Lý Duy Nhất trả lời:
- Nếu ai nấy cũng sợ trả thù, thế giới này không còn tia hy vọng. Ta chỉ lo là Thái Âm Giáo không nhắm vào ta, mà nhắm vào Cửu Lê Tộc. Ngươi không sợ bọn chúng nhắm vào Tuyết Kiếm Đường Đình sao?
Trong rừng vang lên một giọng nói trầm dày:
- Đừng lo trước sợ sau! Nếu Động Khư Doanh đã tuyển chọn các ngươi ra để đối phó Sở Ngự Thiên và Thái Âm Sứ, thì sẽ không để các ngươi có nỗi lo về sau.
Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu nhìn nhau một cái, rảo bước lao ra khỏi rừng rậm, đến một khu đất trống bên ngoài trạm gác, đồng loạt khom người hành lễ với Liễu Điền Thần:
- Bái kiến Phó Tiêu Tôn!
Liễu Điền Thần đứng thẳng giữa bãi đất trống, phía sau có Cần lão và Thác Bạt Đào.
Liễu Điền Thần nhìn về phía hai thanh niên trước mắt, không giấu được vẻ tán thưởng trong mắt, rất nhanh lại nghiêm trang nói:
- Lý Duy Nhất, ngươi nói đúng, tất cả thế lực trong thiên hạ ít nhiều đều kiêng dè Thái Âm Giáo, bao gồm cả những Cổ Giáo, hoàng đình kia. Nhưng nếu như mọi người đều thỏa hiệp, quy tắc của thiên hạ sẽ do Thái Âm Giáo định đoạt, mọi người sẽ trở thành nô lệ của Vong Giả U Cảnh, bắt chúng ta chết, chúng ta phải chết, bắt chúng ta quỳ, chúng ta buộc phải quỳ.
- Toàn bộ các doanh trại ở phía nam Doanh Châu cộng lại, ít nhất có mấy trăm người bại lộ thân phận Tiêu Linh Quân với bên Thái Âm Giáo, đến từ hàng trăm thế lực lớn nhỏ. Cũng bao gồm bản tôn và Liễu bộ nơi bản tôn thuộc về.
- Tâm trạng muốn diệt Liễu bộ của chúng vượt xa ý muốn đối phó Cửu Lê Tộc và Tuyết Kiếm Đường Đình. Nhưng gần như đều bị Tiêu Linh Quân nghiền nát, ngược lại khiến bọn chúng phải trả cái giá thê thảm.
- Đương nhiên, nếu có thể che giấu thân phận là tốt nhất.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Đừng nói là Phó Tiêu Tôn đã đến bên này từ sớm, trơ mắt nhìn chúng ta bị truy sát nhé?
Thác Bạt Đào rất tức giận, sợ Đường Vãn Châu chết trận ở Đông Hải, không có cách nào ăn nói với Sư Đà Vương:
- Ngươi tưởng tốc độ truyền tin tức từ Long Đảo nhanh như vậy sao? Ai mà biết các ngươi thân cô thế cô, lại to gan dám đi ám sát Tần Chính Dương?
Vẻ mặt Cần lão nét thả lỏng hơn nhiều, cười nói:
- Các ngươi lập công lớn, cho nên, Phó Tiêu Tôn đích thân tới trạm gác nghênh tiếp để làm gương cho tất cả Tiêu Linh và Tiêu Binh khóa mới. Lão phu vào sinh ra tử mấy trăm năm đều chưa từng có đãi ngộ như vậy. Đi nào, tất cả Tiêu Linh và Tiêu Binh đều đang chờ ở bên ngoài Truyền Tống Trận!
Trước khi bước vào Không Gian Truyền Tống Trận, Lý Duy Nhất đưa hai cỗ thi thể đựng trong hai cái Túi Càn Khôn ra, đề phòng túi bị nổ nát.
Cần lão kinh ngạc:
- Sao vẫn còn một cỗ?
Lý Duy Nhất đáp:
- Cỗ thi thể này là Sửu Sứ Tạ Vô Miên, miễn cưỡng coi như do ta giết.
- Hả?
Cần lão vui sướng vô cùng, tròng mắt sắp rớt ra ngoài, sau đó liên tục vỗ vai Lý Duy Nhất:
- Ây da! Quá nở mày nở mặt, tiểu tử nhà ngươi... Không nói đùa chứ...
Đường Vãn Châu nói:
- Đừng nhìn ta, nếu không phải hắn, ta chưa chắc có thể sống sót trở về. Hành động vĩ đại giết Tạ Vô Miên là do hắn làm, nhận thức của thế hệ trước như các vị không thể mãi cứng nhắc như vậy, Thập Nhị Thái Âm Sứ rất mạnh, nhưng không mạnh đến mức không giết được.
Trong lòng Liễu Điền Thần và Thác Bạt Đào âm thầm kinh ngạc.
Bọn họ vốn tưởng rằng, Đường Vãn Châu, Lý Duy Nhất có thể sống sót trở về từ tay Thái Âm Giáo đã là sự thể hiện cao độ của dũng cảm và mưu trí, đủ để Thiếu Dương Ti đánh một trận thành danh khiến thiên hạ biết tên.
Nào ngờ, trên đường chạy trốn còn có thể giết ngược lại một vị Thái Âm Sứ.
Không trách bọn họ có tâm thái như vậy, chỉ bởi vì Động Khư Doanh quá cần một trận thắng lớn như thế để chấn hưng sĩ khí.
…
Tại Động Khư Doanh, trên quảng trường bên ngoài Truyền Tống Điện.
Các Tiêu Linh và Tiêu Binh khóa mới, bao gồm cả Niệm Sư Vệ, toàn bộ đều mặc áo giáp theo tiêu chuẩn, đeo mặt nạ đứng ngay ngắn bên ngoài.
Ba mươi bốn cỗ quan tài đặt ở phía trước bọn họ.
Tất cả giáo tập, Đồ Nam Phong, Tiết Nghiên, Viên Kính Tam... tổng cộng sáu Tiêu Linh lâu năm đứng phía trên bậc thang đá.
Đồ Nam Phong cao giọng nói:
- Trong vài tháng gần đây, Động Khư Doanh giao thủ ba lần với chân truyền Sở Ngự Thiên của Thái Âm Giáo, đều thua cả ba. Tiêu Linh và Tiêu Binh được phái ra toàn quân bị diệt, bao gồm cả hai vị Đại Trường Sinh.
- Có Sinh Cảnh Chi Chủ nói chúng ta là rác rưởi, là một đám lợn. Chửi rất hay, chửi rất đúng, ngay cả Thái Âm Giáo cũng không đối phó được thì lấy gì đối phó Vong Giả U Cảnh?
- Nhưng nhục nhã thay, sự vào sinh ra tử của vô số người lại đổi lấy kết quả như thế này. Huy động cường giả thế hệ trước là Đại Trường Sinh, lại bị một tiểu bối tính kế, nhận lấy kết cục phải chết.
…
Mười Thiếu Dương Vệ của Thiếu Dương Ti mặc võ phục đặc chế, đều đeo mặt nạ trắng đứng trong Truyền Tống Điện, nghe lời kể của Đồ Nam Phong ở bên ngoài, biết hôm nay là ngày an táng ba mươi bốn người đã chết.
Duyên Chân đến nay vẫn chưa tới Thiếu Dương Ti đưa tin, đang bận bế quan tu luyện Trường Sinh Thể.
Trì Hạo Hãn thấp giọng nói:
- Tức thật chứ! Nếu ta ra tay, ít nhất cũng phải làm thịt một vị Thái Âm Sứ.
Thư sinh nói:
- Ngươi tưởng Thái Âm Sứ dễ giết như thế à, vậy tại sao Động Khư Doanh lại bị thiệt hại mất ba nhóm cao thủ?
Đạo sĩ lên tiếng:
- Ngươi cứ nghĩ một mình đấu với vị Thái Âm Sứ nào đó, thực tế Sở Ngự Thiên có thể đang đứng ở phía sau ngươi, trong bóng tối còn có đại quân Thệ Linh, dưới lòng đất ẩn nấp Thi Hầu, Quỷ Quân. Bằng không thì hai vị Đại Trường Sinh chết như thế nào? Không phải là lên lôi đài, chỉ so xem nắm đấm của ai cứng, không đơn giản như thế đâu.
Thường Ngọc Kiếm nói:
- Nếu thương thiên sinh ta ra sớm ba mươi năm, ta chắc chắn sẽ tử chiến với Sở Ngự Thiên trên Đông Hải, trên đỉnh Long Thành.
Thanh Tử Khâm nói bằng giọng lạnh băng:
- Ai mà chẳng nói lời hùng hồn bằng miệng được.
Thường Ngọc Kiếm cười khổ, không nói thêm gì nữa.
- Rào!
Sâu trong cung điện, trận pháp quang hoa nổi lên.
Liễu Điền Thần đi trước ra khỏi Không Gian Truyền Tống Trận.
Cần lão ưỡn ngực ngẩng cao đầu đi theo ra sát phía sau, nhìn Ngu Hòa đang ngồi cách đó không xa, vẫy tay:
- A Hòa, sắp xếp vài người đi khiêng thi thể của hai vị Thái Âm Sứ. Tiểu bối nhà ta quá tài, vậy mà lại làm thịt Sửu Sứ, ngươi nói có bất ngờ không? Lúc đầu hắn gia nhập Động Khư Doanh, ngươi còn không cho.
Ngu Hòa đã nhìn thấy hai cỗ thi thể trong Truyền Tống Trận, trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc. Nàng không đoái hoài gì đến Cần lão đang khoe khoang, sắp xếp bốn người Thiếu Dương Vệ tiến đến khiêng thi thể.
Sau đó, lại cho Thanh Tử Khâm và Nam Cung mang hai bộ võ phục Pháp khí đặc biệt luyện chế riêng cho Thiếu Dương Ti, đưa tới cho Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu.
Mười người của Thiếu Dương Ti hoàn toàn không biết Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu mấy ngày nay đã đi Long Đảo, thấy bọn họ bước ra khỏi Truyền Tống Trận đều cảm thấy kinh ngạc.