Đi rồi quay lại (2)

Trên mặt đất lưu lại trăm ngàn vết kiếm.

Mắt Hoắc Thiên Minh co rụt lại, cảm nhận được nguy hiểm, không còn dáng vẻ lông bông nữa, khí thế cả người đột ngột tăng vọt, sau khi dừng bước, lòng bàn chân đạp mạnh xuống đất.

Mặt đất chấn động như làn sóng, tiếp đó dâng lên cao, hóa thành tấm khiên bảo vệ tự nhiên.

Đồng thời, hắn dùng ý niệm thu hồi Pháp khí hình vòng đang uốn lượn bay lơ lửng giữa không trung, hai tay nâng lên. Thiên Tự Khí ngũ phẩm và hơn năm ngàn kinh văn xoay tròn trước người, xây dựng hàng phòng ngự thứ hai.

Đất đá vỡ nát.

Mấy chục thanh phù kiếm với thế nghiền nát lao đến trước mắt hắn.

- Bùm bùm!

Một phần phù kiếm va chạm lên Pháp khí hình vòng, nổ tung vỡ nát ra.

Càng nhiều hơn thì vòng qua Pháp khí hình vòng, đi thẳng đến hàng phòng ngự hộ thể thứ ba của chân thân Hoắc Thiên Minh.

Một lát sau.

Mấy chục thanh phù kiếm toàn bộ bay qua, ba hàng phòng ngự trên người Hoắc Thiên Minh đều phá, trên cổ bị rạch ra một vết máu nhìn mà giật mình, cắt đứt mạch máu, nháy mắt đỏ một mảng lớn.

Ánh mắt Hoắc Thiên Minh chợt biến đổi, không ngờ Lý Duy Nhất khó chơi như vậy, hắn ôm chặt cổ lùi lại.

Đúng lúc này, hắn nhìn thấy Lý Duy Nhất cầm kiếm bước lên trước một bước. Hoắc Thiên Minh vội vàng điều động pháp khí toàn thân phong bế vết thương, tiếp đó trốn xuống lòng đất, bỏ chạy về phía Phạn Diệp Cốc.

Âm thanh của Hoắc Thiên Minh vang lên dưới lòng đất:

- Không thể để tiểu tử này trốn thoát! Tiếp tục đuổi theo, bất kể sống chết, nhất định phải giữ hắn lại.

Lý Duy Nhất nói:

- Hoắc Thiên Minh, lần sau gặp lại chính là giờ chết của ngươi.

Lý Duy Nhất thầm thở dài. Thập Nhị Thái Âm Sứ quả nhiên đều là cao thủ ngàn dặm mới tìm được một, lấy tu vi nhất trọng sơ kỳ của hắn hiện tại, muốn giết bất kỳ một vị Thái Âm Sứ tam trọng nào đều không phải chuyện dễ dàng.

Cầm kiếm lùi lại, Lý Duy Nhất bay người đáp xuống Ngọc Chu, thu những Thiên Kiếm Phù phần lớn đều đã mờ nhạt vào mi tâm. Trong đó có năm đạo, đã triệt để hư hỏng.

Âm thanh dưới lòng đất càng ngày càng xa:

- Vớ vẩn! Tiểu tử nhà ngươi toàn dùng thuật bàng môn tà đạo, lấy bản lĩnh thật sự thì Hoắc gia bỏ xa ngươi mười con phố. Có gan thì ở lại, Hoắc gia cho ngươi cơ hội so tài công bằng, ai thắng sẽ ngủ với Đại Hung Khâm ba ngày.

Thanh Tử Khâm đứng ở mũi thuyền Ngọc Chu, tức đến mức nghiến răng.

Ngọc Chu được bao phủ trong màn sáng trận pháp phòng ngự, nó sát mặt đất phóng đi cực nhanh.

Không ngừng có cường giả Thệ Linh đuổi theo phía sau đánh ra Pháp khí và đạo thuật, đều bị Lý Duy Nhất chặn lại. Cồng Vạn Tự Khí bay tới thì do bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi khống chế Tử Tiêu Lôi Ấn ngăn cản.

Dần dần, các đòn tấn công ngày càng ít.

Sau khi bay ra ngàn dặm, triệt để cắt đuôi kẻ địch.

Thanh Tử Khâm khống chế Ngọc Chu tiếp tục bay về phía trước, ánh mắt nhìn vùng đất mênh mông bát ngát, trong lòng sinh ra một cảm xúc bi thương đè nén:

- Ngươi nói xem, bọn họ có thể chạy thoát không?

Lý Duy Nhất nói:

- Nhất định có thể.

Trong đầu Lý Duy Nhất lần lượt hiện ra bóng dáng của đám người Đường Vãn Châu, Liễu Diệp, Thường Ngọc Kiếm, lại nghĩ đến cường giả Thệ Linh che trời lấp đất trên chiến trường, trong lòng thật ra không tự tin chút nào.

Hắn và Thanh Tử Khâm có thể trốn thoát, là vì bọn họ không phải đối tượng bị vây công chính của kẻ địch.

Lại bay ra một khoảng cách.

Cả thiên địa trở nên yên tĩnh lại.

Lý Duy Nhất cẩn thận dò xét, xác định không có kẻ địch đuổi theo, Ngọc Chu theo đó dừng lại trên đỉnh một ngọn đồi.

Đôi mắt lạnh như băng của Thanh Tử Khâm nhìn chăm chú hắn, hỏi:

- Ngươi vẫn muốn quay lại?

Lý Duy Nhất thu hồi Ngọc Chu, gió lạnh thổi tung vạt áo, hắn giả vờ thoải mái tiêu sái nói:

- Ta buộc phải trở về! Ta sẽ không lấy trứng chọi đá, mà là lén lút quay lại, nhỡ đâu có thể giúp được chút gì đó thì sao?

Thanh Tử Khâm nói:

- Ta đi cùng ngươi.

Lý Duy Nhất lắc đầu nói:

- Thực lực của ngươi không đủ, sẽ thành gánh nặng của ta. Ngươi hãy đi trước, thoát được người nào hay người nấy, đến Thiên Đô Hà Minh Vực đợi ta, chúng ta liên lạc bằng mật ngữ tiêu địch.

Thanh Tử Khâm không tức giận nói:

- Được, ta chỉ tin mật ngữ tiêu địch của ngươi, Nam Cung, Thánh Ti, hãy mang theo cả hai cỗ khôi lỗi Chiến Thi này.

Lý Duy Nhất chỉ lấy đi hai trong số bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi thất trọng, nói:

- Ngươi tự chăm sóc tốt bản thân! Lấy tu vi của ngươi, cẩn thận lẩn trốn, dư sức tự bảo vệ.

- Vút!

Lý Duy Nhất tàng hình thu liễm khí tức, lao xuống núi, vòng trở lại chiến trường.

Trước khi xuất phát, Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu đã trao đổi một luồng pháp khí ẩn chứa ý niệm, để đảm bảo trong phạm vi nhất định có thể cảm nhận được vị trí đại khái của đối phương.

Hai người bọn họ có sự tin tưởng tuyệt đối lẫn nhau.

Thập tuyền trong cơ thể Lý Duy Nhất cùng lúc phun trào, cầm linh tinh, bổ sung pháp khí tiêu hao nghiêm trọng trong cơ thể.

Hắn dọc theo một con sông lớn rộng lớn đi về hướng nam, mượn nước sông che đậy khí tức và dấu vết.

Còn cách Phạn Diệp Cốc sáu trăm dặm, hắn cảm nhận được chấn động chiến đấu yếu ớt.

Sự u sầu trong lòng Lý Duy Nhất hơi tan đi, lộ ra vẻ vui mừng. Chấn động chiến đấu xuất hiện ở đây là đang nói rõ, đám người Thiếu Dương Ti đã giết ra khỏi vòng vây.

Bọn họ có lai lịch phi phàm, xác suất lớn đều mang theo vật bảo mệnh.

Một khi thi triển ra, ai dám mạo muội ngăn cản?

- Tốt quá!

Lý Duy Nhất vội vàng đi về hướng chấn động chiến đấu truyền tới, leo lên đỉnh một ngọn núi lớn, đứng chết trân, nhìn thấy cảnh tượng thê thảm dưới núi.

Trận chiến đã kết thúc.

Khâu Thừa chết bên bờ sông lớn, đầu bị một vị Thi Hầu thân thể mục nát một nửa vặn đứt, bóp trong lòng bàn tay lớn gặm nhấm, lộ ra đầy miệng răng nhọn như răng cưa.

Một vị Cốt Hầu thân hình thấp bé như chồn đứng cạnh thi thể không đầu trên mặt đất, há mồm uống máu từ cổ.

Máu của võ tu Trường Sinh cảnh tiến vào cơ thể nó, trên xương cốt lập tức hiện lên đường vân màu đỏ máu.

Ngoài ra, còn có hai vị Quỷ Hầu đang dọn dẹp chiến trường, kiểm kê thu hoạch trong Túi Càn Khôn, luyện hóa Trường Sinh Kim Đan trong tay.

Bọn chúng đều rất mạnh mẽ, khí tức tỏa ra ngoài, âm khí cuồn cuộn, năng lượng hắc ám bao phủ toàn bộ đồng hoang, giống như bốn Hung Ma cái thế bước ra từ địa ngục.

Trong bóng tối, từ xa truyền đến một tiếng tù và trầm thấp.

Dường như nhận được tín hiệu gì đó, bốn vị Thệ Linh Hầu Tước cất cái xác không đầu của Khâu Thừa vào Túi Càn Khôn, lập tức đạp âm vân lao nhanh về một phương vị nào đó.

Có tiếng hô:

- Lại tìm thấy một tên, mau đuổi theo, đừng để kẻ khác cướp trước.

- Mỗi lần chém giết một tên Thiếu Dương Vệ đều có trọng thưởng.

- Bắt sống được thưởng nhiều hơn.

- Nếu có thể bắt sống vị Thánh Ti kia mới là thành tựu ghê gớm. Sau khi trở về, Quỷ Vương đều phải đích thân tiếp kiến bản hầu, đủ để một bước rạng danh khắp Động Khư U Cảnh bao la.

Lý Duy Nhất và Khâu Thừa không có nhiều giao tình, nhưng nhìn thấy một vị Thiếu Dương Vệ có kết cục thê thảm như vậy, tâm trạng vừa trầm trọng áp lực, lại có ngọn lửa phẫn nộ như thỏ chết cáo khóc bùng lên.

Hắn đi dọc theo thế núi, bám theo bốn vị Thệ Linh Hầu Tước lao về hướng tiếng tù và vang lên.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters