Gian tế (1)

Đường Vãn Châu cầm Thần Tuyết Kiếm, sau khi dùng Không Gian Độn Di, nàng bước nhanh xông vào một khu vực đồi núi ngày càng tối tăm, áo Pháp khí màu trắng trên người đã bị máu nhuộm thành sắc đỏ.

Có một số chỗ rách nát, lộ ra quan bào Châu Mục màu tím bên trong.

Nàng dùng hàn kình ẩn chứa trong pháp khí cơ thể đóng băng máu, đề phòng kẻ địch lần theo huyết khí đuổi kịp. Nhưng pháp khí trong người nàng đã tiêu hao nghiêm trọng, tử chiến ở U Cảnh rất khác với Sinh Cảnh.

- Vút! Vút! Vút...

Một màn mưa kim như dòng sông ánh sáng vạch phá hư không, bắn về phía nàng.

Đường Vãn Châu bỗng nhiên xoay người, hai mắt như sao mà lạnh lùng, bổ ra một kiếm.

Bóng kiếm dày đặc theo đó tuôn ra, vô số bông tuyết ngưng tụ trong không trung, đánh bay toàn bộ màn mưa kim đánh lén.

Kèm theo một tiếng cười kiều mị như chuông bạc, Thần Sứ Tình Tảo mặc một bộ váy lụa màu vàng nhạt, dáng vẻ thanh thuần đáng yêu, từ trên trời giáng xuống.

Cánh tay nàng thon dài, năm ngón tay phải xòe ra, mưa kim rậm rạp bay qua, ngưng tụ thành một thanh trường kiếm trong lòng bàn tay nàng. Trên thân kiếm có một lượng lớn kinh văn lưu động, rung khẽ.

Tình Tảo ngạo nghễ đứng thẳng trên đỉnh đồi, trên cao nhìn xuống, môi đỏ răng trắng nũng nịu nói:

- Thánh Ti có vẻ cùng đường mạt lộ rồi! Cùng ta trở về đi, người mà chân truyền đại nhân nhà ta cảm thấy hứng thú nhất chính là ngươi.

Đường Vãn Châu xõa tóc dài, chiến ý đậm đặc nói:

- Một mình ngươi đuổi theo, sao ta lại cảm thấy cùng đường mạt lộ là ngươi nhỉ?

Tình Tảo cười khúc khích, sau khi cười xong, nàng nghiêm nghị nói:

- Ngay cả chân truyền cũng nói, ở cùng cảnh giới ngươi là người duy nhất hắn từng thấy trong đời. Nhưng hiện tại ngươi mới tu vi nhị trọng đỉnh phong, cho dù là trạng thái đỉnh cao vẫn kém ta một bậc, huống chi hiện tại ngươi đã trọng thương. Lẽ nào trong quan bào Châu Mục của ngươi còn giấu hỏa diễm? Hay là, muốn liều mạng dán một lá Định Thân Phù lên người ta? Ngươi có cơ hội đó sao?

Đường Vãn Châu nói:

- Thứ nhất, Bắc Cảnh Đường Vãn Châu sát ý càng đậm, chiến lực càng mạnh, chút thương thế này chỉ là bình thường. Thứ hai, không có hỏa diễm nhưng có một người giúp đỡ.

Từ Đạo Thanh được bao phủ trong một đoàn pháp khí tử hà lao ra từ bùn đất dưới lòng đất, thi triển độn thuật chạy tới.

Hắn cầm phất trần, lạnh lùng nhìn Tình Tảo nói:

- Bần đạo liên thủ với Thánh Ti, Thần Sứ cảm thấy có thể bắt giữ ngươi trước khi những Thệ Linh Hầu Tước khác chạy tới không?

Tình Tảo nói:

- Vậy thì thử xem.

Tình Tảo hừ một tiếng, thả toàn bộ pháp khí và Trường Sinh kinh văn trong cơ thể ra. Tiếp đó, nàng như sao băng rơi xuống, cầm kiếm đâm thẳng về phía Đường Vãn Châu, tốc độ nhanh đến cực điểm.

Đường Vãn Châu khẽ quát:

- Đoạn Nhạc!

Chiến ý của Đường Vãn Châu dâng lên đỉnh điểm, hàn khí trên người đóng băng những ngọn đồi xung quanh, tóc dài bay rối, ánh mắt như điện.

Nhưng Thần Tuyết Kiếm trong tay nàng đột nhiên đổi hướng.

Chuyển sang kiếm ngang, dùng sát ý lạnh thấu xương chém về phía Từ Đạo Thanh ở bên phải.

...

Lý Duy Nhất bám theo bóng dáng của bốn vị Thệ Linh Hầu Tước, rất nhanh nhìn thấy Liễu Diệp đang bị truy sát.

Liễu Diệp bị thương rất nặng, lưng đẫm máu, có mấy vết thương. Hắn vận chuyển một ngụm pháp khí Siêu Nhiên trong Tổ Điền, liều mạng bỏ chạy, bỏ xa truy binh ở phía sau.

Mắt thấy sắp trốn thoát.

Có tiếng cười lớn:

- Ha ha, hóa ra là một tên Thiếu Dương Vệ nhất trọng nhỏ bé, quá tốt rồi! Bản hầu lấy công lao này quá dễ.

Bốn vị Thệ Linh Hầu Tước tản ra, đánh chặn Liễu Diệp từ phía trước.

Trong đó một vị Thi Hầu nhị trọng đỉnh phong vung ra một sợi Âm Thiết Tỏa Liên to bằng ngón tay cái.

Trên sợi xích hiện lên quỷ văn màu máu, như một con rắn máu có trí tuệ bay xa trăm trượng, quấn chặt lấy người Liễu Diệp.

Dù trong người Liễu Diệp vận chuyển pháp khí Siêu Nhiên cũng không tránh được.

Bởi vì, bốn vị Thệ Linh Hầu Tước có tu vi mạnh hơn hắn rất nhiều, thả ra bốn tầng đạo tâm ngoại tượng âm khí âm u đè lên người hắn.

- Xoảng!

Dây xích kéo mạnh.

Thân thể Liễu Diệp mất kiểm soát bay về phía vị Thi Hầu kia.

Hắn lạnh lùng nói:

- Muốn bắt sống ta?

Ánh mắt hắn thê lương, trong lòng quyết tâm, tay phải đeo găng tay thanh lân đâm thẳng vào tim.

Cho dù chết cũng tuyệt đối không thể rơi vào tay kẻ địch. Đây là lời thề vô số người từng lập khi gia nhập Tiêu Linh Quân.

Có tiếng quát:

- Dừng tay!

Lý Duy Nhất hóa thành một luồng ánh sáng khói xanh bước nhanh tiến lên, bay tới trước mặt Liễu Diệp. Một tay Lý Duy Nhất giữ chặt cổ tay hắn, tay kia xoay người vung kiếm vạch ra một luồng kiếm quang màu vàng.

Vang lên một tiếng bộp.

Âm Thiết Tỏa Liên cấp Thiên Tự Khí đứt.

Đáp xuống đất, Liễu Diệp thấy rõ bóng dáng Lý Duy Nhất, quở trách:

- Rõ ràng đã trốn thoát rồi, còn quay lại làm gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Bớt nói nhảm! Theo sát ta, giết ra ngoài!

Sát ý của Lý Duy Nhất cuồn cuộn, giọng nói chưa dứt đã bước ra một bước, thân hình lao ra trăm trượng.

Một kiếm chém về phía vị Thi Hầu nhị trọng đỉnh phong.

Vị Thi Hầu kia nói:

- Tới tốt lắm.

Vị Thi Hầu đó liếc nhìn Âm Thiết Tỏa Liên bị đứt, ném sang một bên, trên mặt đầy lửa giận, vung ra một thanh Nguyệt Nha Nhận dài hai mét cấp Thiên Tự Khí tam phẩm.

- Bùm!

Lửa văng khắp nơi.

Thân thể vị Thi Hầu mất kiểm soát văng ra sau, một kích liền gục, khí thế biến mất hoàn toàn.

Trên cổ hắn bị rạch một vết kiếm, Nguyệt Nha Nhận suýt tuột tay bay đi.

Chỗ vết kiếm, thịt thối trên xác của hắn vậy mà từ từ bốc cháy, cảm giác đau rát đi thẳng vào linh hồn.

Vị Thi Hầu kinh hãi nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất, nói:

- Không hay rồi! Tiểu tử này có gì đó cổ quái, mau tới giúp ta.

Hắn xoay người rảo bước vội vàng bỏ trốn, nhanh chóng luyện hóa kiếm khí cổ quái ở chỗ vết kiếm.

Dính vào người, thân thể liền bốc cháy.

Trên đời này làm gì có lực lượng quỷ dị như vậy?

Ánh mắt Lý Duy Nhất u lãnh nhìn chằm chằm bóng lưng hắn, không đuổi theo.

Hắn chuyển sang nghênh đón ba vị Thệ Linh Hầu Tước lao tới từ ba hướng khác nhau sau lưng.

Hắn từ trong Ác Đà Linh thả bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi ra ngoài, xếp thành một hàng đứng sau lưng.

Hai cỗ lúc còn sống là thất trọng, hai cỗ khác là lục trọng.

Lý Duy Nhất không đòi Thanh Tử Khâm cho nhiều khôi lỗi Chiến Thi. Hắn hiểu rõ lấy tu vi Thánh Linh Niệm Sư nhất trọng, có thể khống chế hoàn mỹ bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi này đã là phát huy ra chiến lực không tầm thường.

Trong bóng tối sau lưng hắn vang lên tiếng kêu thảm thiết.

Sau một hồi ác chiến, vị Thi Hầu nhị trọng đỉnh phong trốn ra đằng xa bị bảy con Phượng Sí Nga Hoàng xé thành mảnh vụn.

Nửa năm nay, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng được nhiều ích lợi từ Ngọc Dao Tử. Đại Phượng, Nhị Phượng, Thất Phượng đều đã đạt tới nhất trọng đỉnh phong.

Bốn con Phượng còn lại thì là nhất trọng trung kỳ.

Ba vị Thệ Linh Hầu Tước xông tới nhận ra có điều không ổn, trong lòng do dự. Tại sao đột nhiên xuất hiện thêm mười một luồng khí tức cường đại?

Bọn họ ngược lại bị bao vây?

Ba vị Thệ Linh Hầu Tước muốn dừng lại, nhanh chóng rút lui, nhưng đã quá muộn.

Lý Duy Nhất đi ở giữa, bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi bọc đánh từ hai hướng trái phải, trong khoảnh khắc, song phương đã tiếp xúc với nhau.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters