Đáng nhắc tới là, Thệ Linh Tứ Nhĩ Hầu Quỷ Hầu đã lao xuống trận đài, liên thủ với Ngọc Thi Hầu, cùng Bạch Xuyên đánh túi bụi.
Mấy vị Thái Âm Sứ của Thái Âm Giáo cũng dùng tư thái bao vây, lao về phía đám người Thiếu Dương Ti.
Đường Vãn Châu cảm nhận được một luồng khí tức khủng bố khiến nàng nghẹt thở, bèn quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy, cồng Pháp khí giống như một vầng trăng xanh lơ lửng trên thiên khung, ánh sáng chiếu rọi non sông mấy trăm dặm.
Lấy chiến lực tuyệt thế của Bạch Xuyên, vậy mà không thể phá hủy trận đài, đây là điều Đường Vãn Châu không ngờ tới.
Nàng cho rằng, dù Bạch Xuyên có tự phụ cỡ nào thì thực lực tu vi của Tân Giáp Bảng Nhãn, trải qua Võ Đạo Thiên Tử kiểm chứng bảo đảm là hàng thật.
Đường Vãn Châu lớn tiếng hô:
- Cẩn thận Vạn Tự Khí!
- Ầm ào!
Một tia sấm sét màu tím thô to như rồng bay lên từ mặt đất, xẹt qua thiên địa mờ mịt.
Tử Tiêu Lôi Ấn bay ra, sáng rực như mặt trời tím, bao phủ trong một đám lôi vân, lướt qua trời xanh mấy dặm, tấn công về phía trận đài bị mây u ám bao phủ.
Căn nguyên uy năng của Vạn Tự Khí bị kích hoạt, chỉ là khí tức tỏa ra đã dọa Mão Sứ Hoắc Thiên Minh vừa xông qua từ bên cạnh Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm run rẩy toàn thân, ngay cả tình thế cũng không dám quan sát, trực tiếp trốn xuống lòng đất.
Sáu cường giả Thệ Linh trên trận đài không ngờ phía sau còn giấu hai Nhân tộc.
Chúng vội vàng điều khiển cồng Pháp khí ngăn cản.
- Ầm!
Hai món Vạn Tự Khí va chạm, long trời lở đất, như thể núi non va chạm, cả không gian đều đang chấn động.
- Xèo
Trên Tử Tiêu Lôi Ấn, tia sét rào rào vươn ra, rơi xuống trận đài, đánh trọng thương hai vị Thi Hầu có lai lịch to lớn, đâm xuyên quỷ thể của một vị Quỷ Hầu nhị trọng đỉnh phong, lưu lại một lỗ thủng to bằng thùng nước, quỷ thể theo đó phân giải.
Trận đài phía dưới vang lên một tiếng bộp, xuất hiện một khe nứt.
Nhiều người đều bị Tử Tiêu Lôi Ấn đột nhiên dâng lên làm cho hoảng sợ, đồng loạt nhìn về phía Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm đứng dưới hai cây cột cửa ở đằng xa.
Tổng cộng có năm luồng pháp khí liên kết với Tử Tiêu Lôi Ấn.
Bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi phụ trách vận chuyển, Lý Duy Nhất phụ trách điều khiển.
Hoàng Hôn dừng bước, nín thở ngưng thần, nhìn về phía đám người Tình Tảo nói:
- Thấy chưa! Đã nói với các ngươi rồi, không phải lão tử bại một cách nực cười, mà là hai người bọn họ thật sự chính là kẻ mạnh nhất trong Thiếu Dương Vệ. Kẻ yếu nhất, thực tế lại là kẻ mạnh nhất, Thiếu Dương Ti không đơn giản như các ngươi nghĩ, bọn họ còn âm hiểm xảo trá hơn xa chúng ta tưởng tượng.
Hoắc Thiên Minh trồi đầu lên từ lòng đất, chỉ cảm thấy vừa rồi mất mặt tột độ, cãi lại:
- Ta không tin!
Tình Tảo hạ lệnh:
- Phải bắt lấy bọn họ, không thể để bọn họ vận chuyển Vạn Tự Khí giương oai.
Đám người của Thiếu Dương Ti cũng bị hai người Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm lẻ loi xâm nhập làm cho kinh sợ, vốn tưởng bọn họ đã bị bắt, hoặc đã trốn xa.
Khâu Thừa cảm thấy khó tin hỏi:
- Hai người bọn họ... vậy mà không trốn?
Liễu Diệp nói:
- Đối mặt với nguy hiểm, không phải ai cũng sẽ vứt bỏ chiến hữu của mình. Nếu mọi người của Thiếu Dương Ti đều có phẩm chất này mới thật sự chịu đựng được sự rèn luyện của lửa cháy mạnh, đến lúc đó chúng ta mới là Thiếu Dương Ti chân chính.
- Ầm!
Một món Thiên Tự Khí ngũ phẩm hình vòng, mọc đầy răng cưa sắc nhọn bay tới từ đằng xa, đánh về phía Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm.
Hai cây cột cửa thả ra trận văn phòng ngự, chặn nó lại.
Hào quang bắn ra tứ tung, mặt đất chấn động mạnh.
Lý Duy Nhất lướt nhìn Thiên Tự Khí hình vòng bị đánh bay, thầm thở dài, đánh lén không thu được chiến quả lý tưởng, khoảng cách quá xa, kẻ địch có đủ thời gian phản ứng.
May mà, trận đài đã hủy.
Sáu cao thủ vận chuyển cồng thanh đồng bị tử thương một nửa.
Nhìn quanh bốn phía, có tới mười mấy bóng người đang lao về phía hai người bọn họ.
Vừa rồi, người điều khiển Thiên Tự Khí hình vòng tấn công chính là Mão Sứ Hoắc Thiên Minh.
Lý Duy Nhất có một loại dự cảm không lành, không ham chiến, thu hồi Tử Tiêu Lôi Ấn, cùng Thanh Tử Khâm dưới sự hộ tống của bốn cỗ Chiến Thi lập tức chạy trốn, nói:
- Không thể đấu nhây với bọn họ, đi!
Hoắc Thiên Minh nói:
- Đại Hung Khâm hóa ra là ngươi. Ha ha, đừng đi, Hoắc gia thề với trời tuyệt đối không giết ngươi.
Hoắc Thiên Minh rất kiêng kị Tử Tiêu Lôi Ấn, duy trì khoảng cách mấy trăm trượng, một lần nữa đánh ra Thiên Tự Khí hình vòng.
Cùng lúc đó, Đế Văn Cốt Hầu và hai cường giả Thệ Linh Hầu Tước điều khiển cồng tấn công ra từ hướng khác.
Pháp khí đánh về phía Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm ngày càng nhiều, có tới mười mấy món, mỗi món ít nhất đều là Thiên Tự Khí. Nơi hai người chạy qua, đất tan hoang.
Ở một đầu khác, Thiếu Dương Ti đối mặt với ba vị Sứ do Tình Tảo cầm đầu, cùng với hơn hai mươi vị Thệ Linh Hầu Tước. Bọn họ cũng vây công từ xa, trong lòng có kiêng kị.
Lúc trận chiến tiến vào giai đoạn ác liệt.
Một chiêu đạo thuật Đại Trường Sinh bộc phát ra từ ấn ký hình trăng khuyết giữa mi tâm Khâu Thừa, gào thét:
- Đều đi chết đi cho ta!
Là một vị trưởng lão của Mặc Nguyệt Tộc tiêu hao vô số tu vi, lưu lại cho hắn át chủ bài bảo mệnh.
Đạo thuật Đại Trường Sinh vừa ra, một vùng đất lớn bị thiêu rụi thành đất khét, cả chân trời đều bị ngọn lửa chiếu sáng.
Có tiếng nói:
- Thế này đã không nhịn được rồi sao? Cũng được, sớm muộn gì đều phải thi triển.
Trong ba vị Sứ cũng có người dùng tuyệt chiêu do trưởng bối ban cho. Lập tức, một tấm màn lớn màu đen lan tràn mười mấy dặm khu vực, nuốt chửng đạo thuật Đại Trường Sinh.
Vẻ mặt Lý Duy Nhất nghiêm túc nhìn từ xa, không ngờ vừa mới vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc đã đến bước liều mạng tung sát chiêu.
Chỉ e cục diện bên phía Thiếu Dương Ti cực kỳ hung hiểm.
Tiếng tiêu địch du dương vang lên, giai điệu vô cùng nhẹ nhàng êm tai, tràn ngập vui mừng và hân hoan.
Vẻ mặt Bạch Xuyên lộ nét mừng nói:
- Là tiêu địch của Mạc Đoạn Phong.
Tìm theo âm thanh nhìn lại, hắn phát hiện tiếng tiêu địch truyền ra từ đỉnh của một trong ba ngọn núi ở Phạn Diệp Cốc, trong lòng lập tức sinh ra một dự cảm không lành.
Một bóng người gầy gò thanh tú trẻ tuổi ngồi trên hộp đao kim loại, vừa say sưa thổi, vừa ở bên vách đá trên đỉnh núi thưởng thức ba khu vực chiến trường phía dưới.
Tiếng địch du dương, có thể truyền ngàn dặm.
Tiêu địch của Tiêu Linh có phẩm cấp cao hơn tiêu địch của Tiếu Binh, âm thanh truyền đi xa hơn.
Tiếng địch bỗng nhiên im bặt.
Sở Ngự Thiên đột nhiên đứng dậy, mỉm cười hô lớn:
- Mau ép bọn họ dùng hết toàn bộ át chủ bài sát chiêu đi! Sau đó bắt sống từng tên, sống mới có ý nghĩa, chết thì không vui nữa!
Nghe thấy âm thanh này, trong lòng đám người phía dưới đều rơi xuống đáy cốc.
Ngay cả tiêu địch của Mạc Đoạn Phong đều bị cướp đi, sợ là dữ nhiều lành ít.