Đột phá vòng vây (1)

Bạch Xuyên tự nhiên là cầu còn không được:

- Tu vi của ta là cao nhất, ta phá trận cho. Chỉ cần tiêu diệt sạch sẽ những cao thủ kích hoạt Vạn Tự Khí đó, các ngươi mới có thể phá vây lao ra.

Đường Vãn Châu nói:

- Ta sẽ cản phía sau.

Từ Đạo Thanh nói:

- Bần đạo giúp Thánh Ti một tay.

...

Lý Duy Nhất lắng nghe xong lời bẩm báo của bảy con phượng, lập tức hướng ánh mắt về một góc âm u của mây đen kia:

- Ngọc Thi Hầu thật sự lợi hại vậy sao? Ngươi nói xem, chúng ta có cơ hội đánh lén không?

Sắc mặt Thanh Tử Khâm khẽ biến đổi:

- Ngươi muốn làm gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Trong tay ta cũng có Vạn Tự Khí! Ngươi nói xem, để mấy vị tiền bối Tiên Hà Tông trong cơ thể có Trường Sinh Kim Đan thất trọng kia vận dụng pháp khí trên người kích hoạt, không biết có thể phát huy ra uy lực khó lường trước không? Mau theo sát ta, chúng ta cùng làm một việc kích thích.

Thanh Tử Khâm sửng sốt:

- Kích thích?

Thanh Tử Khâm mơ hồ đoán được ý tưởng của Lý Duy Nhất, nhiệt huyết yên lặng trong cơ thể bị hắn kéo lên, đáy lòng trào dâng một cảm giác hưng phấn không tên:

- Chúng ta có nên thổi tiêu địch, báo tin cho những người trong cốc biết trước không?

Lý Duy Nhất lắc đầu:

- Đám người Thái Âm Sứ của Thái Âm Giáo đó e rằng cũng không hiểu rõ mật ngữ của tiêu địch. Nhưng lỡ bọn chúng nhận ra tiêu địch, chúng ta sẽ rơi vào nguy hiểm lớn.

Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm ẩn thân tiến lên, tiếp cận theo hướng trận đài mà đám bảy con phượng vừa báo. Bọn họ di chuyển cực kỳ thong thả, chỉ sợ không khí xung quanh đột ngột phát sinh chấn động, đồng thời cũng lo âu dưới lớp đất có một đám Thệ Linh đang ẩn thân.

Khoảng cách dần rút ngắn, Lý Duy Nhất và Thanh Tử Khâm xuất hiện ở phía sau cách trận đài ước chừng năm dặm, âm vụ che khuất, hai người chỉ lờ mờ nhìn thấy tám bóng dáng quỷ khí âm u đứng trên trận đài.

Lý Duy Nhất nhắc nhở:

- Dừng ở đây đi, không thể lại gần hơn nữa.

Thanh Tử Khâm lấy ra hai cây cột cửa, nói:

- Ta sẽ bố trí trận pháp ẩn nấp.

Tiếp đó, mười ngón tay của nàng bung ra như đóa hoa, linh quang đan xen thành trận văn trên đầu ngón tay, nhanh chóng bố trí ra một tiểu trận ẩn nấp trong phạm vi bán kính vài trượng.

Thỉnh thoảng lại có cường giả Thệ Linh bay qua đầu hai người, tuần tra tìm kiếm.

Thanh Tử Khâm thật sự cảm thấy căng thẳng lại kích thích, hơi thở cũng dè dặt cẩn thận, thả ra hai cỗ thây khô thất trọng.

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm về một hướng khác ở phía bên phải, đó là doanh trướng của Thái Âm Giáo.

Bên trong doanh trướng, hắn nhìn thấy mấy bóng người Nhân tộc, chính là đám người Thần Sứ Tình Tảo, Mão Sứ Hoắc Thiên Minh. Tiêu Linh Quân có thông tin tình báo của phần lớn người trong Thập Nhị Thái Âm Sứ, cùng với khắc hình dáng linh quang.

Hai người lúc này cách doanh trướng Thái Âm Giáo chưa tới mười dặm.

Lấy cảnh giới tu vi của Tình Tảo và Hoắc Thiên Minh, trong thời gian hai giây là có thể giết tới. Thậm chí, có thể trực tiếp lấy ra Pháp khí để tấn công từ xa.

Lý Duy Nhất nói:

- Chỉ có một cơ hội ra tay, bất kể có thể đánh lén thành công hay không, chúng ta lập tức chạy trốn. Hy vọng Đường Vãn Châu hiểu được ý đồ của ta, không tử thủ Phạn Diệp Cốc, nhân cơ hội dẫn theo đám người đột phá vòng vây.

Lý Duy Nhất tự nhận, hắn ăn ý nhất là với Tả Khâu Hồng Đình.

Nhưng Đường Vãn Châu quá có chủ kiến, không nhất định sẽ hành động theo suy nghĩ của hắn. Nàng không giỏi phối hợp với người khác, mà là người định ra chiến thuật, chiến lược, cần người khác phối hợp với nàng.

Lý Duy Nhất cũng thả ra hai cỗ thây khô thất trọng.

Bốn thi thể đứng ở bốn phương vị, đều xõa tóc, Trường Sinh Kim Đan trong cơ thể trải qua trăm năm xói mòn, chỉ còn lại một, hai phần pháp khí có thể điều động.

- Ầm!

Cách mười mấy dặm, chiếc cồng Pháp khí thanh đồng khổng lồ đánh mạnh vào màn trận.

Âm thanh cồng như cơn bão tàn phá ra bốn phương.

Đợi đến lúc chiếc cồng chuẩn bị cho đòn thứ hai, Bạch Xuyên lao ra khỏi lưới ánh sáng trận pháp, như mũi tên rời cung chạy về phía trận đài cách sáu, bảy dặm. Tám cây trận kỳ màu đen, mang theo trận quang sát lục bay ra trước một bước, hóa thành tám dòng lũ pháp khí màu đen uốn lượn.

Buộc phải phá hủy trận đài trước.

Nếu không, lúc rút lui, Thái Âm Giáo và Vong Giả U Cảnh chắc chắn sẽ dùng căn nguyên uy năng của Vạn Tự Khí nhằm vào hắn đầu tiên.

Có tiếng người hô:

- Ra rồi!

Lại có người nói:

- Đúng như Thần Sứ dự đoán, bọn họ quả nhiên chọn chiến lược đột phá vòng vây càng sớm càng tốt. Chết nhanh và chết chậm, họ chọn cái trước.

...

Vẻ mặt Ngọc Thi Hầu nghiêm túc, tóc hoa râm xõa ngang vai, khuôn mặt già nua, toàn thân như điêu bằng ngọc, trong suốt lấp lánh. Hắn dẫn đầu nhảy từ trên trận đài xuống, hóa thành một luồng ánh sáng trắng lao ra.

Lòng bàn tay Ngọc Thi Hầu chống lên một màn hào quang Âm Dương hình tròn, trong màn hào quang, mấy chục vạn Trường Sinh kinh văn xoay tròn, va chạm với tám dòng lũ màu đen do tám cây trận kỳ vận chuyển tạo thành.

- Ầm!

Hai luồng lực lượng va chạm, đất trực tiếp nứt toác ra.

Tám cây trận kỳ bị đạo thuật tuyệt đỉnh của Ngọc Thi Hầu chặn lại, chấn động kịch liệt trên màn hào quang Âm Dương.

Bạch Xuyên chạy tới, bày ra phong thái tuyệt thế của người đứng đầu một giáp trong hơn trăm ức nhân khẩu của Kiếm Đạo Hoàng Đình, điểm ra một ngón kiếm chỉ, ngưng tụ ra ngàn vạn kiếm khí ở phía sau, hóa thành thủy triều ngập trời hội tụ tại một điểm.

- Ầm ầm!

Màn hào quang Âm Dương vỡ nát trong nháy mắt.

Thủy triều kiếm khí cuồn cuộn không dứt, lớp lớp tràn tới rơi trên người Ngọc Thi Hầu.

Ngọc Thi Hầu làm ngơ những kiếm khí này, bị kiếm khí đánh lùi lại, hai mắt luôn nhìn chằm chằm Bạch Xuyên ở đối diện. Tay phải nắm quyền, năm ngón tay như ngọc đánh ra, đánh trúng chính xác kiếm chỉ mà Bạch Xuyên đâm tới.

Sau một vòng gợn sóng quyền kình, kiếm ba.

- Bùm!

Ngọc Thi Hầu lùi lại mấy chục trượng, chân bước cung bộ định thân, trên người bị kiếm khí vạch ra vô số vết trắng.

Hai tay giơ lên trời, trên người hào quang lóe lên, tất cả vết trắng đều biến mất không thấy.

Ánh mắt Bạch Xuyên khó tin nhìn Thệ Linh Ngọc Thi Hầu phía đối diện. Ở cùng cảnh giới, người tu hành có thể đỡ một kiếm của hắn mà không bị thương quả thật vô cùng hiếm thấy.

Khâu Thừa theo sát Bạch Xuyên lao ra khỏi Phạn Diệp Cốc, lớn tiếng hô lên nhắc nhở:

- Là Ngọc Thi Hầu, lúc còn sống chính là Siêu Nhiên.

Tiếp đó, Khâu Thừa cùng đám người phía sau dùng tốc độ nhanh nhất lao về hướng bắc.

Lao ra mấy dặm, bọn họ liền bị một lượng lớn Thệ Linh Hầu Tước trồi lên từ lòng đất và bay tới từ bầu trời đánh chặn.

Đại chiến bùng nổ trong nháy mắt.

Ở một phía khác, trên trận đài chỉ còn sáu cao thủ vận chuyển, sáu đôi mắt của Thệ Linh Hầu Tước đồng loạt nhìn về phía đám người Thiếu Dương Ti ở đằng xa.

Chiếc cồng thanh đồng lơ lửng trên không trung trận đài, hào quang ngày càng sáng ngời. Đế Văn Cốt Hầu dùng ý niệm khóa chặt Thiếu Dương Vệ, muốn vượt qua hư không, dùng Vạn Tự Khí trấn sát bọn họ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters