Ánh mắt Lý Duy Nhất nghiêm túc, trong Thần Khuyết, chất lỏng pháp lực lưu chuyển dâng trào trong một trăm hai mươi đường ngân mạch, toàn thân tập trung lực lượng vào cánh tay trái, đánh ra một chưởng va chạm với quyền kình của tôn Quỷ Hầu vương miện bạc cao ba trượng.
Cùng với một chưởng đánh ra, hư ảnh thần ấn màu vàng kim hiện ra, lớn như cung điện, chấn khiến tên Quỷ Hầu phía đối diện bùng nổ ánh bạc trên đỉnh đầu, hóa thành một đoàn vân hà màu bạc để chống đỡ phòng ngự.
- Ầm!
Một người một quỷ đồng thời lui nhanh về phía sau.
- Vù!
Tên Quỷ Hầu mai rùa bị Tử Tiêu Lôi Ấn làm bị thương hóa thành một đoàn quỷ khí, húc vào lưng Lý Duy Nhất để nhân cơ hội đánh lén, thể hiện trí tuệ chiến đấu không hề thua kém bất kỳ Nhân tộc nào.
Thân pháp Lý Duy Nhất huyền diệu, chân đạp hư không, lượn lờ di chuyển né tránh.
- Bùm!
Quỷ khí đâm rầm vào sườn đồi cao trăm mét đó, toàn bộ sườn đồi nổ tung, bạch cốt lẫn trong bùn đất bay lả tả ngợp trời.
Đám mây quỷ khí lượn một vòng trên không trung, lại lần nữa lao tới.
Ở đầu bên kia, Quỷ Hầu cao ba trượng giải phóng lượng lớn kinh văn quỷ dị từ vương miện bạc trên đỉnh đầu, bao bọc và che phủ lấy Lý Duy Nhất.
Trong miệng nó nhả ra một dòng sông sương mù xám dài mười dặm, giữa dòng sông là vô số sợi tơ màu đen như những sợi tóc.
Dòng sông uốn lượn, thanh thế to lớn.
Lý Duy Nhất không muốn bị chúng quấn lấy tại nơi này, bèn lấy ra một tấm Thần Hành Phù dán lên trước ngực. Phù quang bao bọc, hắn lao ra khỏi vòng vây của hai tên Quỷ Hầu như một vì sao băng.
Hành Tự Thần Hành Phù được luyện chế bằng cảnh giới Thánh Linh Niệm Sư có tốc độ vượt qua vận tốc âm thanh, vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Hắn vượt núi băng đèo, thân hình đạp trên sóng nước, trong chớp mắt đã vượt qua một con sông xác chết rộng hàng trăm trượng.
Cảm nhận được khí tức nguy hiểm sau lưng, chỉ thấy dòng sông sương mù xám dài mười dặm và những sợi tơ đen buông xuống từ nhiều phương vị khác nhau, bao trùm che lấp toàn bộ thiên địa.
Đồng thời, Quỷ Hầu vương miện bạc cõng mai rùa thi triển bí pháp tốc độ Âm Phong Độ tựa như đạo thuật, phóng qua dòng sông xác chết, từ trong màn sương xám thò ra một cái vuốt khổng lồ rực cháy Quỷ Hỏa, những lớp vảy trên móng vuốt tỏa ánh vàng lấp lánh.
Lý Duy Nhất đáp xuống bờ sông, đột ngột xoay người lại, hai tay chắp lại, giống như lão tăng hành lễ.
- Gào!
Kim Cương Nộ Mục lửa cao ba trượng dâng lên sau lưng hắn, phát ra Phật âm chấn động màng nhĩ.
Bóng dáng to lớn mang hình thái ngọn lửa soi sáng hai bờ sông xác chết, khí tức hùng vĩ mãnh liệt, một chưởng đập nát quỷ trảo.
Trong sương mù xám, tên Quỷ Hầu cõng mai rùa bị đánh rú lên thảm thiết, rơi tõm xuống dòng sông xác.
Vương miện bạc trên đỉnh đầu nó bị chấn rớt xuống, hất tung lên giữa không trung.
Suốt thời gian này, Lý Duy Nhất vẫn luôn thu thập Nghiệp Hỏa, tu luyện Kim Cương Nộ Mục ở tầng bốn của Lục Như Phần Nghiệp Thuật, hiện giờ đã đạt tiểu thành.
Uy lực của một chưởng đánh vỡ nát dòng sông sương mù xám dài mười dặm, tất cả các sợi tơ đen dường như đều mất đi lực lượng, rũ rượi rơi xuống.
- Vèo!
Vẫy tay cách không, Lý Duy Nhất sử dụng pháp khí thu lấy chiếc vương miện bạc sắp rơi xuống dòng sông xác chết, tiếp đó, nhanh chóng di chuyển dưới sự bao bọc của phù quang.
- Gào
Tên Quỷ Hầu vương miện bạc cao ba trượng chạy đến bên dòng sông xác, gầm lên giận dữ chấn khiến mặt sông rung chuyển. Trơ mắt nhìn lưu ảnh phù quang giống như con đom đóm biến mất giữa vùng núi non.
Không phải là không thể đuổi theo, Lý Duy Nhất vẫn chưa chạy thoát khỏi phạm vi cảm nhận hồn niệm của nó.
Nhưng công pháp mà đối phương tu luyện đều hoàn toàn khắc chế chúng, từ thanh kiếm màu vàng, ấn chương lôi điện cho đến đạo thuật ngọn lửa, đuổi theo thì có ích lợi gì?
Quỷ Hầu cõng mai rùa bò khỏi dòng sông xác chết, lên tới trên bờ, nghiến răng gầm:
- Quả thực làm càn, đám Tiêu Linh của Nhân tộc này đã có chút không biết trời cao đất dày rồi. Động Khư Quỷ Thành chúng ta mới chính là chủ nhân của cương vực bao la này, bọn chúng nhưng chỉ là súc sinh sinh sôi nảy nở làm thức ăn và binh tốt cho chúng ta. Cái gọi là Sinh Cảnh chỉ là nơi chúng ta nuôi nhốt chúng.
Sau khi hồn niệm do thám trên người biến mất, Lý Duy Nhất đánh nát Thần Hành Phù, thu liễm khí tức trên người, tàng hình tan biến vào trong bóng tối, lao nhanh về phía trạm gác Nghiệp Thành cách đó vài ngàn dặm.
- Xèo xèo!
Hắn sử dụng linh quang hỏa diễm ẩn chứa Thiên Hỏa để luyện hóa âm khí trên chiếc vương miện bạc trong tay.
Lý Duy Nhất nhủ thầm:
- Chiếc phát quan này được đúc rất tinh xảo. Kinh văn ở bên trên không giống thủ đoạn của Luyện Khí Sư Nhân tộc.
Lý Duy Nhất nhìn ra hai vị Quỷ Hầu vương miện bạc kia không hề đơn giản, ý thức được rằng, ba lần hành động săn giết trong khoảng thời gian này đã thu hút sự chú ý của Thệ Linh ở châu thành Nghiệp Châu cũ.
Hắn thầm nghĩ:
- Xem ra trong một khoảng thời gian sắp tới, không thể tiếp tục thu thập Nghiệp Hỏa nữa.
Trạm gác Nghiệp Thành đương nhiên không nào thể nằm ở Viễn Cổ Nghiệp Thành, mà nằm ở trên đỉnh một ngọn núi hùng vĩ cách Nghiệp Thành hơn một ngàn dặm.
Rặng núi giống như một con cự long ngoằn ngoèo, chắn ngang ở mép rìa bình nguyên Thất Oan. Cho dù là Lôi Tiêu Tông và Thiền Hải Quan Vụ ở thời kỳ đỉnh phong, cũng không thể khiến giới tuyến Sinh Cảnh vượt qua nơi này.
Trên đỉnh núi là lớp băng xuyên vạn năm không tan và tuyết đọng sâu vài thước, hàn phong như đao, nước nhỏ thành băng.
Võ tu bình thường căn bản không thể sinh tồn.
Đây là tháng thứ ba Lý Duy Nhất canh gác!
Đi đến vùng ven của trạm gác, Lý Duy Nhất thổi tiêu địch, phát ra những âm thanh có nhịp điệu đặc biệt.
Tiếng địch hòa quyện với tiếng gió, trong Tiêu Linh Quân phải qua huấn luyện đặc biệt mới có thể nhận biết được.
- Vù!
Trận pháp mở ra.
Đồ Miên Cẩu với vóc người thấp lùn mập mạp bước ra nghênh đón, khuôn mặt tròn trịa nở nụ cười, hỏi:
- Kinh Trập huynh đệ, lúc đi tuần tra không gặp nguy hiểm gì chứ?
Rõ ràng tu vi của hắn thâm hậu không sợ gió tuyết, nhưng vẫn mặc rất dày, bọc kín mít giống như một quả bóng.
Lý Duy Nhất đáp:
- Xảy ra một chút ngoài ý muốn nhỏ.
Lý Duy Nhất bước nhanh vào trong trận pháp, đi về phía trạm gác.
Sắc mặt Đồ Miên Cẩu khẽ đổi, vội vã chạy theo.
Trạm gác Nghiệp Thành được đào sâu bên trong lớp sông băng dày đặc.
Bên dưới lò đồng trước cửa hang động đang đám lửa luyện đan.
Tiểu đạo sĩ trẻ tuổi Từ Đạo Thanh trong Thiếu Dương Vệ chính là tu vi tam trọng, xuất thân từ Độ Ách Quan, đang ngồi khoanh chân dưới lò đồng, luyện hóa Long Hồn Nguyên Quang, trong cơ thể thỉnh thoảng lại vang lên tiếng long ngâm.
Thấy Lý Duy Nhất trở về, hắn mở hai mắt ra.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Liễu Diệp đâu?
Đồ Miên Cẩu trả lời:
- Hắn đi tuần tra Nghiệp Thành rồi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Thập Nhị Thánh Vệ của Thiếu Dương Ti cứ bốn người lập thành một tổ, được chia làm ba tổ, chia nhau đóng quân đồn trú ở một trạm gác.