Triệu hồi khẩn cấp (2)

Lý Duy Nhất thở dài lắc đầu.

Đồ Miên Cẩu an ủi Lý Duy Nhất mấy câu, đi về phía các Thiếu Dương Vệ, rất nhanh chóng hòa mình vào đám đông.

Thường Ngọc Kiếm cũng lên tiếng an ủi:

- Không sao đâu, lấy thiên tư niệm lực của ngươi, chiến lực đồng cảnh giới sẽ không thua kém chân truyền Cổ Giáo quá nhiều. Những Thánh Linh Vương Niệm Sư kia, ở tại Ma Quốc giữ địa vị không phải là Siêu Nhiên bình thường có thể sánh bằng. Con đường của niệm sư là càng đi lên càng phi phàm, sẽ không thua kém võ đạo.

Lý Duy Nhất cười khổ không nói gì, hỏi ngược lại:

- Ngươi thì sao, đã đạt đến nhất trọng đỉnh phong chưa?

Thường Ngọc Kiếm đáp:

- Làm gì dễ dàng thế? Mới chỉ luyện hóa xong một luồng Long Hồn Nguyên Quang, muốn đạt tới đỉnh phong, còn một chặng đường dài phải đi.

Tu vi càng cao, tốc độ luyện hóa một luồng Long Hồn Nguyên Quang sẽ càng nhanh.

Đường Vãn Châu đang ở nhị trọng, tiêu tốn thời gian nửa năm, mới luyện hóa xong một luồng. Thường Ngọc Kiếm là nhất trọng, thời gian luyện hóa mất gần một năm.

Thường Ngọc Kiếm truyền âm nói khẽ:

- Bên phía Ma Quốc có đại nhân vật đã biết được ngươi đang ở Động Khư Doanh. Hết cách, trong doanh có quá nhiều võ tu Ma Quốc, trong đó không thiếu thành viên dòng chính trực hệ dưới trướng người kia, không giấu được đâu.

Lý Duy Nhất không cần đoán cũng biết, “người kia” mà đối phương nói hơn phân nửa là Ma Quốc Thái Tử.

Đương nhiên, Ma Quốc Thái Tử không phải nhắm vào hắn.

Hắn vẫn còn cách xa mới đạt đến cái ngưỡng đáng để Ma Quốc Thái Tử động tâm tư đối phó. Đối phương là muốn mượn cơ hội này để tìm ra Ngọc Dao Tử.

Thông qua một võ tu Đạo Chủng cảnh mà có thể tìm thấy một vị Trữ Thiên Tử đang ở trong trạng thái yếu ớt sao?

Không có ai tin tưởng chuyện này.

Rất có thể đây chỉ là một nước cờ nhàn rỗi của Ma Quốc Thái Tử. Thậm chí có khả năng, chỉ là một số quan viên Ma Quốc dưới trướng Đông Cung cố ý dò đoán tâm ý cấp trên, nên mới chĩa mũi nhọn vào điểm đột phá Lý Duy Nhất này.

Thường Ngọc Kiếm thân là võ tu của Ma Quốc lại chủ động nói ra việc này, là bởi vì Thường gia và Ma Quốc Thái Tử có mâu thuẫn sâu đậm, ngoài sáng trong tối đấu đá nhau mấy ngàn năm.

Ma phi Thường Ngư Lộc rất được Ngu Bá Tiên sủng ái, gần một ngàn năm trở lại đây, tu vi ngày càng cao thâm, nghe đồn đã không hề kém cạnh Ma Quốc Thái Tử. Có lời đồn rằng, nếu Ngu Bá Tiên không thiên vị trao cho Thường Ngư Lộc những tài nguyên tu luyện đó, Ma Quốc Thái Tử rất có thể đã sớm đạt tới cấp bậc Võ Đạo Thiên Tử.

Cũng có tin đồn, sở dĩ Ngu Bá Tiên dốc lòng bồi dưỡng Thường Ngư Lộc và Thường gia, chính là vì muốn áp chế một Ma Quốc Thái Tử kinh tài tuyệt diễm.

Vương bất kiến vương.

Một nước có hai Thiên Tử, hiển nhiên là chuyện vô cùng huy hoàng.

Nhưng xuất hiện hai giọng nói tối thượng khác nhau, hai pháp lệnh chí cao vô thượng thì chưa chắc đã là chuyện tốt lành. Lợi và hại thường thường cùng tồn tại, một là xem tâm cảnh của người đứng đầu, hai là xem dã tâm của người đến sau.

Thường Ngọc Kiếm nói:

- Đừng lo lắng, bên phía Ma Quốc có bất kỳ tin tức nào, ta nhất định sẽ báo trước cho ngươi biết.

Thường Ngọc Kiếm nở một nụ cười, lại thẳng thắn chân thành nói:

- Chỉ cần khiến người kia không đạt được mục đích, đối với Thường gia chính là chuyện tốt. Từ xưa đến nay, trong những cuộc nội đấu và tranh giành bè phái trong Ma Quốc, kẻ thua cuộc sẽ có kết cục thê thảm tột cùng, họa diệt tộc tuyệt chủng cũng coi như đã là hạ màn một cách có thể diện. Khiến Duy Nhất huynh đệ chê cười rồi!

Lý Duy Nhất nói:

- Đa tạ.

Lý Duy Nhất rất thích sự bộc trực của Thường Ngọc Kiếm.

Thường Ngọc Kiếm liếc mắt về phía Đồ Miên Cẩu ở đằng xa, hỏi:

- Hắn có để lộ ra sơ hở nào chưa?

Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu đáp:

- Kín không lọt giọt nước.

Cuộc điều tra của Thiếu Dương Ti đối với Hợi Sứ trong Thập Nhị Thái Âm Sứ, mọi mũi nhọn đều chỉ thẳng vào Đồ Miên Cẩu.

Sở dĩ chiêu mộ hắn gia nhập vào Thiếu Dương Ti, là đang chuẩn bị bồi dưỡng hắn trở thành công cụ để truyền lại những tin tức đặc biệt cho Sở Ngự Thiên.

Còn về việc Đồ Miên Cẩu có bại lộ thân phận của các thành viên Thiếu Dương Ti hay không. Thứ nhất, thân phận thành viên Thiếu Dương Ti vốn dĩ không hề khó để điều tra ra. Quá nửa thành viên trong đó đều đã bị những Tiêu Binh, Tiêu Linh cùng khóa đoán ra.

Thứ hai là, một khi hắn làm rò rỉ tình báo cặn kẽ chi tiết của Thiếu Dương Ti ra ngoài, cũng đồng nghĩa với việc lạy ông tôi ở bụi này.

Giọng nói của Trì Hạo Hãn lớn như sấm gầm:

- Phó Tiêu Tôn đến rồi!

Mười hai vị Thiếu Dương Vệ ngay lập tức an tĩnh lại, đồng loạt hành lễ với Liễu Điền Thần vừa đi ra từ trong doanh điện.

Liễu Điền Thần quét mắt qua từng người một trong đám người, khen:

- Tu vi đều tăng lên rất nhanh, không hổ là nhân kiệt đỉnh phong của các đại thế lực.

- Khởi bẩm Phó Tiêu Tôn, ta đã đạt đến tam trọng trung kỳ rồi.

Trì Hạo Hãn tự tin vô cùng đáp lại, tin tưởng vững chắc nếu lại đụng độ Đường Vãn Châu của chín tháng trước, mình hoàn toàn có thể phân cao thấp với nàng ta.

Liễu Điền Thần hỏi:

- Vừa đạt đến trình độ này đã bắt đầu đắc ý thỏa mãn rồi sao? Đối thủ của các ngươi sẽ không đứng ở tại chỗ để chờ đợi các ngươi bắt kịp. Thánh Ti của Thiếu Dương Ti đâu rồi?

Thư sinh trả lời:

- Thánh Ti luôn hành động một mình, hành tung bí mật, rất khó liên lạc được với nàng.

Liễu Điền Thần nói:

- Tân binh các ngươi gia nhập doanh địa đã được một năm, đây cũng là lúc tiến hành cuộc thi năm lần đầu tiên.

Liễu Diệp lên tiếng thắc mắc:

- Phó Tiêu Tôn, Thánh Ti nói chúng ta không cần tham gia thi quý hay thi năm, mọi thứ do nàng quyết định hết.

Liễu Điền Thần nói:

- Thiếu Dương Ti vốn không cần tham gia thi năm, nhưng trước mắt có một cơ hội hiếm có được bày ra. Khô Vinh Đới bên rìa Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc bước vào chu kỳ yếu ớt, vùng đất thử thách đặc biệt này không phải bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào được. Vài chục năm mới xuất hiện một lần, cơ hội hiếm thấy. Trước khi Thánh Ti trở về, bản thân các ngươi tự mình suy xét rõ ràng xem có muốn đi hay không.

- Dù sao cũng quá mức nguy hiểm, nếu có hơn phân nửa Thiếu Dương Vệ không tham gia, chuyện này sẽ dừng lại.

- Nếu có hơn phân nửa đồng ý tham gia thì những người còn lại sẽ phải tham gia một cách vô điều kiện.

Thiếu niên Mặc Nguyệt Tộc Khâu Thừa cất giọng lạnh lùng:

- Chuyện này còn cần gì phải suy nghĩ nữa à? Sở dĩ ta lựa chọn gia nhập Tiêu Linh Quân cũng là vì biết Động Khư Doanh sở hữu một tấm Tuế Nguyệt Khư Thần Lệnh. Cuộc cạnh tranh Trường Sinh của Bách Cảnh cũng chỉ còn vỏn vẹn năm năm thời gian, ta khuyên các vị tốt nhất hãy nắm chặt cơ hội lần này đi. Kẻ nào dám làm rùa rụt cổ, đừng trách ta không khách sáo.

Nói xong câu này, Khâu Thừa quay người bước nhanh rời khỏi đó, tích cực chuẩn bị sẵn sàng vật tư để tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ánh mắt cháy bỏng đầy vẻ kích động.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters