mi tâm, cũng như mười tấm Thiên Kiếm Phù.

Nói cho cùng, bản thân Tạ Vô Miên vốn không ở trạng thái đỉnh phong, một lòng muốn chạy trốn, chiến lực bị giảm bớt nhiều. Nếu hắn có tinh khí thần giống như lúc Đường Vãn Châu giết Tần Chính Dương, liều chết chiến đấu với Lý Duy Nhất, đó mới là việc nhức đầu tột độ.

Lý Duy Nhất cất thi thể và cái đầu của Tạ Vô Miên vào Không Gian Huyết Nê.

Hắn lại sử dụng Phong Lôi Kỳ kéo gió lốc và sấm chớp tới dọn dẹp khí tức ở vùng biển xung quanh. Về phần tai mắt yêu thú trong biển, đã bị Ác Đà Linh đánh trọng thương ý thức, không sợ bại lộ.

Lý Duy Nhất cất Ngọc Lộ đi, đưa theo năm con Phượng Sí Nga Hoàng, ngự niệm lực linh quang trở về bờ.

Ngũ Phượng và Lục Phượng đã về từ sớm.

Con Thi Khuyển mắt bạc bị Ngũ Phượng giẫm dưới chân, biến thành một con chó chết thật sự.

Quan ấn Châu Mục bị Ngọc Nhi đập xuống đáy biển thì được Lục Phượng vớt lên.

Đường Vãn Châu đeo khăn che mặt, mái tóc dài xõa ra, đứng thẳng tắp, hỏi:

- Thế nào rồi?

Lý Duy Nhất nói:

- Năm con Tuyết Long Giao, năm con kỳ trùng, nhiều trợ thủ như vậy tất nhiên ưu thế nằm ở ta, nếu không giải quyết được một Tạ Vô Miên thì quá mất mặt. Nhưng tổn thất một con Tuyết Long Giao.

Tuyết Long Giao không phải là Long Hồn Thiên Tử trong quan bào Châu Mục.

Lấy tu vi của võ tu Đạo Chủng cảnh, chỉ có thể điều động ra một tia hồn vụ Long Hồn.

Đường Vãn Châu nói:

- Không cần nói nhiều, chúng ta lần này kiếm lời lớn rồi! Giao Hồn thì sau này lại bắt một con mạnh hơn là được.

Xử lý xong mọi dấu vết, Lý Duy Nhất điều khiển Ngọc Chu, dùng tốc độ nhanh nhất đi về hướng nam.

Trên bờ biển cách nơi đây vài dặm, trên một tảng đá ngầm màu đen, một bóng dáng uyển chuyển màu trắng bước ra, đưa mắt nhìn vệt sáng của Ngọc Chu xa dần.

Chạng vạng ngày hôm sau, Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu đã đến trạm gác ở vách núi phía bắc Nguyệt Long Đảo.

Trải qua hai ngày một đêm tu dưỡng, pháp khí trong cơ thể Đường Vãn Châu đã khôi phục từ lâu, nàng đổi quần áo mới, mang theo mặt nạ, che người kín mít.

Đi cùng Lý Duy Nhất trên con đường nhỏ trong rừng hướng về trạm gác, nàng nói:

- Chân truyền Đạo Cung sẽ không tiết lộ thân phận của chúng ta! Nếu nàng chọn cách tiết lộ, chi bằng chọn cách giết chúng ta diệt khẩu ngay lúc đó.

Lý Duy Nhất đã từng giao lưu với Nhị Phượng, ra vẻ tâm sự nặng nề, khẽ gật đầu.

Đường Vãn Châu hỏi:

- Thực ra, từ giây phút gia nhập Tiêu Linh Quân, chúng ta đã nên chuẩn bị tâm lý, thân phận không sớm thì muộn cũng sẽ bại lộ, sẽ phải đối mặt với sự trả thù của Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh. Ngươi sợ không?

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters