Lý Duy Nhất không sao ngờ được, thông đạo không gian của Thiếu Dương Tinh lại nối đến nơi này.
Bốn năm trước, khi hắn đi ngang qua nơi này, tuyệt đối không ngờ trên đỉnh cột đá có một phong cảnh khác.
- Ào!
Hắn bay vút lên, rơi xuống đỉnh cột đá hình bia, ánh mắt không kìm được lại nhìn về phía nơi sư phụ vừa ngồi khoanh chân:
- Có lẽ không phải ảo ảnh. Lẽ nào năm xưa sư phụ thật sự đả tọa ở đây, đánh cờ với người ta?
Phía dưới cột đá, Hồn Hải vô biên, có ức vạn vong hồn đang bơi lặn.
Tiếng gầm thét, tiếng khóc lóc, tiếng la hét thảm thiết, tiếng cắn xé... hàng ngàn vạn năm qua, mỗi giờ mỗi khắc đều đang diễn ra, vĩnh hằng không đổi.
Lý Duy Nhất ngồi vào vị trí vừa rồi của sư phụ, nhìn về phía bàn cờ rộng mười trượng, bất kể nhìn từ hướng nào cũng không cách nào thấy lại được kinh vĩ của thiên địa vũ trụ.
Khoảnh khắc hắn ngẩng đầu lên, trời sao thấp bé phía trên, mỗi một vì sao đều giống như cánh cửa trời sao, đàn vong hồn chen chúc bay ra, rơi xuống Hồn Hải.
Khủng bố mà lại rực rỡ, còn to lớn hơn bất kỳ trận mưa sao băng nào.
Vùng biển ở đằng xa bị mây u ám màu xám chì bao phủ. Chiến Hạm Thanh Đồng lúc trước chính là chạy ra từ trong mây u ám, đi ngang qua phía dưới cột đá.
Lý Duy Nhất không khỏi nghĩ thầm, nếu trước đây mình ngẩng đầu lên nhìn thấy trên đỉnh cột đá có một bóng người đứng đó, nét mặt sẽ kinh hãi đến cỡ nào.
Hắn không dám xông vào đám mây u ám vô biên kia, khoan nói đến năm tháng vô tận trôi qua, trong Hồn Hải chắc chắn đã nuôi dưỡng ra hung vật khủng bố tột cùng. Chỉ nói đến chiếc vuốt khổng lồ màu vàng từng bắt Cửu Anh đi không phải thứ mà hiện giờ hắn có thể ứng phó.
- Thiếu Dương Tinh có thể nối đến nơi này, nhất định có nguyên nhân nào đó. Sư phụ và đại sư tỷ có khả năng cao không phải phàm nhân, khẳng định cất giấu bí mật lớn.
- Rốt cuộc sư phụ đã chết hay chưa, nếu chưa chết thì tại sao phải lừa ta?
- Mục đích Thiếu Dương Tinh đưa ta đến nơi này là gì?
Lý Duy Nhất cẩn thận tìm kiếm khắp toàn bộ đài đá một lượt, lại bay vòng quanh cột đá, đều không thu hoạch được gì.
Nằm ngửa bên cạnh bàn cờ, nhìn ngắm trời sao thấp bé trên đỉnh đầu, hắn không khỏi động ý niệm.
- Ào!
Hắn sử dụng linh quang ngưng tụ thành đôi cánh ánh sáng khổng lồ trên lưng, bay vút lên trên.
Một canh giờ sau, Lý Duy Nhất mệt mỏi quay về đài đá. Những vì sao đó thoạt nhìn gần trong gang tấc, nhưng khi thực sự bay về phía chúng thì không cách nào bay đến nơi.
- Nếu Phù Tang Thần Thụ là cực dương, nơi này quả thực giống như vùng đất cực âm. Sao lại có nhiều vong hồn đến vậy, lẽ nào Chiến Hạm Thanh Đồng thật sự đã đưa bọn ta đến Địa Ngục Quỷ Hoang? Doanh Châu là sinh thổ trong địa ngục sao?
- Ta ngược lại muốn xem thử, các ngươi có phải là tinh tú thật sự hay không?
Lý Duy Nhất lấy Vạn Vật Trượng Mâu ra, mũi mâu hướng lên trên, giơ cao khỏi đỉnh đầu.
- Rào rào!
Trên Hồn Hải hiện ra cảnh tượng vô cùng rực rỡ.
Ánh hào quang của tinh tú đầy trời hóa thành từng luồng lưu quang hội tụ về phía đỉnh cột đá.
Lý Duy Nhất cẩn thận hấp thu những hào quang tinh tú này. Hắn phát hiện, chúng còn lạnh lẽo âm u hơn cả tinh quang hấp thu ở Doanh Châu, ẩn chứa một luồng khí tức tử vong.
Hơn nữa, tinh hoa tinh quang có thể kéo và dẫn động tại đây nhiều hơn ở Doanh Châu rất nhiều.
Lý Duy Nhất không ngừng hấp thu, trong linh quang hỏa diễm ba màu ở Linh Giới trăm trượng tại mi tâm hiện ra một màn quang vụ màu xanh.
- Màu thứ tư?
Lý Duy Nhất nảy sinh một cỗ cảm xúc kích động.
Phải biết rằng, linh quang của niệm sư không phải cứ hấp thu bất kỳ ánh sáng nào cũng có thể xảy ra dị biến.
Chỉ cần sau khi dung hợp, cường độ linh quang tăng lên, thì hoàn toàn có thể tiếp tục hấp thu không ngừng.
Hấp thu tinh hoa ánh sáng của Kim Ô, Phù Tang Thần Thụ, Quang Minh Tinh Thần Thư, tu luyện ra ba màu linh quang vàng, đỏ, trắng đã giúp hắn có chiến lực đuổi kịp thiếu niên Thiên Tử ở cùng cảnh giới.
Nếu bây giờ hắn tiến thêm một bước, sẽ không bị tụt lại ở cảnh giới Thánh Linh Niệm Sư.
Có lẽ hắn có thể đuổi kịp chân truyền cùng cảnh giới.
Lý Duy Nhất khoanh chân đả tọa, cắm Vạn Vật Trượng Mâu dựng đứng trước người, không ngừng hấp thu tinh hoa tinh quang lạnh lẽo ở nơi này. Đáng tiếc, không có cách nào dệt Thời Gian Chi Kiển, tinh quang bị kéo xuống sẽ làm nó vỡ vụn.
Theo thời gian trôi qua, cơ thể Lý Duy Nhất bị quang vụ màu xanh bao bọc, nội tâm tĩnh lặng, ý niệm trong trẻo, có thể nhận biết rõ ràng mọi thứ xung quanh.
Sự nhận biết này là từ ngoài vào trong.
Quang vụ màu xanh chiếu rọi vào trong cơ thể.
Vốn dĩ Lý Duy Nhất cảm nhận bên trong cơ thể, chỉ có thể cảm nhận được ngân mạch, thập tuyền, khí hải, những nơi còn lại đều tối tăm hỗn độn.
Giờ phút này, giống như thiên địa hỗn độn bị ánh sáng chiếu rọi, mây mù tản đi.
Một sợi xích thô to xuyên thủng qua đỉnh đầu, phần lưng, xương cụt, tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, như được đúc bằng thần thiết.
Lý Duy Nhất mở hai mắt ra, thì thầm:
- Đây hẳn là Trường Sinh Tỏa đầu tiên của ta, Càn Khôn Tỏa!
Lúc trước An Nhàn Tĩnh đã nói với hắn, ngàn năm qua Lăng Tiêu Đạo Giáo có thể liên tiếp xuất hiện cường giả, chính là vì có thể điều động tinh quang, tìm kiếm Trường Sinh Tỏa trong cơ thể, từ đó tiết kiệm được nhiều thời gian.
Nhưng tốc độ tìm kiếm của chính mình cũng hơi quá nhanh rồi.
- Có lẽ là vì tinh hoa tinh quang ở nơi này đủ nồng đậm.
Tu vi hiện tại ở Phong Phủ của Lý Duy Nhất là Đạo Chủng cảnh cửu trọng đỉnh phong, chỉ cần ngưng tụ ra Trường Sinh Kim Đan, bẻ gãy Càn Khôn Tỏa liền có thể bước vào Trường Sinh.
Có Lục Trảo Tiên Long Khí, ngưng tụ Trường Sinh Kim Đan cũng không phải là chuyện quá khó.
Nhưng muốn bẻ gãy Càn Khôn Tỏa, thì cần phải quanh năm suốt tháng điều động pháp khí, không ngừng trùng kích, giống như nước chảy đá mòn, nước cắt dãy núi, khiến Càn Khôn Tỏa không ngừng mỏng đi, mờ dần rồi đứt.
Lý Duy Nhất không vội vã ngưng tụ Trường Sinh Kim Đan ở Phong Phủ, trong lòng có một suy nghĩ táo bạo, muốn thương nghị với Quan tiền bối rồi mới đưa ra quyết định.
- Trùng kích Càn Khôn Tỏa trước đã, nếu không bẻ gãy nó, ngưng tụ ra Trường Sinh Kim Đan cũng không thể phá vỡ được Trường Sinh cảnh.
Lý Duy Nhất ở lại năm ngày trên đỉnh cột đá, mãi khi Đại Phượng đến bẩm báo bên ngoài có tình huống, hắn mới tạm thời kết thúc tu luyện.
Đại Phượng ở trong Không Gian Huyết Nê, sáu con còn lại ở trong Thanh Âm Các bên cạnh Ngọc Nhi.
Về đến Thanh Âm Các, Lý Duy Nhất giật mình kinh hãi hỏi:
- Ta đã ở trong đó năm ngày?
Ngọc Nhi nhún vai hỏi ngược lại:
- Nếu không thì người nghĩ sao?
Lý Duy Nhất vốn định trở lại Động Khư Doanh liền dẫn nàng vào Hỏa Uyên, nào ngờ trì hoãn lâu như vậy.
Đại Phượng nói:
- Lý lão đại, nữ tử áo xanh bên ngoài nói, Phó Tiêu Tôn muốn gặp ngươi.
Lý Duy Nhất đi ra khỏi cửa lớn Thanh Âm Các.