Ngọc Dao Tử và Liễu Điền Thần (1)

Lý Duy Nhất nghi ngờ sâu sắc, cái gọi là bão lửa chính là do Ngọc Dao Tử tạo ra.

Bởi vì, sau khi nàng từ phía trên bay vút xuống, bão lửa nhìn có vẻ kinh khủng đáng sợ đó lại bị chặn lại. Chúng gầm thét phía sau cơ thể nhỏ bé của nàng, nhưng làm thế nào cũng không thể vượt qua.

Ngọc Dao Tử đã cao chừng một mét rưỡi, hai tròng mắt tỏa ra ánh sáng kỳ dị dưới ánh lửa, dáng vẻ lạnh nhạt ít nói. Nàng không đáp lại Lý Duy Nhất, mà cúi nhìn đám người Niệm Sư Vệ đang tụ tập ở trên Diễm Tuyệt Sơn ngay dưới Hỏa Uyên.

Nhìn thấy bộ dáng này của nàng, trong lòng Lý Duy Nhất không hiểu sao lại nảy sinh một nỗi mất mát, giống như đánh mất thứ gì đó rất quan trọng, không bao giờ có thể tìm lại được nữa.

Trong đầu hắn không khỏi hiện ra những hình ảnh ký ức khi Ngọc Nhi tỉnh lại lần đầu tiên, khóc thút thít như đang nằm mộng trên lưng hắn, lần đầu tiên gọi hắn là sư phụ, dạy nàng viết chữ ở khách điếm, cõng nàng chạy trốn khắp nơi, còn có những bữa cơm tối nàng nấu ở Động Khư Doanh...

Những hình ảnh này chìm vào chỗ sâu thẳm đen tối của ý thức, dần dần trở nên mơ hồ.

Cũng giống như những ngày tháng còn nhỏ ở Thọ Khâu, hắn ở cùng với sư phụ, đại sư tỷ và sư huynh. Trôi qua rồi liền không bao giờ quay lại được.

Lý Duy Nhất nói:

- Tiêu Tôn không ở Động Khư Doanh, là Phó Tiêu Tôn đang trấn giữ.

Ngọc Dao Tử nói:

- Liễu Điền Thần sao? Hắn cũng được!

Lý Duy Nhất nói:

- Đại cung chủ đi ra ngoài như thế này, e là sẽ tạo ra một trận xôn xao kinh thiên động địa. Trong Động Khư Doanh tập hợp thiên tài võ tu của các thế lực lớn ở khu vực phía nam Bách Cảnh Sinh Vực. Hay là, đi vào Không Gian Huyết Nê trước nhé?

Ngọc Dao Tử nhìn Đạo Tổ Thái Cực Ngư mà hắn đeo trên cổ, vươn ngón tay ra rồi lại rụt về:

- Một vì sao màu máu tinh diệu vô cùng! Lý Duy Nhất, rốt cuộc ngươi là ai?

...

Tin tức bão lửa bùng nổ truyền khắp Diễm Tuyệt Sơn.

- Rào rào!

Từng trận văn trong núi theo đó dâng lên, lưới ánh sáng phòng ngự dạng sương mù dần dần hiện ra.

- Xin đợi một chút, Lý Duy Nhất vẫn còn ở bên trong.

Thái Sử Vũ hét lớn, tiếp đó xông thẳng về phía đỉnh núi.

Trong một tháng gần đây, toàn thể Tiêu Binh, Tiêu Linh của Tân Binh Doanh Niệm Sư Vệ đều ngóng trông mong đợi, thỉnh thoảng lại nhìn lên Hỏa Uyên phía trên. Thậm chí, một số Tiêu Binh còn vì vậy mà đánh cược, cược xem khi nào Lý Duy Nhất sẽ bước ra khỏi cửa uyên.

Khi thời gian Lý Duy Nhất ở trong Thiên Hỏa Thế Giới vượt quá ba mươi bốn ngày, ngay cả vị Kiêu Vệ sống ẩn dật ít ra ngoài, bí ẩn khó lường cũng bị kinh động. Có Tiêu Binh nhìn thấy, nàng từng ngóng nhìn Hỏa Uyên.

- Ngươi chạy loạn cái gì? Ta đi đón hắn.

Tiết Nghiên đứng trên đỉnh núi, lớn tiếng mắng Thái Sử Vũ, đang định bay về phía Hỏa Uyên.

Lại thấy Lý Duy Nhất mặc quan bào Châu Mục, toàn thân tỏa ra hỏa hà từ phía trên bay vút xuống, vững vàng rơi xuống đỉnh núi.

Trong hỏa hà là Ngọc Dao Tử mặc Thủy Hành Long Lân Khải.

- Ầm!

Phía trên đỉnh núi, lưới ánh sáng trận pháp phòng ngự đã ngưng tụ xong, cản lại Thiên Hỏa trào ra từ Hỏa Uyên. Sau đó, bầu trời phía trên dãy núi của Động Khư Doanh trải dài hàng trăm dặm, biến thành một bầu trời màu đỏ rực đang bốc cháy.

Viên Kính Tam nói:

- Tạ ơn trời đất, cũng may kịp thời chạy về.

Lý Duy Nhất chắp tay về phía một vài Tiêu Linh lâu năm trên đỉnh núi:

- Là Duy Nhất tu luyện quá mức tập trung, khiến chư vị tiền bối phải lo lắng!

- Lần đầu tiên tiến vào Thiên Hỏa Thế Giới, mà có thể ở trong đó hai tháng, quả thực nghe rợn người. Nếu không phải bão lửa bùng nổ, theo ta thấy, Tiểu Lý nhà ngươi còn có thể ở thêm một thời gian nữa.

- Làm sao hay vậy? Đây đã không còn là thiên phú dị bẩm, nhất định là nắm giữ bí pháp gì đó.

...

Cùng ở trên đỉnh núi còn có Nam Cung, Thanh Tử Khâm, Huyết Ngọc Tài.

Cả ba người đều có thể cảm nhận được linh quang tỏa ra từ trên người Lý Duy Nhất vô cùng hùng hậu, rõ ràng không chỉ ngưng tụ ra tinh thần niệm lực thứ mười một.

Tâm trạng của bọn họ mỗi người một vẻ.

Nam Cung đứng trong quang vụ, ánh mắt đánh giá, lần đầu tiên nhìn thẳng vào người thanh niên trước mắt này. Trước kia, bất luận là khi Lý Duy Nhất so tài với Huyết Ngọc Tài, hay là lúc Thiếu Dương Ti tụ họp, Lý Duy Nhất ở trong mắt nàng không khác gì một làn không khí.

Thanh Tử Khâm thật sự không hiểu, một kỳ tài niệm lực như vậy, lại có can đảm bất chấp mạng sống chém giết Thái Âm Sứ, sao có thể chung một giuộc với Thái Sử Vũ? Nàng đã nghe thấy một vài tin đồn không hay, liên quan đến Thái Sử Vũ và giáo tập Tiết Nghiên.

Suy nghĩ của Huyết Ngọc Tài trôi đi rất xa, năng lực của hắn quả thực không có tư cách nói đại diện cho Thần Thánh Hắc Ám gia tộc hóa giải mâu thuẫn với Lý Duy Nhất.

Nhưng hắn không hề cảm thấy tương lai Lý Duy Nhất có thể tiến được rất xa. Gia tộc và Thái Tử điện hạ sẽ không cho phép một kỳ tài kiệt xuất như vậy trưởng thành, nhất định sẽ bóp chết Lý Duy Nhất vào lúc hắn bộc lộ tài năng ở phía nam Doanh Châu trong tương lai.

Ai bảo hắn thân thiết với Ngọc Dao Tử làm gì?

Thần Thánh Hắc Ám gia tộc ở Ma Quốc là thế lực thuộc về phe Thái Tử. Mà Thái Tử và Thiền Hải Quan Vụ, Ngọc Dao Tử, Lăng Tiêu Cung có mối hận thù không chết không thôi.

Lý Duy Nhất phát hiện, đám người có mặt tại hiện trường, bao gồm tất cả các giáo tập, vậy mà hoàn toàn không nhìn thấy Ngọc Dao Tử, cũng không cảm nhận được sự tồn tại của nàng. Tình huống như vậy cực kỳ quái dị.

Ngọc Dao Tử liếc nhìn Lý Duy Nhất:

- Nhiều lời với bọn họ làm gì, mau đi thôi.

Lý Duy Nhất đành vội cáo từ đám người, đến sườn núi liền chạm trán Thái Sử Vũ.

Thái Sử Vũ ở cùng một chỗ với một đám nam nữ Tiêu Binh trẻ tuổi, đã đợi từ lâu. Đám người đều mỉm cười, đồng loạt hành lễ với Lý Duy Nhất đang đi xuống núi, nói ra những lời chúc mừng.

Thái Sử Vũ vô cùng tự hào kéo Lý Duy Nhất sang một bên, truyền âm:

- Gần đây có không ít người hỏi mua Cực Trú Chân Đan, chỗ ngươi còn hàng không? Ngoài ra, có mấy vị Tiêu Binh lai lịch khá lớn, không xuất thân từ Ức Tộc thì cũng đến từ thế lực của Sinh Cảnh Chi Chủ muốn kết giao với ngươi, có muốn gặp mặt một chút không?

Lý Duy Nhất thấy ánh mắt Ngọc Dao Tử có vẻ khá sốt ruột, liền vội nói:

- Ta có chuyện quan trọng, đợi ta về rồi nói sau. Đúng rồi, bên phía Thanh Tử Khâm nhờ ngươi giải thích rõ ràng giúp ta, những lời chúng ta nói ở chân núi Diễm Tuyệt hôm đó đều bị nàng nghe thấy rồi, gây ra hiểu lầm không nhỏ.

Thái Sử Vũ vỗ ngực bảo đảm:

- Chuyện này nếu không xử lý thỏa đáng, quả thực sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng Lý Thánh Linh của ngươi, tương lai uy chấn thiên hạ, khó tránh khỏi bị chê trách. Yên tâm, chuyện này cứ giao cho ta, không phải ta khoác lác, chỉ là một tiểu nha đầu Thanh Tử Khâm cỏn con, dễ dàng thu phục thôi.

Hắn cho rằng, chưa biết mùi nam nhân thì đều là tiểu nha đầu.

- Ngươi đừng có làm loạn, giải thích cho rõ ràng là được.

Lý Duy Nhất nhắc nhở như vậy, tiếp đó dùng linh quang bao bọc Ngọc Dao Tử đi về phía linh sơn có doanh điện.

Trên đỉnh linh sơn, doanh điện màu đen trang nghiêm, Tiêu Binh đứng gác tuần tra.

Khoảnh khắc khi Lý Duy Nhất và Ngọc Dao Tử đến đỉnh núi, bước vào quảng trường thanh ngọc.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters