- Lúc đó, ta không biết mục đích các ngươi bày mưu từ nơi gần Sinh Cảnh Vũ Lâm tiến vào Tuế Nguyệt Khư Cổ Quốc là gì, chỉ có thể trước tiên phá hoại kế hoạch của các ngươi.
- Bước đầu tiên, đương nhiên là phải kim thiền thoát xác để tự bảo vệ. Thế là, ta bắt đầu mưu đồ trừ khử Từ Đạo Thanh.
- Ngày trước khi xuất phát, Từ Đạo Thanh đã chết trong tay ta. Hắn rất mạnh, nhưng không ngờ tới ta dám ra tay trong Động Khư Doanh, cũng không ngờ ta là Thái Hư Tộc.
- Hủy diệt thân xác Đồ Miên Cẩu, tạo ra ảo giác hắn trốn thoát, là hy vọng các ngươi vì thế mà khinh địch, tưởng rằng nội bộ đã không còn mầm tai họa.
- Ta mượn cớ đi mua vật tư, nhờ Triệu Đường giúp trông chừng Đồ Miên Cẩu một thời gian, là chuẩn bị bước thứ hai. Lỡ như các ngươi không bị lừa, có thể dời mọi sự nghi ngờ của các ngươi lên người hắn.
- Triệu Đường luôn che giấu tu vi niệm lực của Thánh Linh Niệm Sư tam trọng, là đối tượng giá họa tuyệt vời. Như vậy đủ để khuấy đục nước.
Đường Vãn Châu nói:
- Thảo nào Huyền Thiên Kính không soi ra kẽ hở, Huyền Thiên Kính chỉ nhắm vào nhục thân và quỷ khí.
Hư quang hình người nói:
- Chúng ta chính là hư thể linh thức sinh ra từ thế giới hư vô, thậm chí không phải là khí thì sao Huyền Thiên Kính soi ra được? Chỉ có Thái Hư Doanh nắm giữ thủ đoạn đối phó chúng ta. Thánh Ti, ngươi đã biết nhiều như vậy, có thể chắp tay chịu trói rồi!
- Vút! Vút...
Liên tiếp mấy bóng dáng Thệ Linh cường đại bước ra từ các hướng khác nhau, bao vây Đường Vãn Châu.
Càng nhiều lực lượng đạo tâm ngoại tượng đè lên người nàng.
Đường Vãn Châu gặp biến không sợ hãi, rút Thần Tuyết Kiếm cắm trên mặt đất lên, nói:
- Nhiều cao thủ đến tìm cái chết như vậy, sử dụng đạo thuật Siêu Nhiên cũng coi như đáng giá!
Tất cả cường giả Thệ Linh đưa mắt nhìn nhau, lần lượt lùi lại, kéo giãn khoảng cách.
Tình Tảo đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cười duyên dáng nói:
- Để giết ra vòng vây, Thánh Ti chẳng phải đã dùng đạo thuật Siêu Nhiên rồi sao? Phó Tiêu Tôn Liễu Điền Thần của Động Khư Doanh vậy mà bằng lòng tiêu hao tu vi ban cho ngươi một chiêu? Nữ nhi ruột cũng không có đãi ngộ này.
Đường Vãn Châu liếc nhìn nàng, ngón tay lướt qua thân kiếm, nói:
- Chiêu tiếp theo ta định dùng là sau khi giết Tần Chính Dương, cố ý quay về Lăng Tiêu Sinh Cảnh tìm lão đầu tử xin.
- Trước kia, ta khinh thường dựa dẫm vào lực lượng của người khác, cảm thấy sẽ ảnh hưởng đến tính kiên cường của bản thân và tư duy quyết đoán khi đối mặt với nguy hiểm.
- Sau cuộc chạy trốn ở Đông Hải thì ta đã ngộ ra, hiểu được một đạo lý. Lực lượng mang tính hủy diệt, có mà không dùng, và không có là hai chuyện khác nhau.
Lời này vừa ra, Tình Tảo và Từ Đạo Thanh lập tức lùi xa.
Đường Vãn Châu thuận thế tay trái bấm chỉ quyết, thi triển ra đế thuật không gian, thân hình độn di ra xa hai dặm, tiếp đó xông ra nhanh như chớp.
Đổi lại nếu Tình Tảo và Từ Đạo Thanh ở gần trong gang tấc, nàng đừng hòng thi triển được đế thuật ra, chắc chắn sẽ bị ngắt ngang.
Còn về phần vận chuyển quan bào Châu Mục, việc này tiêu hao nhiều pháp khí, hơn nữa, mất nhiều thời gian hơn mới có thể vận chuyển.
...
Sau khi hai vị Quỷ Hầu bị Hoàng Long Kiếm chém trúng, vết thương bốc cháy khuếch tán toàn thân, rất nhanh thành tro bụi.
Về phần vị Cốt Hầu thấp bé như chồn thì bị hai cỗ khôi lỗi Chiến Thi chia năm xẻ bảy.
Trận chiến kết thúc rất nhanh.
Lý Duy Nhất không kịp kiểm kê thu hoạch, một đám mây đen lớn tràn tới.
Lý Duy Nhất lấy Ác Đà Linh ra, thu toàn bộ Pháp khí, thi hài, xương cốt trên mặt đất vào trong, cũng bao gồm cả bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi. Tiếp đó, hắn và Liễu Diệp dán Thần Hành Phù lên, vội vàng chạy trốn ra xa.
Bốn cỗ khôi lỗi Chiến Thi quả thực chiến lực mạnh mẽ, nhưng đồng thời khống chế chúng quá tiêu hao niệm lực.
Hoang dã vô biên, không nhìn thấy bất kỳ thực vật màu xanh nào.
Lý Duy Nhất một tay cầm linh tinh, một tay nắm tinh thần niệm lực, tranh thủ thời gian khôi phục pháp khí và niệm lực.
Hắn lo lắng bồn chồn, mãi vẫn không cảm nhận được khí tức của Đường Vãn Châu, hỏi:
- Thánh Ti chạy thoát rồi chứ?
Sắc mặt Liễu Diệp nhợt nhạt, trong lòng bi thương, ngữ khí không có quá nhiều lòng tin nói:
- Thánh Ti chạy trốn từ hướng khác, nàng mặc quan bào Châu Mục, chắc là có thể thoát thân nhỉ!
Ngay sau đó, hắn từ trong ngực lấy ra một bàn tay bị đóng băng trong tinh thể băng.
Là bàn tay của một nữ tử.
Ngón tay thon dài, như mỹ ngọc điêu khắc, hoàn mỹ không tỳ vết. Đáng tiếc, bị chém đứt từ cổ tay.
Lý Duy Nhất nghi hoặc nhìn.
Liễu Diệp thở dài nói:
- Là tay phải của Diêm Chỉ Nhược... cũng chính là Tỳ Bà Nữ, ta nhặt được trên đường. Nàng e là, dữ nhiều lành ít.
Lý Duy Nhất im lặng hồi lâu nói:
- Ta nhìn thấy Khâu Thừa chết thảm bên bờ sông. Ngươi cất trước đi, lỡ đâu nàng chạy thoát, tương lai lại trả cho nàng. Nối lại bàn tay, so với mọc lại thì dễ dàng hơn không ít.
Liễu Diệp gật đầu, cất bàn tay phải đó vào trong một cái hộp.
Mất nửa canh giờ, hai người chạy như điên ra ngàn dặm, triệt để cắt đuôi truy binh phía sau.
Nhưng trên đường luôn có dấu vết chiến đấu.
Rõ ràng là có cường giả đỉnh phong trốn chạy ở phía trước hai người bọn họ, đang truy đuổi chiến đấu.
Bọn họ lựa chọn đổi hướng, không muốn chạm trán với cường giả cấp bậc đó. Thế nhưng, không lâu sau khi đổi hướng, chấn động pháp khí chiến đấu truyền tới, âm thanh vang dội.
Hai người vội vàng thu liễm khí tức trên người, lách mình đi tới bên một vách núi cheo leo.
Nhìn ra xa xa.
Chỉ thấy, dưới vách núi cao mấy trăm trượng, ở nơi xa xôi có hai bóng dáng đang truy đuổi ác chiến.
Bóng dáng bỏ chạy phía trước được bao phủ trong quang minh hà vụ, dáng người tuyệt thế thướt tha, giống như đúc từ tiên ngọc đạo cốt, cầm một ngọc trúc Pháp khí, vừa đánh vừa lùi, thân pháp đẹp đẽ lộng lẫy như đang múa.
Kẻ đuổi theo phía sau chính là Đế Văn Cốt Hầu.
Thân cốt của Đế Văn Cốt Hầu mạnh mẽ, có đường vân cổ xưa hộ thể, tốc độ lúc nhanh lúc chậm. Chưởng lực của hắn hùng mạnh, lấy cánh tay va chạm với ngọc trúc Pháp khí, phát ra âm thanh vàng đá va chạm.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ: Tu vi Võ Đạo của nàng vậy mà cao như thế.
Lý Duy Nhất nhận ra Nam Cung đang được bao phủ trong quang minh hà vụ, trong lòng chấn động mạnh.
Phải biết, Đế Văn Cốt Hầu là cường giả cấp đỉnh phong trong tam trọng, khí tức sắc bén bá đạo, đường vân trên người quỷ dị, ẩn chứa lực lượng kỳ bí, chiến lực bỏ xa Hoắc Thiên Minh và Hoàng Hôn.
Còn có luồng khí tức thứ ba.
Là một đoàn chất lỏng vẩn đục.
Nó bao phủ một khu vực rất lớn, bán kính mấy dặm, giống như hồ nước, không ngừng cuộn trào di chuyển, luôn bao phủ Nam Cung trong quang minh hà vụ, hạn chế tốc độ của nàng.
- Ào ào!
Chất lỏng vẩn đục ẩn chứa lực lượng ăn mòn, hóa thành một đợt sóng khổng lồ va chạm lên người Nam Cung.
Lập tức, quang minh hà vụ trên người nàng giống như bị ô uế, nhanh chóng mờ nhạt đi.