Trở lại Hồn Hải (2)

Chỉ thấy Thanh Tử Khâm đang đứng giữa sương mù linh quang, dáng người yêu kiều thướt tha, vẫn mang vẻ mặt lạnh như sương giá, cùng dòng suối, mây mù, linh sơn sau lưng tạo thành một bức tranh tựa như hồng trần tiên tử.

- Ào!

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào nàng một chốc, bước ra khỏi trận pháp, cất tiếng cười sảng khoái:

- Đội trưởng đã đợi lâu rồi, xin lỗi, thật sự là do ta bị thương quá nặng, vẫn luôn bế quan tĩnh dưỡng. Sẽ không trừ điểm công lao của ta chứ?

Thanh Tử Khâm đáp:

- Người đội trưởng tồn tại trên danh nghĩa như ta lấy đâu ra tư cách trừ điểm công lao của ngươi?

Thanh Tử Khâm quay người đi về hướng linh sơn nơi có doanh điện, bước đi thong thả nhẹ nhàng, mái tóc dài mềm mại rủ xuống sau lưng:

- Đi thôi, ta cũng chỉ là người truyền lời.

Lý Duy Nhất bước nhanh theo sau.

Đi được một đoạn đường, Thanh Tử Khâm giãy giụa do dự rất lâu, cuối cùng nhẹ giọng mở miệng:

- Ta tối đa có thể bỏ ra một cây tinh dược năm ngàn năm, đây đã là giới hạn của ta rồi. Ta không mượn quá lâu, ba tháng thôi!

Lý Duy Nhất hỏi:

- Mượn trượng mâu sao?

- Ừ!

Lý Duy Nhất nói:

- Không khéo là bây giờ ta không cho mượn được, hiện tại ta cần dùng nó. Để sau đi, ngày tháng còn dài, không cần gấp gáp nhất thời.

Một cây tinh dược năm ngàn năm có giá trị xấp xỉ hai ngàn vạn Dũng Tuyền Tệ. Thanh Tử Khâm đã thu hết dũng khí vô cùng lớn, gần như mang toàn bộ gia tài ra đặt cược mới mở miệng với Lý Duy Nhất, trước đây nàng chưa từng cầu xin người khác như vậy bao giờ.

Nghe Lý Duy Nhất đáp lại như vậy, Thanh Tử Khâm chỉ cảm thấy đối phương lại đang trêu ghẹo, nàng không nói một lời, dùng tốc độ nhanh nhất bay vút đi. Nàng không hận Lý Duy Nhất, chỉ hận bản thân không nên có vọng tưởng.

- Đội trưởng, ngươi đừng hiểu lầm.

Lý Duy Nhất nhìn bóng lưng của nàng, liền nhìn ra được nàng lại tức giận, còn là kiểu giận tuyệt đối không nghe bất kỳ lời giải thích nào. Một cây tinh dược năm ngàn năm, thuê ba tháng, hắn cảm thấy cái giá này thật sự không tồi.

Nhưng khoảng thời gian gần đây thật sự không đúng lúc.

Doanh điện trên đỉnh linh sơn.

Trên bàn làm việc trước mặt Liễu Điền Thần đặt ba chiếc hộp ngọc đựng thuốc, hắn dùng pháp khí bao phủ lấy mình và Lý Duy Nhất:

- Theo tin tức hiện tại nắm giữ được, Thái Âm Giáo cũng không chắc chắn Tạ Vô Miên đã bị giết hay chưa. Tiếp theo, Động Khư Doanh cần làm hai việc.

- Thứ nhất, phải có người dịch dung thành Tạ Vô Miên đi lại trong doanh.

- Thứ hai, một trong Thập Nhị Thái Âm Sứ là Hợi Sứ đã lẻn vào Động Khư Doanh, phải mượn tay hắn để truyền tin tức ra ngoài.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ta dịch dung thành Tạ Vô Miên à?

- Ngươi chưa đủ thành thục, việc này để Mặc Cần làm. Cho ngươi biết chuyện này là muốn nói... Ngươi lại lập công rồi!

Ngay cả Liễu Điền Thần cũng có chút khâm phục sức quan sát nhạy bén của người thanh niên trước mắt, cho dù là cái tiêu địch kia, hay là một câu nói lúc hấp hối của Tạ Vô Miên.

Theo hắn hiểu, trước khi Lý Duy Nhất đến Động Khư Doanh cũng chỉ nhìn lướt qua tiêu địch ở chỗ Liễu Diệp.

Liễu Điền Thần lại nói:

- Phần thưởng giết Tần Chính Dương mà Đường Vãn Châu xin là một cây tinh dược sáu ngàn năm, bảo ta giao cho ngươi. Phần thưởng giết Tạ Vô Miên, ngươi muốn lấy cái gì?

- Cũng đổi lấy một cây tinh dược sáu ngàn năm đi!

Lý Duy Nhất tạm thời không thiếu tài nguyên tu luyện, chỉ muốn nuôi dưỡng toàn bộ bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đến Trường Sinh cảnh.

Càng nhiều người trợ giúp, khả năng đối phó với nguy hiểm càng mạnh.

Chúng là kỳ trùng cấp Đế Hoàng, gần như không cần tu luyện, chỉ cần lớn lên bình thường, chính là bảy sinh linh sánh ngang với Võ Đạo Thiên Tử.

Sinh linh cũng có sự khác nhau. Rắn, côn trùng, cá, chim muốn hóa rồng, cần ngàn vạn năm khổ tu mài giũa, trải qua cảnh cửu tử nhất sinh vượt Long Môn. Nhưng ấu long chỉ cần ăn no lớn lên là có thể nắm giữ lực lượng như vậy.

Có điều, ăn no không phải là chuyện dễ dàng.

Liễu Điền Thần ngồi đối diện bàn làm việc, không nói một lời nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất, một lát sau mới nói:

- Đã liệu trước ngươi sẽ đòi tinh dược ngàn năm! Nhưng, giết Tần Chính Dương có thể thưởng ba vạn điểm công lao và một cây tinh dược sáu ngàn năm. Tạ Vô Miên chỉ đáng giá phần thưởng hai vạn điểm công lao, và một cây tinh dược năm ngàn năm.

Lý Duy Nhất nhắc nhở:

- Phó Tiêu Tôn, đó chính là Thái Âm Sứ, tu vi đạt đến nhị trọng, rất không đơn giản.

Liễu Điền Thần nói:

- Tạ Vô Miên không chỉ đạt đến nhị trọng, hơn nữa, tương lai gần như chắc chắn có thể bước vào cấp bậc Đại Trường Sinh, sau đó theo đuổi cảnh giới Siêu Nhiên. Cho nên, ngươi mới có thể nhận được phần thưởng phong phú như vậy. Bình thường mà nói, giết một vị Quỷ Quân cấp Đại Trường Sinh chỉ được ba vạn điểm công lao.

- Hai món Thiên Tự Khí có giá trị nhất trên người Tạ Vô Miên đã bị ngươi lấy đi rồi nhỉ?

Không đợi Lý Duy Nhất mở miệng, Liễu Điền Thần lại nói:

- Bản tôn biết, ngươi nắm giữ lượng tài phú kếch xù, đã mua nhiều tài nguyên, luyện chế ra Cực Trú Chân Đan âm thầm bán đi, không coi trọng một cây tinh dược năm ngàn năm. Nhưng một cây tinh dược năm ngàn năm trị giá tới hai ngàn vạn đồng Dũng Tuyền Tệ, hai mươi ức Ngân Tệ, hoàn toàn có thể nuôi sống một tòa thành, bồi dưỡng ra không chỉ một vị võ tu Trường Sinh cảnh.

Động Khư Doanh tất nhiên có tổ chức đặc biệt theo dõi mọi hành động của tất cả Tiêu Binh và Tiêu Linh, không ngờ chuyện bán Cực Trú Chân Đan đã sớm bị lộ.

Lý Duy Nhất nghe ra ngụ ý trong lời nói của Liễu Điền Thần.

Ý tứ rất rõ ràng, chuyện này hắn có thể nhắm mắt làm ngơ.

Lý Duy Nhất không tiện nói thêm nữa:

- Phó Tiêu Tôn anh minh, tinh dược năm ngàn năm cũng rất tốt. Vậy dấu ấn linh quang đổi ra phần thưởng cái gì?

- Một vạn điểm công lao, một cây tinh dược bốn ngàn năm.

Liễu Điền Thần chỉ vào ba chiếc hộp dược trên bàn làm việc:

- Thiếu Dương Ti có sổ ghi công lao ẩn chuyên biệt, điểm công lao của hành động lần này sẽ không được đưa lên bảng công lao.

Lý Duy Nhất lần lượt mở ba chiếc hộp dược hàn băng ra, bên trong tỏa ra mùi thuốc nồng đậm.

Ba cây tinh dược tỏa ra hà thải, nếu mang đến các Sinh Cảnh lớn đủ để gây ra một trận chấn động không nhỏ.

Tuy tinh dược bốn ngàn năm và năm ngàn năm không thể khiến Phượng Sí Nga Hoàng trực tiếp trưởng thành đến Trường Sinh cảnh, nhưng cũng đủ để tăng lên một bước dài, tiết kiệm thời gian lột xác tự nhiên.

Lý Duy Nhất cất ba chiếc hộp thuốc vào Túi Càn Khôn.

Trước khi cáo từ rời đi, Lý Duy Nhất chợt nghĩ đến một chuyện, bèn hỏi:

- Hợi Sứ lẻn vào Động Khư Doanh, đã tra rõ là ai chưa?

- Đối phó với Thập Nhị Thái Âm Sứ là chức trách của Thiếu Dương Ti các ngươi. Cũng đã ban nhiệm vụ cho mọi người ở Thiếu Dương Ti, ai có thể tìm ra hắn, đó chính là một công lớn. Nếu ở trong Động Khư Doanh mà đánh thua, ngược lại chết trong tay đối phương, khiến thông tin bị lộ ra ngoài, thì kẻ mất mặt chính là bản thân các ngươi.

Vẻ mặt Liễu Điền Thần hờ hững, cuộc giao phong ở cấp độ này chính là cơ hội rèn luyện tuyệt vời cho thế hệ trẻ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters