Mỗi trạm gác đều được phân phối một vị Thánh Linh Niệm Sư.
Đồ Miên Cẩu là Thanh Minh do Đường Vãn Châu mới chiêu mộ, đừng nhìn bộ dạng béo của hắn mà nhầm, trên thực tế hắn là cao thủ đứng đầu trong đám Tiêu Linh khóa này, chiến lực không hề thua kém Trì Hạo Hãn.
Lý Duy Nhất lấy chiếc vương miện bạc ra, nói:
- Hai vị đều là cường giả đỉnh phong có thời gian tu hành vượt qua một giáp, kiến thức sâu rộng, có thể nhận ra đây là thứ gì không?
Ánh mắt Đồ Miên Cẩu nhìn về phía vương miện bạc trong tay Lý Duy Nhất đột ngột thay đổi, hắn vội cầm lấy để nghiên cứu tỉ mỉ, sau đó lại dùng pháp khí kích hoạt.
Trên vương miện bạc nổi lên quỷ văn rậm rạp.
Giọng điệu Đồ Miên Cẩu tràn ngập sự ngỡ ngàng, con ngươi như sắp lồi ra, hỏi:
- Điều này là không thể nào, thứ này từ đâu mà có?
Lý Duy Nhất đáp:
- Lúc tuần tra ở địa giới Nghiệp Châu cũ có đụng phải một tên Quỷ Hầu, đánh rơi từ trên đầu nó xuống.
- Nghiệp Châu cũ?
Đồ Miên Cẩu cảm thấy thật không thể tin được, giải thích:
- Đây là Ngân Thân Quan, còn có tên gọi khác là Âm Thần Quan, được đúc từ Ngân Thân Thiết.
Hắn nói tiếp:
- Chỉ có Quỷ Hầu trong quân đội dưới trướng của Động Khư Quỷ Đế mới có tư cách đeo. Thi Hầu không có tư cách, Cốt Hầu cũng không có, còn những cái danh xưng Hầu lộn xộn khác càng không có tư cách. Nói cách khác, Kinh Trập, thứ ngươi gặp phải chính là thân binh của Quỷ Đế.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất trở nên nghiêm túc.
Từ Đạo Thanh đã đứng lên, đi về phía này, nhận lấy Ngân Thân Quan để xem xét, nói:
- Động Khư Quỷ Thành nằm cách xa ít nhất bốn mươi vạn dặm, nơi đó thực sự là cấm khu mà ánh sáng không cách nào vươn tới được, cách trở đâu chỉ là thiên sơn vạn thủy. Thân binh của Quỷ Đế sao lại xuất hiện ở bình nguyên Thất Oan?
Đồ Miên Cẩu đáp:
- Đúng vậy, Động Khư Quỷ Thành gần như không nhúng tay vào mọi sự vụ ở các khu vực vùng ngoài này, đều là để cho các Thệ Linh Đại Vương tự thống trị, mỗi một giáp cứ tiến cống đúng thời hạn là được. Chuyện này rất kỳ lạ, cần phải lập tức bẩm báo lên trên.
Âm thanh tiêu địch khe khẽ cất lên.
Ba người Lý Duy Nhất đưa mắt nhìn ra phía ngoài trận pháp của trạm gác.
Liễu Diệp đang thổi tiêu địch cùng với bốn bóng dáng của Tiêu Linh và Tiêu Binh đang đứng trong gió tuyết.
Lý Duy Nhất, Đồ Miên Cẩu và Từ Đạo Thanh lập tức đeo lên mặt nạ màu trắng, thả tràng vực pháp khí ra, che lấp thân hình.
Sau khi kiểm tra yêu bài của mấy người, Đồ Miên Cẩu mở trận pháp ra.
Liễu Diệp là người đi vào đầu tiên, nói:
- Tình cờ gặp được ở dưới chân núi, là huynh đệ đến thay ca phòng thủ.
Lý Duy Nhất thắc mắc:
- Chẳng phải nói là nửa năm sao? Mới có ba tháng thôi mà!
Đội trưởng Tiêu Linh tới thay ca phòng thủ nhìn bốn vị Thiếu Dương Vệ thần bí và cường đại trước mặt, chắp tay hành lễ một cái, tiếp đó lấy ra lệnh tín do chính tay Phó Tiêu Tôn viết:
- Chắc là có tình huống đột ngột, cần đám người Thiếu Dương Vệ các ngươi đi làm, chúng ta phụng mệnh tiếp quản trạm gác Nghiệp Thành.
Từ Đạo Thanh đích thân kiểm tra yêu bài của bốn người, lại đối chiếu ám hiệu.
Bàn giao thỏa đáng xong, đám người liền bắt đầu thu dọn hành lý, chuẩn bị xuất phát tới tổng bộ Không Gian Truyền Tống Trận cách nơi này mấy vạn dặm.
Đồ Miên Cẩu hỏi:
- Đội trưởng, một lò đan dược này của ngươi tính sao đây?
Từ Đạo Thanh dứt khoát đổ hết dược liệu bên trong chiếc lò đồng ra ngoài, chỉ thu chiếc lò vào trong Túi Càn Khôn, đáp:
- Không luyện nữa, dù sao cũng không luyện thành.
Luyện đan chỉ là sở thích của hắn, vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu và học hỏi.
Không Gian Truyền Tống Trận cực kỳ khan hiếm, thường thường hơn mười tòa trạm gác mới dùng chung một tòa.
Mỗi một lần di chuyển qua lại giữa trạm gác và Truyền Tống Trận đều là một cuộc băng qua đầy nguy hiểm đến thót tim và rèn luyện sinh tử, không thể tiết lộ chấn động pháp khí, chỉ có thể dựa vào hai đôi chân để đi lại, còn phải đi vòng để tránh một vài khu vực nguy hiểm, tiêu tốn mười ngày đến nửa tháng để di chuyển là chuyện rất đỗi bình thường.
Bốn người trở về tới cứ điểm Tiên Hà Tông của Động Khư Doanh đã là chuyện của nửa tháng sau.
Tại Truyền Tống Điện, mỗi người lưu lại một giọt máu, kiểm tra Túi Càn Khôn, sau khi soi Huyền Thiên Kính, bốn người vừa bước ra khỏi cửa điện.
Lý Duy Nhất còn chưa kịp đón Đường Vãn Châu ra, giọng truyền âm của Phó Tiêu Tôn liền rơi vào tai đám người:
- Tất cả Thiếu Dương Vệ lập tức tiến về doanh điện.
Đã gia nhập doanh được một năm, cứ điểm Tiên Hà Tông trở nên quạnh quẽ không ít, hơn phân nửa Tiêu Binh và Tiêu Linh đều được phái ra ngoài canh giữ trạm gác để rèn luyện.
Bốn người đi tới quảng trường Thanh Ngọc trên đỉnh núi, mới phát hiện ra đám người mình là tốp Thiếu Dương Vệ cuối cùng quay trở lại.
Trì Hạo Hãn, Thường Ngọc Kiếm, Lục Thanh, Nam Cung, Thanh Tử Khâm, Thư sinh, Tỳ Bà Nữ, và còn có cả thiếu niên Khâu Thừa của Mặc Nguyệt Tộc, toàn bộ đều mặc áo trắng, đứng giữa từng đoàn pháp khí hoặc linh quang.
Khí chất của đám người bất phàm, kẻ thì anh tuấn, người thì uy dũng, người lại xinh đẹp, tựa như một đám tiên thần trẻ tuổi trên trời cao, nói cười vui vẻ, cực kỳ hòa hợp.
Ở chung hơn nửa năm, sự tin tưởng lẫn nhau trong suốt ba tháng đóng quân trấn thủ U Cảnh và cùng nhau đối mặt nguy hiểm hết lòng hỗ trợ, mọi người vốn dĩ xa lạ dần cởi bỏ bức tường phòng bị trong lòng, bước đầu thiết lập tình bằng hữu.
Ngay cả Nam Cung luôn trầm mặc ít nói, Thanh Tử Khâm lạnh lùng tựa như sương giá cũng thỉnh thoảng trò chuyện đôi ba câu, trên khuôn mặt có đôi khi nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành.
Kể từ hơn nửa năm gia nhập Thiếu Dương Ti, tu vi của mọi người đều có những bước tiến vượt bậc, ai nấy đều hừng hực đấu chí.
- Đám người Từ đạo trưởng về rồi kìa!
- Sao lại về muộn thế này? Bọn ta đã đợi các ngươi ba ngày rồi.
- Từ huynh, tối nay đánh một ván nhé?
- Liễu Diệp, tối nay ra chợ trong doanh làm một ly đi, vẫn luôn ru rú ở trong U Cảnh, tinh thần căng thẳng quá rồi, phải xoa dịu lại chút thôi.
...
Mọi người tụ tập lại với nhau, nói cười, hỏi thăm nhau xem có gặp nguy hiểm ở U Cảnh hay không, lại hỏi về tiến độ tu vi.
Giữa các Thiếu Dương Vệ không cần giấu giếm thân phận, hiếm khi xưng hô bằng tiết khí.
Ánh mắt Đồ Miên Cẩu hiếu kỳ, nhỏ giọng hỏi dò Lý Duy Nhất đang đứng bên cạnh:
- Lý huynh đệ, Thiếu Dương Ti không phải có hai mươi bốn vị Thiếu Dương Vệ sao, vì sao luôn không thấy mười hai vị còn lại?
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc, truyền âm báo lại:
- Thiếu Dương Ti chia thành hai tổ, một tổ Minh Vệ, một đám Ám Vệ. Ta có tu vi thấp nhất, tuổi nhỏ nhất, thực lực kém nhất, tâm tính lại chưa đủ trưởng thành, hiểu biết không nhiều, chuyện này chỉ có Thánh Ti mới nắm rõ.
Ánh mắt Đồ Miên Cẩu nội liễm, không biết đang tính toán điều gì, gật đầu:
- Thì ra là vậy.
Thường Ngọc Kiếm bước về phía này, đầu tiên hành lễ với Đồ Miên Cẩu một cái, sau đó bắt chuyện cùng Lý Duy Nhất:
- Duy Nhất huynh đệ, thế nào rồi? Đã phá vỡ được Trường Sinh Tỏa chưa?