Tiên hà nuốt Long Chủng (2)

Dưới sự khống chế của Lý Duy Nhất, Long Chủng Kim Đan và Thần Khuyết Đạo Quả đã ổn định lại. Ngay sau đó, hắn thao túng tiên hà thanh huy dung luyện pháp khí Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long, khiến thanh huy đều trở nên vàng óng.

Thần Khuyết Đạo Quả dần dần lột xác thành Trường Sinh Kim Đan, xuất hiện ngày càng nhiều hoa văn màu vàng xanh.

Kinh văn trên Đạo Quả, từng cái một đều giống như đang được tẩy luyện.

Thời gian từng ngày trôi qua.

Kinh văn trên Long Chủng Kim Đan bong ra, sau khi được thai nghén trong tiên hà thanh huy, không ngừng in dấu lên Thần Khuyết Đạo Quả.

Thần Khuyết Đạo Quả quá cường đại, quá trình lột xác thành Kim Đan cần một lượng lớn năng lượng, chỉ dựa vào Long Chủng Kim Đan thì căn bản là không đủ. Lý Duy Nhất trực tiếp nuốt Trường Sinh Đan, lại không ngừng hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí được bảo quản trong đủ loại vật chứa.

Chín ngày sau.

Khí Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long trong Phong Phủ đã hoàn toàn chuyển hóa thành tiên hà thanh huy.

Long Chủng Kim Đan hoàn toàn ảm đạm, hóa thành từng hạt ánh sáng, tiêu tán trong vô hình.

Thần Khuyết Đạo Quả lớn thêm một vòng, hoàn toàn lột xác hóa thành Trường Sinh Kim Đan, vầng sáng màu vàng xanh chiếu rọi đến nơi sâu hơn của hư vô tăm tối. Điều này khiến cho không gian có thể nhìn thấy được của Thần Khuyết mở rộng ra thêm một vòng lớn.

Huyễn quang bên trong không dứt.

Có lúc ở rìa thế giới xuất hiện mười hai quang ảnh thần thánh cao ngất như núi.

Có lúc lại xuất hiện vết tích Thái Cực Đồ và ấn ký chữ Vạn, không ngừng xoay tròn trên trời dưới đất.

Có lúc, lại có quang minh tinh thần bay lên. Có lúc, có Thất Trảo Thiên Long khổng lồ lượn vòng quanh Kim Đan. Có lúc, lại có sấm sét xé rách thiên địa, đi vào Tổ Điền.

...

Lý Duy Nhất có thể nghe thấy Phạn âm, long ngâm, sấm nổ, cũng nhìn thấy đạo văn và vô số bí ấn.

Trong những năm tu luyện ở Thời Gian Chi Kiển, hắn đã đọc nhiều điển tích.

Toàn bộ Thần Khuyết là một mảnh hỗn độn, vạn đạo cùng tồn tại. Trong sự hỗn loạn ấy, chỉ có Trường Sinh Kim Đan ở trung tâm là bất hủ vĩnh hằng.

Lý Duy Nhất có một loại dự cảm. Nếu có một ngày, từ trong vạn đạo tìm ra bản nguyên của đạo pháp, ngộ ra đại đạo thuộc về chính mình thì có thể khai thiên lập địa, phá vỡ sự hỗn độn, bước chân vào cảnh giới chí vĩ.

- Vù!

Lý Duy Nhất dẫn động một luồng pháp khí, hóa thành tiên quang lướt qua Thần Khuyết, đánh trúng luồng kiếm khí mà Đường Vãn Châu đã lưu lại trong Phong Phủ của hắn lúc trước.

Xoẹt một tiếng, kiếm khí vỡ nát tan biến.

Khi Phong Phủ Long Chủng lột xác thành Trường Sinh Kim Đan, hắn không làm được. Thần Khuyết Đạo Quả tu luyện đến cửu trọng đỉnh phong, cũng không làm được.

Nhưng giờ phút này, hắn đã làm được!

Giờ khắc này, Lý Duy Nhất có thể xác định, thực lực cuối cùng đã đạt đến cấp độ của Đường Vãn Châu lúc lưu lại kiếm khí.

Hắn đã sở hữu thực lực vượt cảnh giới, đánh bại chân truyền Cổ Giáo.

Bởi vì Đường Vãn Châu lúc đó, tuyệt đối không phải là nhất trọng sơ kỳ.

- Một hơi tiến lên, để xem có thể chặt đứt Càn Khôn Tỏa, bước chân vào Trường Sinh cảnh hay không.

Trải qua hơn hai năm trùng kích Càn Khôn Tỏa, Càn Khôn Tỏa trên lưng Lý Duy Nhất chỉ còn lại một nửa kích cỡ so với trước kia.

Trong khoảnh khắc Lý Duy Nhất đánh nát kiếm khí.

Trong viện Thanh Âm Các, Đường Vãn Châu đả tọa dưới ánh trăng, lưng thẳng tắp, thanh kiếm đặt ngang trên hai chân. Nàng chỉ cảm nhận được một cơn gió mát lướt qua mặt, đáy lòng sinh ra một gợn sóng vi diệu, nhìn về phía cánh cửa lớn đang đóng chặt đằng xa.

- Hắn phá cảnh Trường Sinh rồi sao?

Đường Vãn Châu đã đến từ hôm qua.

Là Đại Phượng mở cửa.

Càn Khôn Tỏa mà võ tu Đạo Chủng cảnh phải đối mặt đều không giống nhau.

Có cái kiên cố không thể phá vỡ, cho dù là thiếu niên Thiên Tử cũng mất trăm năm không cách nào giãy đứt, già cả bạc đầu. Có cái thì mờ nhạt như sương mù, cho dù là tư chất bình thường cũng có thể một đêm cắt đứt nó.

Đều là trường hợp rất hiếm thấy, nhưng cũng quả thật là tình huống vẫn luôn xảy ra.

Cho dù chiến lực cùng cảnh giới mạnh đến đâu, nói không chừng sẽ bị một ổ khóa nào đó chắn ngang sông, dậm chân tại chỗ. Tình huống bị một sợi Trường Sinh Tỏa cản bước trăm năm nhiều vô số kể.

Chính vì vậy, cảnh giới Siêu Nhiên, mới được gọi là Bỉ Ngạn.

Lý Duy Nhất cảm thấy Càn Khôn Tỏa của mình xem như có cường độ rất mạnh, nhưng vẫn ở trong phạm vi bình thường. Tốn hao thời gian mấy năm, kiểu gì cũng có thể nước chảy đá mòn.

- Xoạt xoạt!

Toàn bộ pháp khí bên trong Thần Khuyết xoay tròn quanh Trường Sinh Kim Đan, sau đó, lao về phía ngân mạch và huyền mạch, dùng tốc độ nhanh nhất tuôn trào ra ngoài.

Giống như con sông lớn mở cống xả nước, lao thẳng đến Càn Khôn Tỏa. Muốn dùng nước sông chảy xiết cuốn trôi xích sắt chắn sông.

Ầm một tiếng, pháp khí cuồn cuộn toàn thân trùng kích về phía lưng.

Càn Khôn Tỏa kết nối đỉnh đầu, cột sống và xương cụt lóe lên kịch liệt, thân thể Lý Duy Nhất run rẩy, sau lưng truyền đến một trận đau nhức dữ dội, cột sống dường như muốn tách rời khỏi thân thể.

Pháp khí cuồng bạo mà hỗn loạn, làm chấn vỡ một bộ phận ngân mạch và huyền mạch, chạy loạn khắp toàn thân, trong lỗ chân lông mồ hôi ứa ra liên tục.

Lý Duy Nhất gầm lên:

- Lại đến!

Lý Duy Nhất thổ nạp, khống chế pháp khí hỗn loạn trong cơ thể, vận chuyển từ chu thiên này sang chu thiên khác. Sau đó, lần thứ hai trùng kích về phía Càn Khôn Tỏa ở lưng.

Cảm giác xé rách thấu tim đau nhức tận xương truyền đến, Lý Duy Nhất cắn chặt răng, cả người run rẩy, những giọt mồ hôi trên người đã hóa thành màu máu.

Hao phí một khắc đồng hồ để điều chỉnh, Lý Duy Nhất trùng kích lần thứ ba, xương cốt sau lưng vang lên tiếng loảng xoảng do xích sắt cọ xát vào nhau, hai mắt tối sầm trong thoáng chốc, suýt nữa đau đến mức mất đi ý thức.

Ngân mạch và huyền mạch trong cơ thể lại tổn hại không ít, ngay cả ngũ tạng lục phủ cũng xuất hiện vết thương.

Lý Duy Nhất tạm thời dừng lại, không tiếp tục trùng kích nữa.

Hắn thở hổn hển lẩm bẩm:

- Trên Càn Khôn Tỏa đã xuất hiện hai vệt nứt, tạm thời cứ như vậy đi!

Hai ngày sau sẽ phải xuất phát đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, Lý Duy Nhất không muốn tự làm mình bị trọng thương.

Hơn nữa, nếu cứ tiếp tục trùng kích, hắn lo lắng sẽ để lại tổn thương căn cơ không cách nào chữa khỏi.

Đợi dưỡng tốt vết thương, lại làm vài lần nữa, muốn giãy đứt nó tuyệt đối không khó.

Lý Duy Nhất tốn thời gian ba ngày để trị liệu thương thế, cảm nhận sự huyền diệu của Trường Sinh Kim Đan bên trong Thần Khuyết, tiến thêm một bước dung hợp và thiên chuy bách luyện lực lượng sót lại của Long Chủng Kim Đan, muốn nhanh chóng đạt tới trạng thái phù hợp ý tới thì khí tới.

Hắn nghĩ thầm:

- Pháp lực thể lỏng tuôn ra từ Thần Khuyết thập tuyền sánh ngang với đan dược chữa thương, vận chuyển tới nơi nào, ngay cả ngân mạch và huyền mạch đều có thể phục hồi.

- Vút!

Lý Duy Nhất vung cánh tay lên, phá Thời Gian Chi Kiển đi ra, trước tiên mặc ba lớp giáp lót Thiên Tự Khí, lại khoác lên quan bào Châu Mục, kiểm tra các loại phù lục trong tay áo quan bào.

Tạm thời không kích hoạt vòng tay võ bào Pháp khí của Thiếu Dương Ti, chỉ đeo trên cổ tay.

Ngay cả cường giả đỉnh phong giống như Mạc Đoạn Phong đều chưa từng cởi ba tầng giáp trụ, Lý Duy Nhất hiển nhiên cũng xem trọng việc phòng ngự của bản thân.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters