Thiên Hỏa Thế Giới, Đại cung chủ (2)

Tiến vào Hỏa Uyên, Thiên Hỏa rợp trời rợp đất ập đến. Lý Duy Nhất không vận chuyển quan bào Châu Mục, mà sử dụng thân thể để cảm nhận nhiệt độ lửa nơi này.

Vẫn ổn, tạm thời có thể chống đỡ được.

Nhưng rất đau!

Quần áo trong quan bào Châu Mục bốc cháy, chớp mắt đã biến thành tro bụi.

Lý Duy Nhất không ráng chịu đựng, hắn vận chuyển sức mạnh phòng ngự của quan bào Châu Mục hộ thể. Ngay sau đó, hắn cúi đầu nhìn xuống. Khe nứt không gian dài mấy trăm trượng giống như lối vào vực sâu thông tới Diễm Tuyệt Sơn, có thể nhìn bao quát doanh địa của Tân Binh Doanh Niệm Sư Vệ.

Phía trên đỉnh đầu, càng đi vào sâu, màu lửa càng đậm, dần dần biến thành màu đen.

Tối đen sâu thẳm, tựa như vùng đất tịch diệt.

Trong vòng mấy dặm ở lối vào Hỏa Uyên, có lơ lửng từng tòa đài ngọc thạch do cao nhân thế hệ trước của Động Khư Doanh luyện chế.

Đài ngọc thạch rộng khoảng ba thước, được trận pháp nâng đỡ lơ lửng.

Lý Duy Nhất ngự quang bay sáu, bảy dặm, rơi xuống một đài ngọc thạch nằm ở vùng rìa, mở Thông Thiên Nhãn ra, quan sát khắp nơi một lượt mới kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

- Rào!

Gợn sóng không gian lan tràn trong ngọn lửa.

Ngọc Nhi mặc áo giáp vảy rồng màu đen và bảy con Phượng Sí Nga Hoàng được hắn đón ra ngoài.

Lý Duy Nhất vô cùng cẩn thận quan sát, đề phòng bị những Tiêu Linh khác đang tu luyện trong Thiên Hỏa Thế Giới phát hiện, thấp giọng nói:

- Ngọc Nhi, ngươi cảm thấy thế nào? Ngọc... Đại... Đại cung chủ...

Khoảnh khắc Lý Duy Nhất xoay người cúi đầu nhìn Ngọc Nhi ở bên cạnh, liền phát hiện ra sự bất thường, hô hấp trong nháy mắt nín bặt, cơ thể có chút cứng đờ.

Mặc dù vẫn là một tiểu nha đầu, khuôn mặt trái xoan trắng như tuyết mang theo một nét trẻ con, nhưng ánh mắt... không hề trong veo giống như trước đó, mà tràn đầy sự sâu thẳm, dò xét, sắc bén, dường như đang quan sát toàn bộ thế giới.

Dải buộc tóc bốc cháy, trâm cài đầu tan chảy, mái tóc dài xõa xuống.

Nàng cụp mắt nhìn lướt qua bàn tay của Lý Duy Nhất đang nắm lấy cổ tay mình.

Các ngón tay của Lý Duy Nhất vội buông ra.

Ngọc Dao Tử bước ra khỏi đài ngọc thạch chật hẹp, đạp không mà đi, từng bước dạo bước trong ngọn lửa.

Dưới chân không có pháp khí, mà là từng luồng linh quang nâng đỡ nàng.

- Lối vào Thiên Hỏa Thế Giới ở Động Khư Doanh sao?

Giọng điệu của nàng lạnh nhạt, không chứa bất kỳ cảm xúc nào.

Lý Duy Nhất cố gắng duy trì sự bình tĩnh và phong thái của một người sư phụ dưới khí tràng đáng sợ của nàng:

- Đúng!

- Ngươi cứ tu luyện ở đây đi.

Bỏ lại câu này, bóng dáng Ngọc Dao Tử hóa thành một ngọn lửa, tiến thẳng vào chỗ sâu tít trên bầu trời của Thiên Hỏa Thế Giới. Trong nháy mắt, khí tức và bóng dáng đều biến mất vô hình, không biết tung tích.

Lý Duy Nhất thở ra một hơi dài, sự áp bức từ khí tràng Siêu Nhiên đỉnh phong này quả thực quá khủng khiếp, phân thân của Liễu Điền Thần hoàn toàn không thể sánh bằng nàng.

- Quả nhiên tiến vào Thiên Hỏa Thế Giới, ý thức của Đại cung chủ sẽ tự động thức tỉnh.

- Cũng may! Tuy lạnh lùng và uy nghiêm hơn một chút, nhưng dường như vẫn biết ta là ai, có lẽ vẫn giữ lại ký ức của Ngọc Nhi... Về sau không thể để nàng nấu cơm rửa bát được nữa! Ơ, mà chắc không có về sau nữa rồi!

Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ, một khi Ngọc Dao Tử luyện hóa trớ quái trong cơ thể, khôi phục thực lực tu vi sẽ mang đến sự biến hóa kịch liệt như thế nào cho Lăng Tiêu Sinh Cảnh và Đông Hải?

Đối với hắn mà nói, dù thế nào cũng nên là một chuyện tốt.

Lý Duy Nhất không suy nghĩ nhiều nữa, khoanh chân đả tọa.

Trước tiên thi triển Binh Phách Quyết bảo vệ Thiên Xung Phách, sau đó linh thần Phù Tang Thần Thụ cao trăm trượng ngưng tụ trong Linh Giới. Cùng với sự thâm nhập trong suy tưởng, từng luồng Thiên Hỏa hội tụ về phía mi tâm của hắn.

- Rào rào!

Bên trong Linh Giới trăm trượng ở mi tâm, lấy linh hỏa ba màu vàng, đỏ, trắng làm chủ đạo, tinh quang màu xanh vẫn chỉ là từng luồng quang vụ.

Thiên Hỏa tràn vào Linh Giới.

Lý Duy Nhất phát hiện, nó thực chất không có màu sắc, hơn nữa không thể tồn tại độc lập, buộc phải hòa vào linh quang của Niệm Sư.

Linh quang của niệm sư, sau khi hấp thu Thiên Hỏa cũng sẽ ẩn chứa lực lượng đốt hồn của Thiên Hỏa. Có thể dùng để đối phó trớ quái và Quỷ Linh, cũng như công kích hồn phách của các loại sinh linh và Thệ Linh.

Ngoài ra, muốn mang Thiên Hỏa ra khỏi Thiên Hỏa Thế Giới vô cùng khó khăn, một khi mang ra ngoài thì sẽ tắt ngay.

- Vẫn ổn, tạm thời Thiên Xung Phách không có dấu hiệu bị bỏng rát.

Sau khi Lý Duy Nhất thích nghi với môi trường của Thiên Hỏa Thế Giới, bắt đầu phân tâm làm hai việc. Ở trong cơ thể, hắn điều động pháp khí, trùng kích Càn Khôn Tỏa trên lưng.

Càn Khôn Tỏa của hắn vô cùng bền chắc và thô to, xích sắt như xuyên thủng thiên địa, bị trùng kích suốt mấy ngày ở Hồn Hải, nhưng gần như không có sự biến hóa nào.

Lý Duy Nhất tự tin sẽ không bị kẹt chết dưới Trường Sinh cảnh như Chu Thất Thập Nhị Trọng Thiên. Thất Trảo Thiên Long Khí của hắn dồi dào và mạnh mẽ hơn pháp khí của võ tu khác nhiều, nắm giữ ưu thế to lớn.

Đồng thời, còn có thể điều động pháp lực thể lỏng và tiên hà thanh huy của Thần Khuyết để trùng kích.

Năm ngày sau, Lý Duy Nhất nhất tâm tam dụng, lấy Địa Thư, vách đá chữ vạn, Bát Quái Thượng Huyền Kinh và các loại kinh điển khác ra để nghiên cứu và lĩnh ngộ.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng cũng đang nuốt Thiên Hỏa.

Nhưng ngoại trừ Tam Phượng, sáu con còn lại hoàn toàn chỉ hô hấp lửagiống như hít thở không khí bình thường.

Hai mươi ngày sau, Linh Giới trăm trượng ở mi tâm, linh quang như biển, lửa sục sôi, nhanh chóng ngưng tụ trong vòng xoáy.

Trên người Lý Duy Nhất vẫn còn một lượng nhỏ Linh Đài Diễm Tinh Thạch. Nhưng lần này hắn không sử dụng mà dựa vào sức lực của chính mình để ngưng tụ tinh thần niệm lực.

Tốn thời gian hai ngày, tinh thần niệm lực thứ mười một đã ngưng tụ ra.

Ngày lại ngày trôi qua, hễ đói bụng thì nuốt Huyết Cốc Đan. Pháp khí bị tiêu hao nghiêm trọng, liền hấp thu từ trong Huyết Tinh.

Lý Duy Nhất hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác đủ đầy do việc hấp thu Thiên Hỏa và lĩnh ngộ kinh điển mang lại, khiến cảnh giới tu vi tăng lên mãnh liệt.

Cho đến một ngày của hai tháng sau.

- Thiên Hỏa Thế Giới bùng phát bão lửa rồi, mau rút lui!

Một Tiêu Linh thế hệ trước của Tiêu Linh Quân từ trên không trung bay vút xuống, nhìn Lý Duy Nhất từ xa, truyền âm nhắc nhở như vậy, tiếp đó nhanh chóng đi về phía lối ra của Hỏa Uyên.

- Bão lửa sao? Thậm chí việc này cũng bị ta gặp phải?

Lý Duy Nhất ngước nhìn lên phía trên, chỉ thấy ngọn lửa cuộn trào, như dòng thủy triều màu đỏ lao ầm ầm xuống. Vì vậy, hắn lập tức thu dọn các loại kinh quyển, chân đạp hư không, nhanh chóng rút lui.

Về phần Ngọc Dao Tử.

Nàng đâu cần hắn phải lo lắng?

Lý Duy Nhất vừa mới lui đến vị trí lối ra của Hỏa Uyên.

Phía trên, bóng dáng một thiếu nữ mang theo bão lửa huy hoàng mênh mông bay xuống.

Mái tóc dài trên đầu nàng giống như một vệt sáng rực rỡ đang bốc cháy, mặc áo giáp vảy rồng màu đen phác họa vóc người thướt tha, những đường cong nhấp nhô duyên dáng và làn da trắng như sứ tạo thành một sự tương phản màu sắc cực kỳ bắt mắt.

Thật không ngờ nàng đã có dáng vẻ mười ba, mười bốn tuổi, trên người hoàn toàn cởi bỏ nét trẻ con.

- Dẫn ta đi gặp Tiêu Tôn của Động Khư Doanh, bản cung chủ muốn nói chuyện với hắn một chút.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters