Cô nhi sống sót của Tiên Hà Tông (1)

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ngọc Nhi, lĩnh ngộ thế nào rồi?

Lý Duy Nhất đi tới phía sau Ngọc Nhi.

Ngọc Nhi ngồi xếp bằng phía trước khám thờ Phật cao ba thước, bên trong đặt Quang Minh Tinh Thần Thư. Trang sách tỏa ra vầng sáng nhu hòa, chiếu lên khuôn mặt nàng sinh ra một lớp hà quang nhàn nhạt, có một loại linh tính tiên vận siêu thoát phàm trần.

Ngọc Nhi chán nản đáp:

- Không có manh mối gì, khó quá.

Vẻ mặt nghiêm túc của nàng đột nhiên sụp đổ, hai tay buông thõng, lại nói:

- Ta ngoại trừ tu luyện thì không có chuyện gì khác có thể làm sao?

Bốn trăm sáu mươi tám kinh văn trên trang Quang Minh Tinh Thần Thư này, Lý Duy Nhất đã lĩnh ngộ ra toàn bộ, in dấu trên Thần Khuyết Kim Đan, chuyển hóa thành đại đạo thuộc về mình.

Nhưng sau khi lĩnh ngộ ra toàn bộ bài, Lý Duy Nhất phát hiện đây cũng không phải là kết thúc, mà là một sự khởi đầu khác.

Càng nhiều kinh văn và đạo pháp ý vận theo đó diễn hóa ra, dường như là vô cùng vô tận.

Lý Duy Nhất than nhẹ:

- Đây là ý của Đại cung chủ!

- Ngươi nghe lời nàng ta làm gì?

Ngọc Nhi đứng dậy, chu môi làm nũng, đáng thương nhìn Lý Duy Nhất:

- Sư phụ, ta cũng muốn đi Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, hiện tại khí lực của ta càng lớn hơn, đập rất chuẩn xác, năn nỉ mà, dẫn ta theo đi!

Lý Duy Nhất gỡ cánh tay nàng đang ôm lấy tay mình ra:

- Đại cung chủ buộc phải ở lại chỗ này để trị liệu hồn phách! Sư phụ cũng rất khó xử, hết cách rồi, đánh không lại nàng.

Ngọc Nhi làm ra vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, oán giận nói:

- Sư phụ à, người không thể mạnh mẽ một chút sao? Người sợ nàng ta làm gì? Lẽ nào nàng ta có thể ăn thịt ngươi?

Trong lòng Lý Duy Nhất hoảng hốt, nhìn dung nhan thiếu nữ trước mắt đã giống đến bảy, tám phần với Đại cung chủ trong bức họa, cứ tưởng mình nghe nhầm:

- Ngươi... Ngươi đây là đang cổ vũ ta đối kháng Đại cung chủ sao?

Ngọc Nhi dõng dạc nói:

- Không phải đối kháng, là không thể sợ nàng, không thể nàng nói cái gì liền nghe cái đó. Dựa vào cái gì chứ? Đúng không?

Lý Duy Nhất nói:

- Để ta châm chước một chút.

Lý Duy Nhất rất nhanh khôi phục sự tỉnh táo, nhìn về phía Ngọc Nhi:

- Suýt nữa bị ngươi kéo xuống hố, nàng đã tu luyện ba ngàn năm, ta mới tu luyện được bao lâu. Ngươi đương nhiên không sợ, bởi vì nàng chính là ngươi... Ừm, tự ngươi viết những lời vừa rồi vào trong nhật ký đi, ta không liên quan.

- Vút!

Trong căn phòng, Thiếu Dương Tinh và ấn ký Thái Cực lơ lửng trên không trung, ánh sáng nhấp nháy.

Lý Duy Nhất ra khỏi Không Gian Huyết Nê, trở lại trong phòng của Thanh Âm Các.

- Cái gì thế này, trẻ con càng ngày càng khó nuôi.

Hắn huơ hai tay, hoán đổi qua lại giữa Ngọc Nhi và Đại cung chủ, để nắm bắt cách sống chung, trong nhất thời, cũng không biết nên cân nhắc thế nào cho phải.

Đại cung chủ quả thực không thể ăn thịt hắn, cũng sẽ không lấy oán trả ơn.

Nhưng hắn cần sự che chở của vị Đại cung chủ này, thì nhất định phải có sự nhượng bộ.

Giữa hắn và Ngọc Nh là tình cảm. Bởi vì đối với nàng, từ nhỏ đến lớn, Lý Duy Nhất chính là tất cả của nàng.

Nhưng đối với Đại cung chủ, hai năm thời gian này chỉ là một giấc mộng dài trong ba ngàn năm sinh mệnh của nàng.

- Két!

Lý Duy Nhất khẽ than một tiếng, không nghĩ nhiều như vậy nữa, đẩy cửa phòng ra. Bên ngoài sương sớm giăng đầy, một mảnh trắng xóa.

Giữa núi rừng chim hót côn trùng kêu, bên ngoài nhà dòng suối róc rách.

Đường Vãn Châu đứng cách đó mười bước, ôm kiếm kiêu ngạo đứng thẳng, hắc bào huyền y, hai hàng lông mày ngang bằng, anh khí bừng bừng mà thanh tú, ánh mắt chú ý tới hắn:

- Khí tức và tinh thần trên người quả thực là có sự biến hóa vi diệu. Đánh một trận không?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Đánh cái gì? Muốn trút lửa giận với Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên lên người ta sao?

Đường Vãn Châu im lặng một lát:

- Nếu ta giãy đứt khóa thứ ba, cần gì phải nhịn cục tức này? Không có cách nào, thực lực chính là quyền lên tiếng.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Phó Tiêu Tôn nói thế nào?

Đường Vãn Châu nói:

- Hắn nói, Bạch Xuyên và Mạc Đoạn Phong, một người là Tân Giáp Bảng Nhãn của Kiếm Đạo Hoàng Đình, một người là thiên chi kiêu tử trong Thánh Kinh Đại Nội, xuất thân hiển quý, đều có tiền đồ tốt đẹp, lại lựa chọn gia nhập Tiêu Linh Quân, vứt bỏ cuộc sống ngợp vàng son và kinh đô phồn hoa, lựa chọn nguy hiểm và trách nhiệm, trên phương diện đại nghĩa không có gì đáng chê trách. Tu vi và tâm trí cũng đã trải qua khảo nghiệm. Dặn ta phối hợp thật tốt với bọn họ, đều là Tiêu Linh Quân, đều là vì diệt trừ tà nhân, đối kháng U Cảnh.

Lý Duy Nhất chọn gia nhập Động Khư Doanh, một là vì tài nguyên tu luyện, hai là vì sự che chở của thân phận này.

Nhưng Bạch Xuyên và Mạc Đoạn Phong không có nhu cầu về phương diện này, có thể dùng thân phận tôn quý gia nhập Tiêu Linh Quân, cũng khó trách Phó Tiêu Tôn xem trọng bọn họ như vậy.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy là xong rồi?

Đường Vãn Châu nói:

- Vì để xoa dịu Thiếu Dương Ti, phân thân gỗ liễu của hắn đã hao phí tu vi ngưng tụ ra một chiêu đạo thuật giao cho ta, để phòng ngừa bất trắc. Đề nghị của Mạc Đoạn Phong và Bạch Xuyên, ngươi cảm thấy rủi ro ở chỗ nào?

Nàng biết rõ tài trí của Lý Duy Nhất, luôn có thể nắm bắt được chi tiết nhỏ nhặt mà người khác không chú ý tới, cho nên mới tìm hắn bàn bạc.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta cảm thấy, rủi ro lớn nhất không nằm trên người kẻ địch, mà nằm ở hai người bọn họ. Bọn họ quá sốt ruột, có lẽ là vì muốn công thành danh toại, cũng có thể là thật sự e sợ Sở Ngự Thiên phá cảnh trước bọn họ một bước, cũng có thể là muốn đoạt lấy một món bảo vật nào đó trong tay Sở Ngự Thiên, hoặc là nguyên nhân gì khác.

Hắn nói tiếp:

- Tóm lại, nếu Sở Ngự Thiên sớm biết sự sốt ruột này của bọn họ thì sao?

Vẻ mặt Đường Vãn Châu nghiêm túc:

- Bằng với việc tự mình tạo ra nhược điểm cho chính mình, mà còn không tự biết.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Có lẽ là do ta đánh giá Sở Ngự Thiên quá mức ghê gớm! Dù sao thì các ngươi có nhiều át chủ bài như vậy, cho dù gặp phải bất trắc, muốn thoát thân khẳng định là không có vấn đề gì. Đã mua vật tư chưa?

Đường Vãn Châu đáp:

- Động Khư Doanh có cấp phát đầy đủ Huyết Cốc Đan, và mỗi người ba viên Linh Tinh hạ phẩm, ba viên Pháp Đan chữa thương cực phẩm.

Lý Duy Nhất cảm thán:

- Ba viên Linh Tinh hạ phẩm, giá trị ngàn vạn Dũng Tuyền Tệ. Thật hào phóng! Nhưng nếu thật sự phải ở trong Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc chí ít mười năm, kiểu gì cũng phải mua thêm một số vật tư khác, bằng không sẽ cực kỳ khô khan buồn tẻ.

Đường Vãn Châu và Lý Duy Nhất rời khỏi doanh địa Tiên Hà Tông, tiến về một tòa thành cổ ở Xích Minh Giới Cảnh cách đó ngàn dặm, càn quét hàng hóa.

Lý Duy Nhất tìm đến thương hội Thiên Lý Sơn, lấy ra yêu bài mà Lư Cảnh Thâm đưa cho, xử lý hết đại đa số Pháp khí trên người, toàn bộ dùng để mua Linh Tinh, cùng với tài liệu luyện đan và luyện phù.

Ở trong Vong Giả U Cảnh, không thể thổ nạp thiên địa pháp khí, chỉ có thể mượn nhờ pháp lực từ tuyền nhãn trong cơ thể tuôn ra để hồi khí và chiến đấu. Tu luyện bình thường thì tự nhiên không bị ảnh hưởng, nhưng đủ để chống đỡ chiến đấu trong thời gian dài.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters