Ánh mắt Liễu Diệp nghiêm túc nhìn trận chiến truy đuổi không ngừng di chuyển về phía bên này, nói:
- Là Dị Chủng Thệ Linh, linh trí thai nghén ra từ nước hồ xác chết, tình báo Bách Lục gọi nó là Hoằng. Tu vi nó cường đại, chui vào mọi kẽ hở, một khi tiến vào thân thể thì sinh linh sẽ lập tức thi hóa.
Lý Duy Nhất gọi bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi ra, thả ra linh quang điều khiển.
Bốn dòng sông dài pháp khí tuôn ra từ Tổ Điền của chúng, cuồn cuộn không dứt chảy vào Tử Tiêu Lôi Ấn.
- Ầm ào!
Lôi âm nổ vang, mười mấy tia điện màu tím lan tràn.
Căn nguyên uy năng của Tử Tiêu Lôi Ấn được kích hoạt ra, bay xa bảy, tám dặm, đánh trúng Hoằng Hầu trên mặt đất, sấm sét lan tràn trong hồ nước thi dịch.
Trong hồ nước thi dịch vang lên một tiếng kêu thảm thiết chói tai, không phân biệt được là giọng nam hay nữ, nghe vô cùng đau đớn.
Nam Cung nhân cơ hội này thoát khỏi sự trói buộc thi dịch của Hoằng Hầu, rời khỏi mặt đất bay vọt lên giữa không trung.
- Ào!
Thi dịch mãnh liệt dâng lên từ mặt đất, không phải tấn công Nam Cung, mà là muốn bao phủ quấn lấy Tử Tiêu Lôi Ấn, cắt đứt liên kết giữa Lý Duy Nhất và bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi với nó.
Lý Duy Nhất mang theo bốn thi thể nhảy xuống vách núi cheo leo, từ xa vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí hình vòng cung song song với mặt đất.
- Bùm!
Nam Cung vung ống tay áo, cách không đánh trúng Tử Tiêu Lôi Ấn, đánh nó bay về phía Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất bắt lấy Tử Tiêu Lôi Ấn, khiến nó lơ lửng trong lòng bàn tay.
Dưới sự hỗ trợ của bốn luồng pháp khí do bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi sau lưng đánh ra, Lý Duy Nhất đột ngột cúi người, đánh Tử Tiêu Lôi Ấn xuống mặt đất, hàng vạn kinh văn bắn mạnh ra ngoài.
- Ầm ầm!
Thi dịch lan tới trước người hắn, bị kinh văn và sấm sét đánh bay tung tóe lên cao mấy chục trượng.
Hoằng Hầu lại thét chói tai, thấm vào đất bùn, biến mất dưới lòng đất.
Đổi lại một đầu khác, không còn sự hỗ trợ của Hoằng Hầu, Đế Văn Cốt Hầu bị Nam Cung đánh cho liên tiếp lùi ước.
Sau mấy chục chiêu, xương cổ của hắn bị ngọc trúc Pháp khí đánh gãy, đầu văng ra ngoài.
- Bùm! Bùm...
Nam Cung thân hình thướt tha, bay lướt trên mảnh hoang dã kia, liên tiếp đánh gãy hộp sọ và xương sống của Đế Văn Cốt Hầu, xác định đã chết hẳn, mới cầm ngọc trúc ngự quang lưu ảnh đến hội hợp với Lý Duy Nhất, Liễu Diệp.
Cho dù trải qua đại chiến liên tiếp, trên người nàng vẫn không vướng bụi trần.
Võ bào Thiếu Dương Vệ màu trắng không có bất kỳ chỗ hỏng nào.
Mỗi tấc da thịt, mỗi sợi tóc đều đang lưu chuyển quang minh hà vụ, nàng hoàn toàn không giống một Nhân tộc có máu có thịt, tựa như hóa thân của Tiên Linh.
Nam Cung nói:
- Vừa rồi, đa tạ đã tương trợ! Hoằng Hầu rất quỷ dị, chỉ có sấm sét mới có thể khắc chế, Quang Minh Tịnh Hỏa mà ta tu luyện ngược lại bị nó khắc.
Nam Cung đeo mặt nạ màu trắng, ánh mắt nhìn chăm chú bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi đứng bên cạnh Lý Duy Nhất, lộ ra vẻ mặt đăm chiêu.
Lý Duy Nhất vẫn đắm chìm trong thân pháp huyền diệu và đạo thuật côn pháp phi phàm vừa rồi của nàng, chỉ vẻn vẹn mấy chục chiêu, vậy mà đã đánh chết Đế Văn Cốt Hầu. Hơn nữa, Đế Văn Cốt Hầu muốn trốn cũng không trốn được.
Bên cạnh, Liễu Diệp ho khan một tiếng.
Lý Duy Nhất tỉnh táo lại nói:
- Rời khỏi đây trước đã.
Cách xa chiến trường, thoát khỏi sự truy tung, ba người dừng lại bên bờ một con sông lớn.
Lý Duy Nhất hỏi Nam Cung tin tức của Đường Vãn Châu và Thường Ngọc Kiếm.
Nam Cung trả lời:
- Chúng ta là phân tán đột phá vòng vây, nhiều cường giả đều đuổi theo Thánh Ti, sợ là nàng dữ nhiều lành ít. Bên phía Thường Ngọc Kiếm chắc dễ thoát thân hơn chút, trên người hắn mang sát chiêu, kẻ truy kích không nhiều.
Nam Cung đứng bên bờ sông, hà quang trên người thu liễm, tháo mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra dung nhan khuynh thành hiếm thấy trên thế gian.
Khí chất của nàng không anh kiêu như Đường Vãn Châu, cũng không cô lãnh như Thanh Tử Khâm, mà là một cảm giác dịu dàng xinh đẹp.
Nhưng lúc này, Lý Duy Nhất và Liễu Diệp đều không có tâm trạng để thưởng thức.
Lý Duy Nhất hỏi hướng Đường Vãn Châu bỏ trốn liền chuẩn bị rời đi, nói:
- Kiêu Vệ tu vi Võ Đạo tuyệt đỉnh, Liễu Diệp đành nhờ vào ngươi!
Lý Duy Nhất không có ý định ép Nam Cung cùng mình đi tìm Đường Vãn Châu, cho dù tu vi của nàng rất cao.
Nam Cung nói:
- Hồ đồ!
Nam Cung nói tiếp:
- Lý Duy Nhất ngươi là người thông minh cỡ nào, sao lại đưa ra quyết định ngu ngốc như vậy? Nếu Thánh Ti đã trốn thoát, ngươi bây giờ căn bản không đuổi kịp, ngược lại có thể đụng phải kẻ địch trở về sau khi truy sát. Nếu Thánh Ti không trốn thoát, lúc này chắc chắn đã chết trận. Ngươi bây giờ chạy đến cũng sẽ gặp nguy hiểm.
- Bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi của ngươi rất mạnh, nhưng Trường Sinh Kim Đan trong cơ thể chúng còn dư lại bao nhiêu pháp khí?
- Vừa vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc, ngươi đã muốn dùng hết át chủ bài bảo mệnh này?
- Sở Ngự Thiên đã lấy Vạn Tự Khí Âm Dương La từ tay Đế Văn Cốt Hầu, tám cây trận kỳ của Bạch Xuyên có khả năng cao không cản được. Chờ hắn đánh chết Bạch Xuyên, rảnh tay rồi thì khi ngươi đụng phải hắn, liệu có cơ hội chạy trốn không?
Nam Cung u oán thở dài một tiếng, tâm trạng phức tạp đau xót nói:
- Là ta sai rồi!
Lý Duy Nhất và Liễu Diệp nhìn nàng bằng ánh mắt khác lạ, không rõ nguyên cớ.
Nam Cung tràn đầy áy náy và tự trách nói:
- Ta không nên đồng ý kế hoạch liên thủ đánh chết Sở Ngự Thiên của Bạch Xuyên. Nếu kiên định đứng cùng Thánh Ti, có lẽ kết quả sẽ khác đi rất nhiều.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Có liên quan đến bí mật của Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc phải không?
Bất kể là ngoài Phạn Diệp Cốc, hay là vừa rồi, Lý Duy Nhất đã hai lần quyết đoán ra tay tương trợ.
Ở ngoài Phạn Diệp Cốc, là vì giúp tất cả Thiếu Dương Vệ thoát thân.
Vừa rồi thì hoàn toàn là giúp nàng.
Hai lần ra tay đều mạo hiểm rủi ro không nhỏ. Từ trên người Lý Duy Nhất, Nam Cung cảm nhận rõ ràng tình cảm đồng chí cùng tiến cùng lùi, nàng đặc biệt hạ cảnh giác với hắn.
Nàng nhẹ gật đầu nói:
- Còn nhớ dấu chân mà ngươi phát hiện khi chúng ta vừa vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc không? Ta muốn giết Sở Ngự Thiên, tiêu diệt Thái Âm Giáo và Thệ Linh, chính là muốn giấu bí mật đằng sau dấu chân kia. Ta không thể nói nhiều thêm cho ngươi biết!
Lý Duy Nhất có chút suy đoán nên không hỏi tới, mỗi người đều có bí mật của riêng mình.
Ngay sau đó, hắn cáo từ hai người.
Nam Cung dùng ánh mắt khó hiểu nhìn hắn, hỏi:
- Ngươi vẫn muốn đi?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta và Đường Vãn Châu là chiến hữu nhiều lần hoạn nạn có nhau, giao tình này đừng nói chỉ là con đường nguy hiểm ngàn dặm, hay vài ngàn dặm. Cho dù là mười vạn dặm, trăm vạn dặm thì ta cũng nhất định phải đi.
Trong mắt Liễu Diệp tuôn ra ánh sáng tán thưởng mãnh liệt, mừng rỡ vì ban đầu không nhìn nhầm người, nhưng nàng không nói một lời, mọi sự tán đồng và cảm xúc đều ở trong im lặng.